Năm 1948 Tòa án QT đã thụ lý hồ sơ tranh tụng về chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa giữa ba nước: Trung Hoa Quốc Gia, Việt Nam và Phi Luật Tân. THQG cho rằng hai quần đảo trên chỉ là phần đất trôi giạt của đảo Hải Nam. Pháp, đại diện VN, đưa ra chứng cứ để khẳng định rằng ngay từ thời triều đại vua Gia Long đã từng bổ nhiệm các chức quan để trông coi hai quần đảo trên. PLTân lại nêu lên luận điểm chính lực lượng hải quân của họ đã cắm móc-chủ-quyên trên các đảo lớn thuộc hai quần đảo từ lâu. Tòa án QT đã thành lập ủy ban gồm các nhà địa chất học, sử gia, chuyên gia về luật hàng hải để thực hiện cuộc khảo sát điều tra. Trong khi vụ việc này còn đang tiến hành thì Mao Trạch Đông và đảng cộng sản Tàu cướp chính quyền tại Hoa lục ngày 1/10/1949; chính quyền THQG đã bỏ chạy ra đảo Đài Loan. Sự tranh chấp Biển Đông tạm thời lắng xuống. Có lẻ, vụ tranh tụng bỏ dở đó là một trong những yếu tố đã gián tiếp khơi dậy dã tâm từng bước lấn chiếm Biển Đông và bành trướng chủ nghĩa cộng sản của Mao Trạch Đông từ thập niên 50 thế kỷ trước. Chính chủ nghĩa Marxism là động lực sâu xa thúc đẩy những hành vi xâm lăng loại này.
Trong Tuyên ngôn đảng csản, chẳng hề có khái niệm về chủ quyền quốc gia trên lãnh thổ. Một thời, các tay cộng sản đầu sỏ, trong đó có HCMinh và MTĐông, tự cho mình có "sứ mạng" dẫn 5 châu đến đại đồng, một thế giới vô giai cấp và không biên giới giữa các lãnh thổ. Hoang tưởng đến thế là cùng! Ấy thế mà các đầu lĩnh csản Hồ - Mao vẫn khư khư ôm lấy giấc mộng kiểu đó và cố biến nó thành hiện thực. So sánh với bạo chúa phương đông họ Mao, tay csản gốc xứ Nghệ chỉ có loại giấc-mộng-con. Thật vậy, trong luận cương thành lập đảng cộng sản Đông Dương 1930 (tiền thân của đảng CSVN), ô Hồ chỉ bộc lộ khao khát là gieo nọc độc csản trên mãnh đất Đông Dương - ngay cái tên đảng cộng lúc đầu cũng đã bộc lộ điều này. Trái lại trong Mao tuyển (Maoism - Trung cộng xem nó như loại kinh nhật tụng), MTĐông muốn nhuộm đỏ cả phương đông mà tay bạo chúa gọi đó là Đông Phương Hồng, ít ra là trải dài từ đông bắc Á đến khu vực ĐNÁ.
Rõ ràng, trong Mao-có-Hồ, nhưng Hồ-không-chứa-nổi-Mao! Tuy nhiên, cộng sản Bắc Việt một thời cho rằng HCM và MTĐ chỉ là một và lãnh thổ Trung cộng và lãnh thổ VNDCCH cũng chỉ là một thôi. Đây là những gì bọn chúng hí hửng tự thú: "Bác Mao nào có đâu xa - Bác Hồ ta đó cũng là Bác Mao"; "Bên nay biên giới là nhà - Bên kia biên giới cũng là quê hương"; "Bốn phương vô sản đều là anh em". Lời lẽ có vẻ muốn chứng tỏ ông Hồ Chí Minh ngang tầm với Mao Trạch Đông và VNDCCH bình đẳng với đất nước Tàu cộng. Tuy nhiên, thực tế không phải như thế. Chính chủ tịch nước VNDCCH một thời đã từng nói trước hội nghị trung ương đảng cộng và thú nhận, "Ta có thể sai, nhưng dứt khoát bác Mao không hề mắc sai lầm". Bọn văn nô miền Bắc XHCN còn tung hô, "Cho đảng ta cùng chung bước một lòng - thờ Mao chủ tịch... bất diệt!"
