Tuesday, July 23, 2013

"Đế quốc đỏ" phương đông - Trung tâm quyền lực của thê giới tư bản.

       Ở giai đoạn cuối của cuộc chiến Triều Tiên, liên quân hỗn hợp Liên Hiệp Quốc truy đuổi đám tàn quân  của phe csản. Trong khi Bình Nhưỡng, sào huyệt cuối cùng của Kim Nhật Thành và đảng cộng của y, sắp bị "tràn ngập" bởi liên quân, tư lệnh quân đội Mỹ tại Thái Bình Dương Douglas Mac Arthur thình lình được lệnh dừng bước tiến quân. Nên biết rằng Mao Trạch Đông đã tung vào chiến trường Triều Tiên 1 triệu quân chủ lực và kết cục hầu như bị "chụm sạch" với chiến-thuật-biển-người điên cuồng! Trong tình hình đó, đất nước Trung cộng coi như bị "hở sườn".
       Trên đường rút quân về phía nam sông Áp Lục - vĩ tuyến 38, Mac Arthur quyết định xữ dụng một cánh quân khá hùng hậu để đánh thẳng Bắc Kinh. Được tin ngay sau đó, tổng thống Mỹ Truman (1884-1972) liền cách chức viên tướng tư lệnh và triệu hồi về nước. Rõ ràng Hoa Kỳ hầu như "tha chết" Trung cộng! Sở dĩ sự việc xảy ra như vậy vì những lý do sau đây:
* Mỹ không muốn lầm kế Liên Xô mà ngược lại giành thế "ngư ông đắc lợi" khi ngao-cò-cắn-nhau bằng cách từng bước sau đó "gài độ" 2 đế-quốc-đỏ đông tây (Trung cộng-Liên Xô) trở mặt và càng thù nghịch nhau!
* Từ lâu rồi, các tập đoàn tư bản tài chính, các công ty đa quốc gia (nói chung là giới tài phiệt phương tây: Western oligarchies) đã "ngắm nghía" Hoa Lục với cả tỉ dân về lâu dài. Cho đến hiện tại cái lục địa lúc nhúc này gộp chung với 3 nước đông dương có đến 1 tỉ rưởi dân, chiếm lĩnh 1/4 thị trường toàn thế giới! Đó là loại thị trường khổng lồ và "béo bở" Có gì hấp dẫn cho bằng đối với đủ loại  tập đoàn tư bản Âu Mỹ phương tây  khi 1 tỉ rưởi người tiêu thụ còn hụp lặn trong xã hội csản mà lại khao khát hàng hóa sản phẩm phương tây và với cái đầu của họ hết sức "vọng ngoại" (bọn đế quốc tuy xấu nhưng hàng hóa sản phẩm của chúng thì "tốt-cực-kỳ" và đồng dollar Mỹ lại còn thơm phức!)
       Nhận thức sâu sắc thực trạng trần trụi (the bare facts) như trên, dù có đắng cay, mọi người cũng phải hiểu tại sao từ sau đệ nhị thế chiến cho đến nay, cục diện châu Á-Thái Bình Dương nói chung và 3 nước đông dương nói riêng đã và đang diễn ra như thế, như thế! Chẳng hạn, Đài Loan không những không còn là thành viên thường trực của HĐBA mà cũng không còn là hội viên của LHQ. Ba nước đông dương cho đến nay thực chất là cánh-tay-nối-dài của bọn Trung cộng từ sau khi Liên Xô sụp đổ!
* Đó là chưa kể từ đông bắc Á cho đến ĐNÁ: Bắc Hàn, Trung cộng và 3 nước ĐD (nếu không là csản "đỏ đít" thì cũng là tay sai của bọn Tàu-khạc-nhổ) nghiễm nhiên trở thành thứ "ngoáo ộp" (bugbear, bugaboo) đối với tất cả các nước châu Á còn lại. Trung tâm quyền lực của thế giới tư bản đương nhiên có thêm nhiều đồng minh mới xuất hiện cần sự "giúp-đỡ-che-chở" về mặt quân sự! Dĩ nhiên các tập đoàn tư bản tài chính, các công ty đa quốc gia có điều kiện thuận lợi để chiếm lĩnh thị trường mở rộng mênh mông ven bờ Thái bình dương!
