Vào giai đoạn cuối của cuộc cải cách ruộng đất, bị kích động bởi sự "hận thù giai cấp", đám lúc nhúc bần nông, bần cố nông và loại cặn bã xã hội càng trở nên khát máu, nên họ đã đánh phá tràn lan. Thậm chí một số khá đông những kẻ "làm thân khuyển mã" cho ô. Hồ hoặc chính gia đình họ đã từng "che giấu và nuôi dưỡng" ông ta cũng bị "xóa sổ" Biết dân chúng căm phẫn, HCMinh giả vờ hạ tầng công tác Trường Chinh, tức là Đặng Xuân Khu-chánh án nhân dân đã ra lệnh đánh cha của hắn ta đến bất tỉnh trong vụ đấu tố điển hình mở màn cho cuộc "tắm máu" dân miền Bắc sau 1954. Qua đài phát thanh Hà nội, già Hồ khóc rưng rức và hứa sẽ sửa sai! Chảng hiểu thời bấy giờ có bao nhiêu người hiểu đó là loại nước-mắt-cá-sấu hay không? (Crocodile tears)
Biết trong đám cỏ có rắn nhưng không biết rõ đích xác ở chổ nào nên phải dùng gậy để đập đám cỏ. Và kết quả tất nhiên rắn sẽ ngoi đầu ra và bị tóm gọn. Đó là kế "Đả thảo kinh xà", loại độc kế trong 36 kế mà già Hồ tỏ ra sành sỏi trong việc xữ dụng khi nắm lấy quyền mưu! Có thể có những người không hiểu dã tâm của họ Hồ, và cũng có khá nhiều người biết ông ta không thật tâm khi hứa hẹn sửa sai , nhưng họ vẫn can đảm phê phán sự sai lầm ngghiêm trọng của HCMinh và đám trung tâm quyền lực của đảng cộng khi áp dụng rập khuôn chính sách cải cách ruộng đất đẩm máu của Mao Trạch Đông. Nhưng nhìn chung toàn thể những người tham gia Nhân văn giai phẩm hoặc gián tiếp ủng hộ đều thuộc thành phần trí thứcchân chính dám nói lên sự thật không cam chịu cúi đầu trước bạo quyền. Kết quả không tránh khỏi là có hơn hàng trăm trí thức chân chính đã bị ném một cách không thương tiếc vào những trại tù chết người gần biên giới Việt-Trung hay Việt-Lào! Ngay cả một số sử gia phương tây thiên cộng trong thập niên 60 thế kỷ trước cũng phải gọi Ô.Hồ là con cáo già! (A sly old fox!)
Vì độc quyền cai trị đất nước, nên đảng cộng tiếp tục tác yêu tác quái tại Việt Nam hiện nay:
- Các cấp cán bộ csản tham nhũng vơ vét cướp bóc nhất là cưởng đoạt đất đai của dân. ( vụ Văn Giang : cưởng đoạt đất của dân, chảng hạn mua chỉ 1 mà bán lại gấp 30 lần!)
- Một số không nhỏ các đại công ty quốc doanh đã hoang phí đến vài chục tỉ Mỷ kim mà thực chất là bọn cộng sản quyền lực, dĩ nhiên trong đó có con-hạm-y-tá-thủ-tướng, đã "rút ruột" các loại công ty này!
- Vô số những món nợ xấu khó đòi. Thực sự trung tâm quyền lực của đảng cộng và các đại gia vây cánh đã vét gần sạch các ngân hàng trung ương số tiền khổng lồ với danh nghĩa công ty của họ vay để kinh doanh mà trong thực tế toàn bộ chỉ là công ty ma! Thử tưởng tượng một giám đốc ngân hàng csản dám cả gan đem 700 ngàn lượng vàng bán đổ bán tháo để thu lại Mỹ kim. Thử hỏi trên thế giới có một nhân viên tài chánh nào dám lộng hành như thế ngoại trừ cán bộ ngân hàng hạng gộc dưới sự chỉ đạo của ông y-tá-thủ-tướng của CHXHCNVN?
- Đảng cộng cúi đầu dâng đất dâng biển cho csản Tàu, kẻ thù phương bắc! (trong bức công hàm 1958 thủ tướng csản PVĐồng thừa nhận chủ quyền của Trung cộng trên biển đông) Người dân lên tiếng phản kháng thì chính quyền c sản tìm cách khóa miệng!
