Friday, March 1, 2013

M T Đông và H C Minh: "Thà giết lầm còn hơn bỏ sót"

       Sau khi bè lũ tứ-nhân-bang bị thanh trừng, tất cả những phần tử gồm đủ loại một thời thân cận với MTĐ và Giang Thanh đều bị tóm cổ, trong đó có Dương Đắc Vịnh, Lưu Cẩm Phụng{người hầu GT}và Triệu Nhật Trung (ngự y của Mao) Ba người này cò những lời khai hầu hết giống nhau mà bộ máy an ninh đảng cs Tàu để rò rỉ ra vào những năm 1978.
       Theo tiết lộ của tên ngự y và người hầu kia, từ năm 1970, Mao, kẻ bị cắm sừng (cuckold) đã gần 80 tuổi thế mà vẫn còn tiếp tục mê mệt người đàn bà gần 50 tuổi dày dạn phong sương họ Giang. Ngày ngày dùng thuốc đặc trị gồm sâm Cao Ly, gạt nai non, nhau và thai nhi ngâm trong rượu, lão già Mao chỉ mập thêm nhưng coi bộ vẫn không chịu nổi mụ vợ (vốn dĩ là một ả đào hát dâm dật) đang độ tuổi hồi xuân. (ghi chú: HCM và những tên Việt cộng  quyền lực khác rất thèm khát xử dụng loại rượu thuốc độc-nhất-vô-nhị này bởi vì bọn họ cho rằng sau khi nhiều lần uống nó, bọn họ có thể được cải-lão-hoàn-đồng!)
       Tiu nghỉu rồi phát cáu, Mao liền cho gọi Triệu Nhật Trung vào dinh. Tên ngự y này quỳ lạy như tế sao, xin tha mạng. Khi nghe họ Triệu thì thầm về toa thuốc "hồi-dương-liệt-lão" của Tây Môn Khánh thời mạt Tống, Mao Trạch Đông mở to mắt và gật gù. (Theo các tác giả truyện Thủy Hử và Kim Bình Mai, Tây Môn Khánh có thể được xem là biểu-tượng-dâm-loạn cùng hung cực ác nhất trong mọi thời đại của lich sử Trung Hoa. TM Khánh , một tay cự phú, chủ các tiệm thuốc bắc, rất sành sỏi. Hắn đã dùng thủ đoạn để chiếm đoạt nhiều loại đàn bà dâm đảng từ tay những ông chồng ngờ nghệch. Ngoài ra , hắn ta còn xem người đàn ông xấu số kia là thứ chướng ngại nên đã lập mưu giết đi.)
       Ngay sau khi Triệu Nhật Trung dứt lời, lãnh tụ vĩ đại của đảng cs Tàu bật cười ha hả rồi nói, "Tốt, tốt lắm! Ta muốn được như Tây Môn Khánh. Nếu mụ vợ ta được vui, ta hứa sẽ để nhà ngươi thay thế tên bộ trưởng y tế vô dụng hiện nay!"  Tên ngự y họ Triệu mừng quýnh.
       Sau nhiều lần cho Mao dùng thuốc đặc trị mới, Triệu Nhật Trung lén gặp Lưu Cẩm Phụng để dò xét sự tình. "Dạo này coi bộ nữ chủ nhân vẫn không được hớn hở và thường giận dữ trách phạt đám gia nhân chúng tôi," người đàn bà hầu của Giang Thanh thì thầm. Nghe thế, tên ngự y biết ngay rằng cho dù dùng thưốc theo toa "hồi-dương-liệt-lão",  MTĐông vẫn không làm cho GT, một loại hồ ly tinh, "vừa lòng". Ngay tối hôm đó, Triệu Nhật Trung giả dạng một người ăn mày già lẻn lên một xe lửa đêm trốn khỏi Bắc Kinh.