       Nhận xét:
1/ Năm 1975 đông dương hầu như "bỏ ngỏ". Phe csản cứ tưởng rằng thắng thế và phong trào csản qtế sẽ bành trướng dễ dàng. Nào ngờ đó là thời điểm mở đầu cho sự "rã ngũ" các đảng csản. Chẳng hạn, chính các thủ lĩnh csản Mã Lai và Thái Lan còn chút nhân tính cũng phải kinh hãi về các "lò sát sinh" và các trại tập trung khổng lồ chết người mọc lên như nấm tại đông-dương-cộng-sản sau 1975, nên họ tự động giãi tán các đảng cộng sản tại hai nước đó.  "Đông dương bỏ ngỏ" còn dẫn đến sự thù nghịch cực độ của 2 đế-quốc-đỏ đông tây do sự giành giật vùng lãnh thổ khá rộng lớn này mà hậu quả khó lường là sự sụp đổ của "thành trì c.m thế giới" là Liên Xô gồm 15 nước cộng hòa, 8 nước csản đông Âu và Mông cổ (csản) từ 1989-1991. Thế là khoảng 15 năm sau khi đông dương lọt về tay csản, phong trào csản quốc tế hầu như tan rã toàn diện và còn để lộ ra sự bần cùng nghèo đói cùng cực của cả tỉ người còn ở dạng "bầy người nguyên thủy" tại các nước cộng sản vừa sụp đổ! Lèo tèo vài nước csản còn sót lại (trong đó CHXHCNVN) thì lung lay tận gốc rễ: thử hỏi ai thắng ai giữa 2 con đường CNTN và CNCS?
2/ Trong năm 1989, lãnh tụ các nước csản còn sót lại và các nhà cai trị độc tài thiên tả (ở nam Á, Mỹ Latinh) đã họp tại Thành Đô (Hoa Lục). Theo Dương Kế Thằng (nhà báo ly khai đảng Tàu cộng), hội nghị đặc biệt loại này đã xác định rằng các vấn đề "đụng chạm" giữa các nước csản anh em còn sót lại và các nước thiên tả trong thời kỳ mới ( sau 1989) chỉ là vấn đề mâu thuẩn cục bộ giữa các nước chứ không phải là vấn đề thù nghịch một mất một còn. Để "trụ lại và tồn tại" tất cả lãnh tụ csản và các tên cực tả loại này phải cúi đầu tuân thủ sự "răn dạy và chỉ đạo" của "tổng đàn hắc đạo Bắc Kinh". Từ đó thật là dễ hiểu tại sao bọn csản chóp bu Hà nội đã phải dâng một phần lãnh thổ phía bắc cho bọn Tàu cộng và chỉ phản ứng lấy lệ khi thứ Tàu-khạc- nhổ đã và đang lấn chiếm biển đông! Bọn đảng cộng còn bức hại những người yêu nước xuống đường chống kẻ thù phương bắc!