Hơn ai hết những tên csản quyền lực thừa biết sự bất mãn của quần chúng và ngay cả một số đảng viên csản. Để xoa dịu, đảng cộng giả vờ để mọi người dân góp ý trong việc sửa đổi hiến pháp. Tuy nhiên,chẳng bao giờ có việc đảng csvn dám bỏ điều 4 hiến pháp do chính quốc hội gồm toàn bộ đảng viên csản qui định sự độc quyền cai trị của đảng cộng, huống chi là việc hủy bỏ toàn bộ hiến pháp! Chứng cứ sau đây: tên NMTriết tuyên bố bỏ điều 4 hiến pháp là sự tự sát đối với đảng cộng; NCVịnh thứ trưởng bộ quốc phòng CHXHCNVN tuyên bố phải bảo vệ sự tồn tại của đảng cộng với bất cứ giá nào và phải biết ơn đảng cs Tàu đã giúp csvn cướp được miền Nam; đại tá cs Trần Đăng Thanh xác định tại trường quốc phòng rằng đảng cộng độc quyền cai trị thì mọi cấp cán bộ csản mới giữ được sổ hưu vĩnh viễn!
Rõ ràng việc thúc đẩy quần chúng góp ý về "sửa đổi hiến pháp" cũng chỉ là một thứ độc kế "Đả thảo kinh xà". Mặc dù chính bọn c sản chóp bu Hà nội đã kêu gọi mọi người góp ý về việc sửa đổi hiến pháp nhưng hiện nay đảng cộng tàn lờ trước mọi sự đòi hỏi chính đáng của quân chúng. Ngày tháng sắp tới bọn chúng sẽ ra tay chụp bắt những người mà bọn chúng cho rằng đã đi đầu trong việc chống đường lối cai trị độc tôn của đảng cộng. Xem thế từ 1954 đến nay, toàn bộ bọn c sản quyền lực có những suy nghĩ, thái độ đối xử, hành vi thuộc loại thâm căn cố đế về những vấn đề sau đây: độc tài đảng trị - không hề thực tâm sửa sai- không hề ngừng tay giết người từ các cuộc đấu tố man rợ cho đến vụ thảm sát trong biến cố Mậu Thân Huế năm 1968-gần đây công an csản đánh chết người liên tục mà c sản Hà nội vẫn làm ngơ. Việc cần đề cập đến chính sách bần cùng hóa nhân dân. Đảng viên csản quyền lực và gia đình của họ giàu bất chính thì được, nếu thứ tép riêu và thường dân mà trở nên giàu có thì hãy coi chừng! Có gì bảo đảm đảng cộng không tiến hành đổi tiền một làn nữa? Nên nhớ trong chế độ csản đổi tiền đồng nghĩa với sự vơ vét cướp bóc công khai tiền của của người dân và cũng là một thứ chính sách bần cùng hóa!
Sau khi bần cùng miền Bắc xong, tập đoàn csản Hà nội tiến hành bần cùng hóa miền Nam. Cụ thể như: Lê Duẩn và vây cánh cướp 16 tấn vàng tại Sài Gòn và cào sạch tiền bạc vàng quí kim tại tất cả ngân hàng và những gì quý hiếm ở miền Nam đưa ra Bắc. Sau đó csản loại này một phần bỏ túi riêng, một phần dùng để trả nợ cho quan thầy Liên Xô và Trung cộng! Do đó trong dân gian thời kỳ đó có loại "đồng dao" được hát lên bởi đám trẻ con tại các vùng ngoại ô phố thị miền Nam, "Từ Bắc vô Nam tay cầm cái cây, tay kia cầm sợi dây giải-phóng-tốt con cầy!" Ngay cả con chó cũng bị giải phóng tốt huống chi là con rùa khổng lồ bằng đồng đen tại hồ nước ở quảng trường gần ĐH luật khoa SG, những loại đèn đường đắt giá và những loại quý hiếm khác! Tất cả cũng đều là loại hôi của! Hết đoàn xe này đến đoàn xe kia đầy ấp đủ loại quý hiếm được "giải phóng " tiến về Bắc. Đây là những hành vi "hôi của" của tất cả môn đồ trung thành của ô Hồ, chứ không phải những con người làm cách mạng! George Beckett, một nhà báo phương tây thiên cộng vẫn còn ở lại Sài Gòn lúc bấy giờ cũng phải xác nhận điều này, "They, Vietnamese communists, think they're revolutionaires, but they're nothing but only armed looters! Với con mắt hau háu, cộng sản đủ loại ra sức càn quét của cải của đồng bào miền Nam,. Tự xưng là cách mạng, những tên hôi của loại này không hề biết xấu hổ! Ngay cả sau khi chiếm Đà Nẵng năm 1858, rồi tiêp theo Hà nội, Sài Gòn... quân đội viễn chinh của thực dân Pháp chẳng hề đụng đến tài sản của người dân Việt Nam.