       Qua màn truyền hình năm 1972, ai cũng thấy Mao lom khom khi bắt tay với tổng thống Mỹ Richard Nixon. Trong thời gian tọa đàm, MTĐ thường há mồm và thỉnh thoảng thở như hụt hơi. Những người trung thành với Mao nhưng ghét GT thì cho rằng chính ả hồ ly tinh họ Giang đã làm cho sức khỏe lãnh tụ vĩ đại của họ suy kiệt. Ngay trong bộ chính trị, những kẻ âm thầm phản kháng thì cho rằng họ không muốn lãnh tụ tối cao của đảng cộng Tàu phơi bày hình ảnh một lão già lọm khọm trước mắt mọi người trên thế giới. Mao và Giâng Thanh thật sự căm ghét những kẻ đã chê trách họ. Chẳng bao lâu sau đó, những toán sát thủ của Mao và những kẻ bợ đở xung quanh Giang Thanh được lệnh trà trộn trong quần chúng và có toàn quyền  khóa miệng tất cả mọi thành phần dám cả gan rỉ tai nhau về nhửng lời bình phẩm độc hại kia. Trước đó toàn bộ những người này đã được răn dạy câu "Thà giết lầm còn hơn bỏ sót!"
       Ngoài ra, sau đó Mao Trạch Đông, lão già Tàu 80 tuổi này, còn làm một loại "trò khỉ" (Monkey business). Đó là thứ màn kịch gọi là "Mao chủ tịch bơi vượt qua Dương Tử Giang!" với mục đích để chứng tỏ lãnh tụ họ Mao vẫn còn dư thừa thể lực và sáng suốt lãnh đạo nước Tàu vĩ đại.  Nên nhớ rằng con sông này là một trong những con sông lớn của thế giới. Không hiểu nhà vô địch bơi lội thế giới Micheal Phelps của Hoa Kỳ ngày nay có bơi vượt qua con sông này hay không? Thế mà giữa buổi sáng mùa hè 1973, có gần nửa triệu người tụ tập hai bên bờ sông Dương Tử với  cờ xí rợp trời.  Họ phải lập lại theo loa phóng thanh đang ra rã để tung hô, "Mao chủ tịch vĩ đại, văn-thành-võ-đức, muôn năm trường trị, thống nhất giang sơn..." Kẻ tĩnh táo chắc chắn biết rằng chính tiểu đội người nhái đang lặn dưới mặt nước dể thay phiên nhau dìu lão già họ Mao 80 tuổi qua sông và ông ta chỉ cần giả vờ dùng tay khua nước bên trên. Thế mà bầy người lúc nhúc trên bờ sông vẫn cứ tung hô cổ vũ. Cái thứ âm thanh cuồng nhiệt kia có thể vang xa hơn một cây số! Thật không có gì phải ngạc nhiên trong suốt hàng ngàn năm trước đó, bọn người thống trị và đám thứ dân ô hợp Tàu chỉ biết cắm đầu tháo chạy trối chết trước đội quân thuộc con dân thái-dương-thần-nữ! Tiếc thay, ông Hồ Chí Minh đã chết trước đó gần 4 năm. (Thật sự ông ta chết ngày 2 tháng 9 năm 1969, nhằm  đúng ngày quốc khánh của miền Bắc XHCN. Vì nghĩ đó là loại điềm dữ, tên Lê Duẩn đã dời lại ngày chết của ông Hồ và tuyên bố HCM chết ngày 3.9.69) Nếu còn sống và nhìn cảnh Mao bơi vượt sông Dương tử, không hiểu ông Hồ có còn cúi đầu sùng bái và phán rằng, "Chúng ta có thể sai, nhung dứt khoát bác Mao không hề sai lầm!"