3/  Từ sau hội nghị Thành Đô, bọn trung tâm quyền lực csản Hà nội từng bước đẩy VN vào thời kỳ "bắc thuộc" một lần nữa! Đây là một loại tội ác không thể dung tha và để che đậy nó, đảng cộng giả vờ "đu đưa" giữa Trung cộng và Hoa Kỳ (một thời đu đưa giữa TQ và LX). Thật sự, đó chẳng khác gì hình ảnh dị hợm của một con-đĩ-rạc (veteran harlot) lang thang vật vờ trên phố Hà Nội XHCN: một tay thì ôm tên Tàu cộng già nua hôi hám để tạm thời tồn tại; tay còn lại thì cố níu áo loại giang hồ tứ chiến tư bản phương tây để xin xỏ đủ điều. Mặt khác, "đứng đường loại này" (streetwalkers of this kind), còn liếc mắt đưa tình thủ thỉ với thứ khúc-ruột-ngàn-dặm ngờ nghệch để bòn rút dollars. Đó là loại bức-tranh-vân-cẩu hết sức "ấn tượng" của "thời đại HCMinh" ở giai đoạn cuối rệu rã! Quan sát và suy ngẫm, ai ai cũng thấy "phát khiếp" ngoại trừ bọn csản thống trị độc tài và bè lũ theo đóm ăn tàn.
       Xem thế, "đu đưa" loại này và chuyến đi sang Mỹ của tay csản đầu sỏ họ Trương thực sự chẳng có ích lợi gì cho tiền đồ của dân tộc nói chung và cho những người đấu tranh vì tự do dân chủ và nhân quyền nói riêng! Khi nào nước CHXHCNVN có một "Gorbachev-VN" đi thăm tổng thống Hoa Kỳ thì đất nước mới thay đổi thật sự với chế độ đa đảng đa nguyên dân chủ pháp trị. Có thế, Việt Nam sẽ bước vào vận hội mới để đuổi kịp Đại Hàn, Nhật Bản...
                                          Góp ý, xin liên lạc:    trangsiphu@gmail.com

Monday, July 15, 2013

"Đế quốc đỏ" phương đông. Chiến tranh Triều Tiên (1950-1053): cuộc "đọ sức" đầu tiên giữa Trung Cộng và Hoa Kỳ.

       Trong tuyên ngôn đảng csản (the communist manifesto) năm 1948 và bộ tư bản luận-luận về chủ nghĩa tư bản (capitalism) năm 1864, Karl Marx tiên liệu toàn cõi hoàn vũ sẽ tiến đến chủ nghĩa csản sau khi chủ nghĩa tư bản sụp đổ-mà Marx cho là tất yếu. Cục diện toàn thê giới được tiên liệu: thế giới cộng sản, một kiểu thế giới đại đồng. Vấn đề đặt ra là ngay trong cái-đầu-hoang-tưởng của triết gia người Đức gốc Do Thái này, chẳng hề có ý niệm về biên giới-lãnh thổ-quốc gia-tổ quốc! Hai tập tài liệu đó trở thành loại "kinh nhật tụng" ít nhất là đối với toàn thể bộ tham mưu của các đảng cộng sản trên thế giới. Xem thế, về mặt lý luân, người cộng sản chẳng hề có quốc gia-tổ quốc và tình tự dân tộc!
       Về mặt thực tiễn,chưa hao giờ có sự hình thành thế giới cộng sản mà chỉ có loại "đế quốc đỏ" mà thôi! Sau năm 1917, Lenin rồi Stalin đã xua quân đánh chiếm 15 nước cộng hòa và ngoại Mông để mở rộng vành đai nưóc Nga và từ đó Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết được thành lập-The Union of Soviet Socialist Republics (U.S.S.R). Ngoài ra, sau đệ nhị thế chiến, 8 nước csản đông Âu ra đời. Sự thực đó là các nước "chư hầu" của Liên Xô. Và như thế, thứ đế-quốc-đỏ-phương-tây đã hình thành! Tương tự sau khi cướp chính quyền tại Hoa lục, Mao Trạch Đông đã tiến hành chiến tranh đánh chiếm nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng và một phần lãnh thổ phía bắc Ấn Độ (khoảng 60 ngàn cây số vuông) trong thập niên 50 thế kỷ trước. Đó là loại đế-quốc-đỏ-phương-đông, một thứ "Đông phương hồng "của họ Mao.(nên nhớ rằng một thời Mông Cổ, Tân Cương , Tây Tạng là các quốc gia độc lập có thủ đô hẳn hoi...)  Mao Trạch Động và bọn Tàu cộng luôn luôn xem những "vấn đề" có ảnh hưởng đến vận mệnh các nước csản láng giềng như Bắc Hàn và một thời VNDCCH, nay là CHXHCNVN không là vấn đề nội bộ của 2 nước này mà là vấn đề chung của tất cả các nước csản phương đông.