Bạc nhược hèn kém, bao che và tâng bốc như thế mà chẳng hề biết sượng sùng! Sự thực, trong 29 năm thống trị cuả MTĐông với các cuộc cải cách ruộng đất, ba bước nhảy vọt và cách mạng văn hóa, có khoảng 80 triệu người gồm đủ thành phần đã chết về tay họ Mao và đảng Tàu cộng. (Theo tài liệu của Dương Kế Thằng - nhà báo lão thành ly khai và Trần Tiểu Lỗ - nguyên là một trong những tay sát thủ trong cmvh, nay đã sám hối). Không những là mắc sai lầm nghiêm trọng mà MTĐ còn là tay điên cuồng khát máu nhất trong suốt hơn hai ngàn năm trong lịch sử đất nước Tàu. Vì thế, các sử gia đã gọi tay họ Mao là bạo chúa phương đông. Ngoài bản chất bạc nhược hèn kém, ô Hồ còn là kẻ thọ ơn nên phải cúi đầu trước ô Mao. Không nhờ MTĐ và đám cố vấn tướng lãnh Tàu cộng, HCMinh và đồng bọn không thể nào giành được chiến thắng ĐB Phủ 1954. Theo General Charles De Gaulle (1890-1970; tổng thống Pháp), cuộc chiến ĐBP thực chất là cuộc đụng đầu giữa Pháp và Trung cộng.
Tóm lại, do 3 yếu tố sau đây: trung thành với chủ nghĩa tam vô ( nhất là vô tổ quốc) + bản chất bạc nhược hèn kém + sự thọ ơn, HCMinh và trung tâm quyền lực đảng cộng phải cúi đầu tuân phục và sẵn sàng đáp ứng mọi yêu sách và tham vọng của bạo chúa phương đông và đảng Tàu cộng. Đối với bọn vô tổ quốc và bạc nhược hèn kém loại này, việc dâng quần đảo Hoàng Sa cho Trung cộng năm 1958 chỉ là chuyện "vô tư" và tất yếu. Trong tinh thần "đoàn kết quốc tế vô sản" của chủ nghĩa Marxism, ông Hồ và trung tâm quyền lực đảng cộng sẵn sàng để bọn Tàu cộng chiếm lĩnh các cứ điểm ở Biển Đông, chẳng hạn Hoàng Sa, Trường Sa. Rồi từ những bàn đạp đó, Trung cộng dễ dàng tiếp cận và hổ trợ các nhóm cộng sản du kích vũ trang hoặc đảng Maoist mà Cộng sản Bắc Kinh bí mật cài đặt tại các vùng rừng núi Nam Dương, Mã Lai, Phi Luật Tân... Vào giai đoạn cuối của chiến lược tằm ăn dâu trường kỳ mai phục của Trung cộng ở Biển Đông, nước VNCS sẽ công khai trổi lên như một thứ lực lương xung kich của cộng sản Bắc Kinh. Tuy nhiên, mọi sự toan tính về sự bành trướng CNCS kiểu đó có thể biến thành hiện thực hay không còn tùy vào sự phản kích của các quốc gia còn lại trong khối ASEAN và sự can thiệp của các cường quốc khác.
Có một điều chắc chắn rằng trong mọi tình huống, tập đoàn cộng sản Hà nội chỉ còn có cách quỳ gối ôm chân bọn cộng sản Tàu để được che chở và tồn tại. Và thời gian tồn tại bao lâu lại là chuyện khác. Có người cho rằng do sự xung đột ở Biển Đông mà CSVN đi-với-Mỹ. Việc này rất mơ hồ. Thật ra đó chỉ là trò đu đưa cũ rích để vòi vĩnh sao cho túi của các tay cộng sản quyền lực nặng thêm dollars mà thôi!
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Saturday, August 30, 2014
Friday, August 15, 2014
CỘNG SẢN và TÔN GIÁO là hai phạm trù thù nghịch với nhau - Tự Do Tôn Giáo thật sự bị chà đạp tại CHXHCNVN.