       Tuy nhiên cái loại trò khỉ của Mao không thể lừa gạt thành phần bộ chính trị đảng cộng Tàu. Chính Mao cũng suy đoán cái âm mưu loại trừ ông đang hình thành. Rút kinh nghiệm, MTĐ không thể để bị nhốt trong phòng họp, chết thê thảm như Stalin. Cần ghi lại rằng cái thây ma tên trùm đỏ này còn bị đặt vào nòng đại bác bắn đi sau đó. Ngoài ra, họ Mao cũng không muốn chết theo cách của Khrushchev. Lãnh tụ cs Nga này là loại du côn hàng đầu của cộng sản đệ tam quốc tế trong thập niên 60 thế kỷ trước. Thật vậy, sau khi con tầu chở nhà phi hành Liên Xô Yuri Gagarin(1934-1968) vào vũ trụ năm 1961, Khrushchev đã tháo giày và dùng nó để đập trên bàn họp ngay giữa đại hội đồng Liên Hiệp Quốc để thách thức với Mỹ! Tổng thống Hoa Kỳ lúc đó là John Fitzgerald Kennedy cũng là một lãnh tụ sừng sỏ. Ông đã cảnh cáo Khrushchev rằng nếu không tháo gỡ dàn phi đạn gắn tại Cuba chĩa vào nước Mỹ trong vòng 48 giờ thì hạm đội 6 của Mỹ sẽ nhận chìm đảo quốc này xuống lòng Đại tây dương! Và Tổng thống Mỹ đã để đồng hồ quay ngược. Khi còn 6 giờ gần đến điểm nút, chính Khruschev thông báo sẽ rút toàn bộ phi đạn L Xô ra khỏi Cuba. Trong khi cả thế giới thở phào thì cộng sản quốc tế lại bị mất mặt. Mao Trạch Đông thì không còn xem Mỹ là con cọp giấy nữa vì đó là loại cọp giấy được trang bị vũ khí nguyên tử và hàng chục hàng không mẫu hạm tung hoành trên khắp các đại dương! Để hòa hoãn, tổng thống Mỹ hoan nghênh chuyến đi thăm Hoa Kỳ của lãnh tụ cs Liên Xô. Được tặng bò sữa và bắp giống hạt to, Khrushchev hỉ hả ra về. Vừa xuống phi trường Moscow, ông ta đã bị toán KGB(mật vụ tình báo LX) đẩy vào xe bịt bùng. Về sau Khruschev bị ghép tội xét lại (revisionism) và bị xử bắn.(1971)                      
       Ám ành bởi cái chết của hai lãnh tụ cs kia, họ Mao thường lẩm bẩm, "Họ không chết vì bọn phản động cấu kết với các thế lực thù địch bên ngoài mà chết bởi "bè lũ đồng chí" mắt hau háu thèm ngôi vị lãnh tụ vĩ đại. Thế thì ta phải ra tay trước!" MTĐ cả GT nhanh chóng thành lập và phát triển những toán sát thủ càng đông càng tốt.  Tất cả phải âm thầm luyện tập ngày đêm và sẵn sàng đợi lệnh hành động.
       Đêm trước ngày họp của trung ương đảng cộng Tàu năm 1973,  Dương Đắc Vịnh bí mật vào cung nghe lệnh Mao. "Những tên nào không cúi đầu tung hô ta thì bắt sau cuộc họp và thủ tiêu sau đó," Mao nói.
"Nếu tất cả đều tung hô, thì sao?" Dương Dắc Vịnh thắc mắc hỏi.