       Ở đây nói về vấn đề Bắc Hàn. Kim Nhật Thành (ông nội của tay họ Kim lùn hiện nay) vốn là trung úy thuộc hồng quân Liên Xô trong dệ nhị thế chiến. Sau năm 1945, chính Stalin đã đưa tên sĩ quan này về Triều Tiên để thành lập nhà nước csản Bắc Hàn. Vào năm 1950, họ Mao đã tung 1 triệu quân vào chiến trường Triều Tiên để giúp họ Kim trong cuộc xâm lăng Nam Hàn. Khi thủ đô Hán Thành (Seoul) sắp bị "tràn ngập" bởi cộng quân phương bắc, tổng thống Đại Hàn (Nam Hàn)  Lý Thừa Vãn bay ra ngoài và kêu cứu Liên Hiệp Quốc (the U.N). Trong khi Hội Đồng Bảo An LHQ (the UN Secyrity Council) biểu quyết thì một thành viên thường trực là đại sứ Liên Xô bỏ ra khỏi phòng họp. (có nghĩa từ chối quyền phủ quyết-veto) Và thế là giải pháp quân sự đã được thông qua để cứu Đại Hàn: 700 ngàn quân dưới ngọn cờ LHQ (hầu hết là hải-lục-không quân Mỹ) do tư lệnh quân đội Hoa Kỳ tại Thái bình dương Douglas Mac Arthur (1880-1964) chỉ huy. Đó là giải pháp quân sự đầu tiên của HĐBA từ khi LHQ được thành lập (1945).
       Ghi thêm: Liên Xô là 1 trong 5 thành viên thường trực của HDBA thời đó: Anh, Pháp, Mỹ, Liên Xô và THQG (Đài Loan). Sau 1975, Trung Cộng thay thế Đài Loan. (từ đó đảo quốc này cũng không còn là hội viên của LHQ: đúng là chuyện thế sự khó lường!).Không xử dụng quyền phủ quyết tại HĐBA, Liên Xô cố ý mượn bàn tay Mỹ để trừ khử bọn Mao. Hai đế quốc đỏ đông tây "thù nghịch" nhau từ đó!
       Vì đất nước Trung Cộng dân đông lúc nhúc nên Mao Trạch Đông xem sinh mênh ngưới dân như cỏ rác. Họ Mao đã điên cuồng áp dụng chiến-thuật-biển-người trong cuộc chiến Triều Tiên. Tuy nhiên chiến thuật loại này không thể chịu đựng nổi "hỏa lực kinh người" của toàn bộ lực lượng Mỹ: cộng quân chết-như-rạ và tàn quân tháo chạy không còn manh giáp! Chỉ trong khoảng 10 tháng, lực lượng LHQ đã đánh đuổi liên quân csản xâm lăng về lại phía bắc. Sau khi vượt qua dòng sông Áp Lục, lực lượng bộ binh và thiết giáp của Mac Arthur tiếp tục truy quét đám tàn binh của cộng quân. Trong khi hàng trăm thiết vận xa tiến như vũ bão về phía bắc, một buổi chiều nọ người dân Triều Tiên ngơ ngác nhìn thấy đoàn chiến xa đó bỗng dưng xoay đầu lại và bắt đầu xuôi về nam. Người nào nhanh chân bám theo đoàn xe thì sau đó được sống tại Nam Hàn; kẻ nào do dự chậm chân thì bị kẹt bên kia "bức màn sắt": hội nghị Bàn Môn Điếm đã được nhóm họp và quyết định đình chiến, lấy đòng sông Áp Lục-vĩ tuyến 38 chia đôi