Cộng sản và tôn giáo là hai phạm trù thù nghịch với nhau. Chính Karl Marx, ông tổ csản đã khẳng định rằng tôn giáo là loại ma túy phải bị loại trừ! Chẳng có gì phải ngạc nhiên khi những người cộng sản tự nhận là vô thần (atheist). Thế nên, nói một cách thẳng thừng rằng tại một số nước csản còn sót lại như Trung cộng, Bắc Hàn của tay lùn họ Kim, Cuba, CHXHCNVN với chế độ cộng sản độc tài công an trị làm sao thật sự có tự do tôn giáo? Ấy thế mà bộ máy tuyên truyền của đảng cộng thường ra rả rêu rao rằng tại nước VNCS có tự do tôn giáo. Lãnh đạo các tôn giáo quốc doanh và đủ loại tín đồ mê muội phải ngoan ngoãn răm rắp cúi đầu ghi lòng tạc dạ những gì đảng cộng phán bảo như thế. Kẻ nào cả gan khẳng định ngược lại nhưng đúng sự thực (không có tự do tôn giáo tại CHXHCNVN) như một số chức sắc công giáo, tin lành, PGVNTN (không chịu sự khống chế của đảng cộng), PGHH chính thống,... thì tầt yếu bị hậu quả khó lường - "từ chết đến bị thương": bị sách nhiểu, quấy rối, trù dập, đánh đập, tù đày...
Thật buồn cười sự nói láo trơ tráo (a barefaced lie) của đảng cộng về tự do tôn giáo lại có hiệu lực đánh lừa một số đối tượng ngoại quốc sau đây: những thứ tây-ba-lô, loại Việt kiều theo diện sex tour, một số khuôn mặt khá đặc biệt dễ bị phỉnh gạt trong giới ngoại giao Âu Mỹ... Tại các thành phố Huế, Nha Trang, thành phố già Hồ...bề ngoài tấp nập tại giáo đường chùa chiền ở trung tâm đã làm cho thành phần ngoại giao chính khách loại này suy nghĩ một cách đơn giản là tại VNCS vấn đề tự do tôn giáo được cải thiện. Thế là tên CHXHCNVN đã được rút ra khỏi danh sách CPC (quốc gia đặc biệt quan tâm về tôn giáo). Họ đâu ngờ rằng đằng sau cảnh khá nhộn nhịp kia là cả những điều càn quấy bậy bạ dối trá quỷ quyệt của loài quỷ dữ ẩn tàng trà trộn rình rập!
Một điều khá thú vị khi người ta đọc truyện Tây Du Ký là cảnh cơ sở tôn giáo chùa chiền trá hình hiện diện trong truyện này. Một đoạn mô tả thầy trò Đường Tăng đến đứng trước một loại Lôi Âm Tự. Tôn Ngộ Không khịt mũi, bốc không khí ngửi, phát hiện yêu khí bốc lên ngùn ngụt tỏa ra từ ngôi chùa. Hành giả họ Tôn biết đó chỉ là một động yêu tinh (mà Trần Huyền Trang không biết). Bất chấp sự cản ngăn của đệ tử, Đường Tam Tạng bước thẳng vào bên trong và sụp lạy khi thấy 9 vị Phật đang ngồi ngất ngưởng trên cao giữa chính điện. Đường Tăng chỉ tỉnh ngộ khi 9 con yêu tinh kia đột nhiên cười ầm lên rồi nhe nanh gầm gừ. Vị cao tăng liền núp ngay sau lưng Tôn Ngộ Không để đệ tử này rãnh tay vung thiết bảng NhưÝKimCô quét sạch con yêu đầu lĩnh và đồng bọn. Ông thầy, một biểu tượng cho đạođức-từbi-hỉxả, còn làm ngơ để đám đệ tử đốt động thiêu rụi đủ loại yêu tinh con, độc vật, rắn rít!
Khoảng hơn 500 năm về trước mà tác giả đã phân biệt bên cạnh những cơ sở tôn giáo tịch mịch tôn nghiêm với đủ thành phần chân tu lại còn có đầt dẫy thứ hang động tối tăm được ngụy trang như nơi thờ phượng trong đó loài yêu tinh trà trộn ẩn núp, tác yêu tác quái. Tại xứ CHXHCNVN những loại Lôi Âm Tự kiểu đó hầu như nhan nhản, nhất là ở miền Bắc. Hầu hết trong những ngôi chùa tại vùng rộng lớn này, tượng Hồ Chí Minh (người gieo nọc độc cộng sản vào Việt Nam) được đặt kế bên bức tượng Phật Thích Ca. Thật càn quấy bậy bạ láo xược hết chỗ nói khi đảng cộng xếp tay già dịch cộng sản (an old dirty communist) gốc xứ Nghệ bên Đức Phật. Một số người cầm bút ly khai quả quyết rằng pháp sư Kim Cương Tử, thành phần lãnh đạo PGVN (quốc doanh), thật sự là một đại tá công an - một loại sư hổ mang thứ dữ! Vào những năm cuối thế kỷ trước, Kim Cương Tử và ban trị sự trung ương PGVN (tuy mặc áo cà sa nhưng lại thờ ma cộng sản: sùng bái già Hồ và tuân phục đảng cộng) thường xuất hiện trên màn truyền hình csản Hànội. Dưới lớp áo nhà sư nhưng lại dùng lời lẽ gay gắt thô lỗ của một tên du đảng, pháp sư này ra sức lên án những nhà sư thuộc PGVNTN (không chịu sự khống chế của đảng cộng, được xem là Phật Giáo chính thống).