Sau nhiều đợt càn quét, csvn tiến hành liên tiếp nhau ba lần đổi tiền. Tính chung đến 1985, 1 đồng VC = 5000 đồng VNCH trong khi DTH trong hội nhà văn VC lúc bấy giờ đã xác nhận rằng đứng mặt phát triển miền Bắc đi sau miền Nam hàng nửa thế kỷ! 20 năm làm lụng vất vả, một người miền Nam may mắn dành dụm được 1 triệu đồng thì sau 1975 cũng trở thành loại cùng đinh trong xã hội cộng sản! Đây không những là sự cướp cạn mà đồng thời cũng là chinh sách bần cùng hóa. Nạn nhân miền Nam "phát hiện" ra nhau: tất cả đều bần cùng! Trong khoảng thời gian đó người ta nghe những lời râm ran, "Tâm sâu độc gieo điêu tàn đất Bắc, càng rõ câu đồ-điếu-chi-thời. Chí lăm le mang đói rách vào Nam, nêu chính nghĩa bần-cùng-chi-hóa!" Rõ ràng chính sách bần-cùng-hóa là một chiến lược trải dài mấy mươi năm trên toàn cõi Việt Nam mà HCMinh và các môn đồ của ông ta về sau quyết tâm thực hiện cho bằng được!
Sau 1975 Đổ Mười chỉ đạo cuộc cải cách công thương nghiệp mà thực chất là cướp sạch nhà máy xí nghiệp gia sản của khoảng 100 ngàn doanh nhân miền Nam,(trong đó tại SG có 70 ngàn người bị tịch thu toàn bộ sản nghiệp và một số không nhỏ nạn nhân còn bị ném vào những trại trừng giới ở miền Trung). Cũng theo George Beckett, chính quyền csvn đã bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một: thay vì đập phá tuốt luốt và vơ vét cướp bóc vì lòng tham đen tối và hận thù, tại sao không thực tâm thực hiện hòa hợp hòa giải dân tộc và dùng vốn liếng tư bản sẵn có của miền Nam để làm bàn đạp đưa đất nước đi lên! Thật là buồn cười không biết nhà báo này lượm tin tức ở đâu mà biết ĐMười vốn xuất thân từ tên thiến heo. Nhà báo này nói, "Đo Muoi was a country bumpkin castrating pigs' testicles." Và lúc đó ông ta cũng đã cho rằng tên cộng sản dốt đặc mà cùng hung cực ác này là thứ dấu hiệu tử thần và hủy diệt đối với đồng bào miền Nam! (Do Muoi is considered to be a sign of death and destruction towards people living in the South!"
Ngược chiều với vô số xe chở đầy ấp hàng hóa vật dụng của cải được "giải phóng" tiến ra phía Bắc là hàng trăm xe đủ loại chở đông nghẹt người hướng về Nam chạy suốt ngày đêm , từ tháng này qua năm nọ. Loại người này gồm bộ đội ô Hồ, cán bộ csản các cấp, người dân miền trung du và thượng du Bắc Việt. Sau hơn ba năm, trên hàng chục triệu dân Bắc được đưa vào chiếm lĩnh các đô thị và miền tây nguyên trù phú ở miền Nam. Đảng cộng mặc nhiên bắt người miền Nam phải san sẻ và gánh chịu thêm sự nghèo đói từ Bắc đưa vào! Một lần trước khi chết khi nhìn lại giai đoạn sau 1975, ngay cả Võ Văn Kiệt cũng phản đối chính sách "cào bằng" của Lê Duẩn bằng cách buộc dân miền Nam phải gánh chịu sự nghèo khó từ phía Bắc. Chưa hết bọn c sản còn dùng đám người Bắc lúc nhúc này như là thứ công an nhân dân để kềm kẹp dân miền Nam. Hiểm độc thay cho chính sách "dùng người" và "chia để trị" của đảng cộng!
Loại người đông đúc này đều hôi hám, ăn mặc củn cởn xốc xếch, da dẻ xanh méc. Dù bọn họ thuộc phe chiến thắng , nhưng họ vẫn rụt rè và trên khuôn mặt của họ còn lắng đọng sự sợ hãi. Thật không thể chối cải được toàn thể là chứng tích của chính sách khủng bố và bần cùng hóa của HCMinh và đảng cộng. Loại người lúc nhúc này hình như không khác gì mấy so với bầy người vừa thoát khỏi cuộc sống ăn lông ở lổ của thời tiền sử. Thêm vào đó, nếu nhìn kỹ từng bộ mặt của những tên c sản quyền lực, người ta thấy gì nếu không phải là sự hằn sâu của thô lổ, láu cá và quỷ quyêt. Trớ trêu thay, tất cả đều thuộc phe chiến thắng!.
Thật là phũ phàng mà thấy rằng từ 1945 cho đến nay trên đất nước Việt Nam, "Kẻ trí thường chết về tay thằng ngu!" (Kỳ tới: HCMinh đích thân đánh xe bò đón thạc sĩ TĐ Thảo từ Pháp về!)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
thank blog
ReplyDeleteĂn gì tốt cho bà bầu