Triều Tiên. Cho đến ngày nay hai bên vẫn còn "ghì" tay súng. Thế mà Đại Hàn (trước 1975 ĐH còn thua VNCH về mức độ phát triển) ra sức canh tân đất nước và đã vươn lên đứng thứ 12 của thế giới về tốc độ phát triển. Trong khi đó, Bắc Hàn thiếu đói kinh niên đừng nói chi phát triển kinh tế.                                                                                            
       Ngoài ra, qua đó ai cũng thấy bọn cai trị csản VN là cả một lũ "ăn hại" vừa ngu dốt, vừa tham nhũng vơ vét của dân, vừa độc tài bạo trị. Đất nước chẳng khác gì một loại nhà tù khổng lồ! Đúng như những lời rì rầm trong dân gian: đây là thời kỳ, "người khôn nín lặng, thằng ngu dạy đời" Dù cho những tên đầu sỏ đảng cộng, kẻ trước người sau khúm na khúm núm mặt mày ngơ ngáo bí xị, ra bên ngoài để "ăn mày" thế giới tư bản, nhưng nền kinh tế CHXHCNVN vẫn tiếp tục ọp ẹp lẹt đẹt phía sau! Có lẻ ai cũng biết tại sao lại như thế! Một thời cứ vênh váo về "tính hơn hẳn"của CNXH sao bây giờ lại ra nông nổi này! Đã thế khi quay về lại, cấp lãnh đạo loại này cùng đồng bọn tiếp tục nghênh ngang, vơ vét bỏ túi và ra tay tàn độc với dân! Rồi đây, tay csản chóp bu họ Trương sẽ sang "viếng" Hoa Kỳ, hứa lèo hứa cuội và thủ thỉ xin xỏ đủ điều. Sau khi trở về nước, y và toàn bộ loại trung tâm quyền lực của đảng cộng chắc chắn cũng sẽ tiếp tục bộc lộ chứng-nào-tật-đó và đối xử cùng hung cực ác với những tiếng nói đòi hỏi tự do-dân chủ-nhân quyền!
       Nhận xét: Nếu để đoàn quân của tướng Mac Arthur tiếp tục truy quét rồi "dọn sạch" hang ổ Bình Nhưỡng ở giai đoạn cuối cuộc chiến tranh Triều Tiên (1950-1953) thì không những họ Kim và đảng cộng của y mà ngay cả bộ tham mưu quân sự của Mao tại Bắc Hàn cũng bị "đi đứt"! Rõ ràng chính Mỹ không muốn "bóp mũi" tay lãnh tụ đảng cộng Bắc Hàn và đồng thời cũng không muốn đẩy MTĐông  vào đường cùng. Từ sau khi bát quốc liên quân đánh chiếm thành Bắc Kinh đầu thế kỷ 20, cuộc chiến tranh Triều Tiên thực chất là cuộc "so găng" đầu tiên giữa đệ nhất siêu cường và đế-quốc-đỏ-phương-đông. Bị "thua đau" (liên quân hỗn hợp xâm lăng của phe cộng sản hầu như bị xóa sổ), để chữa thẹn, họ Mao đã gọi Hoa Kỳ là "con cọp giấy" từ độ đó. Còn đối với Bắc Hàn, dù được "tha mạng" mà nhà họ Kim tỏ ra "không biết điều". Trái lại, thỉnh thoảng cấp lãnh đạo loại này, chẳng hạn tay nhóc lùn họ Kim láu cá, gần đây lại cả gan lên giọng đòi "sờ" móng vuốt "Đại Bàng"!           