Từ hiện tượng một sư hổ mang thứ dữ đã công khai xuất hiện, nhiều người suy đoán một cách chuẩn xác rằng còn vô số Kim Cương Tử đồng bọn khác và những tay đàn em đủ loại lớn nhỏ lúc nhúc trà trộn ẩn núp trong những hang ổ được ngụy trang như là các cơ sở tôn giáo trên khắp miền đất nước. Thêm vào đó, chỉ cần quan sát và xét kỹ cách tổ chức bài trí của ngôi chùa lớn nhất tại Hà Nội - chùa Quán Sứ (tiêu biểu cho nhiều chùa chứa đựng đủ loại tượng của tay csản cáo già gốc xứ Nghệ), mọi người có thể hiểu vị sư trù trì ngôi chùa này và các tiểu tăng trà trộn bên trong thật sự là những ai (?) Hiện nay để che mắt thiên hạ và để chiêu dụ khách thập phương viếng chùa cúng dường, một số sư ranh ma không còn đặt tượng HCM trong chánh điện. Tuy nhiên, nếu đã nhiễm nọc độc cộng sản thì làm sao thật sự thay đổi? Điều này cũng giống như ngạn ngữ phương Tây có câu: "A leopard can't change its spots" (Một con báo không thể thay đổi đốm của nó). Chỉ có những kẻ quá nông nổi dễ tin mà không nhận ra rằng đó là tình trạng con-sói-trong-lớp-áo-con-cừu (a wolf in sheep's clothing). Chẳng ai báng bổ tôn giáo làm gì. Đức Phật đã từng tiên liệu và nói, "Vào thiên niên kỷ thứ 3 - thời mạt pháp, loài ma quỷ đội lốt ta để phá pháp của ta!.
Hơn nữa, không phải bất cứ cơ sở tôn giáo nào tại xứ CHXHCNVN cũng là nơi để truyền bá đạo pháp. Từ sau 1975 cho đến nay có rất nhiều nhà sư, linh mục, mục sư, lãnh đạo PGHH, Cao Đài... bị quấy rối, trù dập, hành hung. Công an csản còn chụp mũ "phản động" để ném họ vào những trại tập trung. Thực ra, chỉ vì tất cả những vị tu hành này không được đảng cộng cho phép giảng đạo pháp cho tín đồ đủ loại. Đó là chưa kể công an chìm và tay sai chỉ điểm luôn luôn rình rập xung quanh giáo đường, chùa chiền..hoặc trà trộn trong hàng ngũ tín đồ để lắng nghe các chức sắc tôn giáo có công khai hoặc ám tỉ dùng lời lẽ đả kích chính quyền cộng sản hay không. Còn nhiều điều khác - chứng cớ chưa nói hết. Tuy nhiên, những sự kiện được trình bày trên đây cũng đủ khẳng định rằng chính quyền csản Hànội đã và đang vi phạm nghiêm trọng về tự do tôn giáo. Vả lại suy cho cùng trong xã hội csản độc tài công an trị, DÂNCHỦ NHÂNQUYỀN TỰDO bao gồm TỰ DO TÔN GIÁO - tất cả hoàn toàn không có chổ đứng. Nói rõ hơn ở đây, tự do tôn giáo bị chà đạp.