"Phải chuẩn bị nhiều xe bịt bùng để chở tất cả chúng nó đưa đi các trại lao cải. Ta sẽ thanh lọc sau. Ngoài ra, ngay sau đó vào nửa đêm toàn thể các toán sát thủ phải đột nhập càn quét hàng ngàn gia đình của bè-lũ-đồng-chí-phản-trắc dám dòm ngó ngôi vị lãnh tụ vĩ đại của ta và đưa có lẻ vài ngàn người loại này đi làm dân phu tận chốn rừng sâu. Nhà ngươi phải tận dụng tất cả mọi phương tiện chuyên chở. Chưa hết, toàn thể các ngươi cũng không thể bỏ sót bọn tiện dân khá đông đảo dám a dua rì rầm gây nhiễu sự. Ta cho phép các ngươi toàn quyền trừng trị chúng theo cách riêng của các ngươi! Nên nhớ  ta đã từng dạy ngươi rằng thà-giết-lầm-còn-hơn-bỏ-sót. Cho đến nay, ta vẫn còn giữ được ngôi vị độc tôn bởi vì ta đã trung thành với cách trị nước này!" Mao gằn giọng. Tay chân run lẩy bẩy, Vịnh cúi đầu rút lui.
       Tương tự, cộng sản Việt nam cũng thuộc nằm lòng và thi hành triệt để câu "thà giết lầm còn hơn bỏ sót". Suốt thời kỳ cải cách ruộng đất sau 1954, Hồ Chí Minh và đảng cộng của ông đã ra sức thực hiện đấu tố. Với chiến dịch "phóng tay phát động quần chúng" và khẩu hiệu "trí địa hào đào tận gốc róc tận rễ", những kẻ khát máu loại này đã tiêu diệt hàng trăm ngàn dân lành vô tội! Ngoài ra có một trường hợp khá đặc biệt ngay cả cha một thiếu tướng VC đã xả thân cho ông Hồ cũng bị vứt xác mất tich. Lúc đó già Hồ giả vờ khóc rưng rức! Từ 1975 cho đến nay, biết bao nhiêu người bị đưa ra tòa án nhân dân của đảng cộng với tội danh mơ hồ "âm mưu lật đổ chính quyền" (Nên biết rằng tội phạm chỉ cấu thành khi hội đủ 2 yếu tố: ý định(intention) và hành động(action). Chỉ mới âm mưu tức là chưa hành động sao lại truy tố và kết án họ khắc nghiệt như vậy? Thậm chí khá nhiều người bị án tù 20 năm, chung thân hoặc tử hình. trong giai đoạn 1976-1990. Đúng là loại tòa KANGAROO COURT và loại luật rừng(The law of the jungle)! Vì không được hấp thụ nền giáo dục và luật học chính đáng, những chánh án nhân dân ngờ nghệch và sợ hải chỉ cúi đầu tuyên phán theo những bản án đã được đảng cộng làm sẵn! Thêm vào đó, cả đám luật sư XHCN cũng cam tâm làm trò múa rối mà thôi! Ở những nước tư bản và thời Việt Nam Cộng Hòa trước kia, can phạm có quyền giữ im lặng khi chưa có luật sư. Không những sẽ tận tình biện hộ cho bị cáo trước tòa, luật sư còn có quyền hiện diện ngay lúc đầu khi Cảnh sát tư pháp hoặc ông dự thẩm thẩm vấn bị can. Ngoài ra, luật sư có quyền phản đối tại chỗ những câu thẩm vấn của điều tra viên có tính cách gài bẫy bị can. Còn nữa, nếu muốn thẩm vấn bị can lần tiếp theo đó, cảnh sát tư pháp và ông dự thẩm cũng phải thông báo cho luật sư trước 24 giờ. Trái lại, ở những nước cộng sản như Trung cộng và VNCS, luật sư XHCN chỉ được phép tiếp xúc với bị cáo sau khi họ nhận bản cáo trạng truy tố họ. Rõ ràng luật sư  loại này sẽ biện hộ được gì cho bị cáo?
       Suy cho cùng, đó cũng là cách CSVN thực hiện câu "Thà giết lầm còn hơn bỏ sót!" vậy. Dã man thay!
                                            ( Kỳ tới: MTĐ và GT - cuộc thanh trừng đẩm máu năm 1973.) 
                                                                Có góp ý, xin liên lạc:   trangsiphu@gmail.com

No comments:

Post a Comment