                                  Góp ý, xin liên lạc:   trangsiphu@gmail.com
        
      
      
      
      

Saturday, July 6, 2013

"Đặc sản" thuộc loại "Dáng Đứng Bến Tre" dâng lên ô Hồ (lãnh tụ đảng cộng)

       Trong hàng ngũ đảng cộng, thông thường lãnh đạo các cấp hay bày mưu tính kế để đoạt vợ hay người tình của thuộc cấp. Chẳng hạn, lãnh tụ đảng csản đông dương đã đẩy Lê Hồng Phong (đồng chí-đệ tử của ông ta) vào tù để tên trùm đỏ Stalin phải chấp nhận NÁQuốc tiếp tục nắm giữ chức cục trưởng đông phương cục của csản đệ tam quốc tế và đồng thời cũng để lãnh tụ đảng tiện bề đoạt vợ của môn đồ hàng đầu. Đối với tay csản quốc tế này (ô Hồ), đó là cách "nhất cử lưởng tiện" (kill two birds with one stone)! Gần đây NĐMạnh ở độ tuổi 70, nguyên tổng bí thư đảng cộng, cuổm được vợ của một đại tá đàn em. Người con gái của tay họ Nông lại công khai tố cáo rằng chính cặp vợ chồng đại tá csản đó đã rắp tâm để "bòn rút" sản nghiệp của cha cô ta. Có một phần hữu lý vì tổng bí thư đảng cộng chắc chắn là một người-rất-nặng-túi (a man with deep pockets). Tuy nhiên, trong guồng máy đảng cộng cũng có trường hợp cấp dưới lại to gan "hớt tay trên" loại quý hiếm hoặc của riêng của thủ trưởng. Sau đây là trường hợp điển hình vì có liên quan đến những tên tuổi hàng đầu cùa đảng cộng.
       Biết "Bác Hồ" khao khát loại "đặc sản quý hiếm thuộc đồng bằng Nam bộ", Sáu Dân quyết lập công dâng "Bác". Sau khi chiêu dụ được một ca nữ độ tuổi 17 thuộc loại "Dáng đứng Bến Tre", SDân liền đưa "người đẹp" ra Bắc. Trên đường rừng Trường sơn âm u mịt mùng, vì không kiềm chế được lòng dục do "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", trong khoảng thời gian gần 3 tháng, người-áp-tải đã cả gan nhiều lần "nếm thử" đặc-sản-quý-hiếm loại này trước khi dâng lên cho cha-già-dân-tộc. Sau cùng, đêm đó trong Bắc bộ phủ, "người đẹp Bến Tre", một loại cháu ngoan Bác Hồ, miệt mài 'massage' ông già đã hơn 70 tuổi. Oái oăm thay, sáng hôm sau tay cáo già họ Hồ đùng đùng nổi giận vì cô nàng không thể qua mặt được lão ta, tuy đã già nua nhưng cũng là một loại "giang hồ tứ chiến" đã từng trải trong thú chơi hoang! 
       Một mặt, chủ nhân Bắc bộ phủ ra lệnh ném người ca nữ Bến Tre (tuy nhỏ tuổi nhưng đã bướm chán ong chường) cho bọn bảo vệ đang "háu đói". Mặt khác, chủ tịch nước VNDCCH quyết thẳng tay trừng trị Sáu Dân. Ông Hồ thật sự cay cú vì lúc bấy giờ tay csản miền Nam đó chỉ là thứ đàn em nhãi nhép mà lại dám chơi trò xỏ lá với ông ta. Lãnh tụ đảng cộng liền chỉ thị đẩy Sáu Dân lên tuyến đầu tại chiến trường miền Nam. Trong khi "tay chân" ông Hồ, một thứ trung tâm quyền lực, nhởn nhơ tại Hà nội, Hải phòng để chim chuột những bà vợ, người yêu của những cán-cộng-sinh-bắc-tử-nam thì Sáu Dân phải luân phiên chui rúc tại các "hang ổ" trong khu rừng lá âm u Phan Thiết và rừng U Minh thuộc vùng sông Cửu Long: cả hai khu vực này thường hay hứng bom và đạn pháo trong suốt cuộc chiến.(những vụ việc với đầy đủ tình tiết này được ghi lại trong cuốn hồi ký của Trần Xuân Bách, nguyên bí thứ trung ương đảng cộng đã bị thanh trừng vì chủ trương đổi mới chính trị).
       Qua vụ việc trên đây, ai cũng thấy Sáu Dân thuộc loại "ba trợn". Tuy nhiên ô Hồ lại tệ hơn: tham dục, bẩn thỉu, thù vặt và cùng hung cực ác. Ấy thế mà bọn đảng cộng ra sức tô son vẽ phấn cho tay-cáo-già-mác-xít-sta-lin-nít này mà bản chất gồm đầy đủ mọi thói hư tật xấu. Và bọn chúng còn ép buộc bao thế hệ thanh-thiếu-niên phải học tập "đạo đức c.m của Bác Hồ" đồng thời phải tung hô, "Hồ chủ tịch sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta!"                                                                                          
       Trung thành theo bước chân 'người', mọi thế hệ cộng sản đầu sỏ mà phần lớn là ngu dốt và mê muội đều tỏ ra càn quấy, đồi bại và hiểm ác không thua gì "lãnh tụ vĩ đại" của bọn chúng! Giống như thứ "cha nào con đó", đâu có khác! (like father like son). Chẳng hạn, Lê Duẩn, Trường Chinh..Sáu Búa.... có nhiều vợ mà phần lớn là đoạt từ tay bọn đàng em! Ngoài ra nhiều loại csản chóp bu khác thường để những "bà-vợ-trầu" ở lại quê và dắt theo loại "bồ nhí nhỏng nhảnh" khi đi công tác! (một số chi tiếc này được ghi lại trong bài viết của nhà văn BĐGiang thời tổng bí thư NVLinh  thử nghiệm "cởi trói" giới văn nghệ sĩ) .                      
       Tay cáo già họ Hồ và toàn bộ lãnh đạo csản loại này một thời đã đẩy miền Bắc lùi lại thời "bầy người nguyên thủy" và ngày nay bọn chúng, với chế độ độc tài-tham nhũng-công an trị, đã kìm hãm sự phát triển của đất nước (Ngân hàng thế giới xếp loại CHXHCNVN đứng sau cả Cambodia). Bao nhiêu nguồn đầu tư của nước ngoài và tiền Việt kiều gởi về thực sự hầu hết chỉ để bọn đảng cộng và bè lũ 'ăn theo' nặng túi thêm và cũng để nhà cửa của bọn chúng một thời ọp ẹp nay trở thành những biệt thự cao ốc. Chỉ cần có một chút tình tự dân tộc, nhìn toàn cảnh VN hiện nay ai cũng bất bình: trong khi người trí thức chân chính có nhà cửa cuộc sống bình di, dân nghèo thành thị và người nông dân còn sống cơ cực thì bọn thống trị csản và bè lũ tay sai sống phè phởn xa hoa trong các dinh thự lâu đài chẳng khác gì những cung điện tráng lệ thời vương quốc Ba Tư...Đã như thế đó mà guồng máy tuyên truyền csản lại còn trắng trợn rêu rao, "cán bộ đảng viên là đầy tớ của nhân dân!" Ông Hồ và đảng cộng đã và đang cai trị Việt Nam bằng bàn tay sắt (an iron fist), ra sức đọa đày dân tộc. Toàn thể bọn họ nếu không phải là thứ "nghiệp chướng" của người Việt Nam thì là loại gì?
       Nghiệp chướng loại này cứ đeo đẳng mãi từ độ biến động mùa thu 1945.  Tầng lớp thanh niên, sinh viên và trí thức (được xem là rường cột nước nhà) nghĩ sao về câu nói sau đây: "Sở dĩ cái ÁC tồn tại dai dẳng vì người THIỆN bất động, hầu như chẳng làm gì cả!"
                                    Góp ý, xin liên lạc:    trangsiphu@gmail.com