Thật trớ trêu chỉ vì muốn chen chân để được chiếm lĩnh thị trường khá đông đúc với khoảng 90 triệu dân, một số nước tư bản lớn Âu Mỹ vốn có truyền thống tôn trọng tự do - dân chủ - nhân quyền lại chỉ lên tiếng lấy lệ về những thực trạng hết sức tệ hại được nêu trên tại xứ CHXHCNVN ở đó Tự Do (trong đó có tự do tôn giáo), Dân Chủ, Nhân Quyền bị xem là thù nghịch đối với chệ độ cộng sản độc tài công an trị. Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Thật buồn cười sự nói láo trơ tráo (a barefaced lie) của đảng cộng về tự do tôn giáo lại có hiệu lực đánh lừa một số đối tượng ngoại quốc sau đây: những thứ tây-ba-lô, loại Việt kiều theo diện sex tour, một số khuôn mặt khá đặc biệt dễ bị phỉnh gạt trong giới ngoại giao Âu Mỹ... Tại các thành phố Huế, Nha Trang, thành phố già Hồ...bề ngoài tấp nập tại giáo đường chùa chiền ở trung tâm đã làm cho thành phần ngoại giao chính khách loại này suy nghĩ một cách đơn giản là tại VNCS vấn đề tự do tôn giáo được cải thiện. Thế là tên CHXHCNVN đã được rút ra khỏi danh sách CPC (quốc gia đặc biệt quan tâm về tôn giáo). Họ đâu ngờ rằng đằng sau cảnh khá nhộn nhịp kia là cả những điều càn quấy bậy bạ dối trá quỷ quyệt của loài quỷ dữ ẩn tàng trà trộn rình rập!
Một điều khá thú vị khi người ta đọc truyện Tây Du Ký là cảnh cơ sở tôn giáo chùa chiền trá hình hiện diện trong truyện này. Một đoạn mô tả thầy trò Đường Tăng đến đứng trước một loại Lôi Âm Tự. Tôn Ngộ Không khịt mũi, bốc không khí ngửi, phát hiện yêu khí bốc lên ngùn ngụt tỏa ra từ ngôi chùa. Hành giả họ Tôn biết đó chỉ là một động yêu tinh (mà Trần Huyền Trang không biết). Bất chấp sự cản ngăn của đệ tử, Đường Tam Tạng bước thẳng vào bên trong và sụp lạy khi thấy 9 vị Phật đang ngồi ngất ngưởng trên cao giữa chính điện. Đường Tăng chỉ tỉnh ngộ khi 9 con yêu tinh kia đột nhiên cười ầm lên rồi nhe nanh gầm gừ. Vị cao tăng liền núp ngay sau lưng Tôn Ngộ Không để đệ tử này rãnh tay vung thiết bảng NhưÝKimCô quét sạch con yêu đầu lĩnh và đồng bọn. Ông thầy, một biểu tượng cho đạođức-từbi-hỉxả, còn làm ngơ để đám đệ tử đốt động thiêu rụi đủ loại yêu tinh con, độc vật, rắn rít!
Khoảng hơn 500 năm về trước mà tác giả đã phân biệt bên cạnh những cơ sở tôn giáo tịch mịch tôn nghiêm với đủ thành phần chân tu lại còn có đầt dẫy thứ hang động tối tăm được ngụy trang như nơi thờ phượng trong đó loài yêu tinh trà trộn ẩn núp, tác yêu tác quái. Tại xứ CHXHCNVN những loại Lôi Âm Tự kiểu đó hầu như nhan nhản, nhất là ở miền Bắc. Hầu hết trong những ngôi chùa tại vùng rộng lớn này, tượng Hồ Chí Minh (người gieo nọc độc cộng sản vào Việt Nam) được đặt kế bên bức tượng Phật Thích Ca. Thật càn quấy bậy bạ láo xược hết chỗ nói khi đảng cộng xếp tay già dịch cộng sản (an old dirty communist) gốc xứ Nghệ bên Đức Phật. Một số người cầm bút ly khai quả quyết rằng pháp sư Kim Cương Tử, thành phần lãnh đạo PGVN (quốc doanh), thật sự là một đại tá công an - một loại sư hổ mang thứ dữ! Vào những năm cuối thế kỷ trước, Kim Cương Tử và ban trị sự trung ương PGVN (tuy mặc áo cà sa nhưng lại thờ ma cộng sản: sùng bái già Hồ và tuân phục đảng cộng) thường xuất hiện trên màn truyền hình csản Hànội. Dưới lớp áo nhà sư nhưng lại dùng lời lẽ gay gắt thô lỗ của một tên du đảng, pháp sư này ra sức lên án những nhà sư thuộc PGVNTN (không chịu sự khống chế của đảng cộng, được xem là Phật Giáo chính thống).
Từ hiện tượng một sư hổ mang thứ dữ đã công khai xuất hiện, nhiều người suy đoán một cách chuẩn xác rằng còn vô số Kim Cương Tử đồng bọn khác và những tay đàn em đủ loại lớn nhỏ lúc nhúc trà trộn ẩn núp trong những hang ổ được ngụy trang như là các cơ sở tôn giáo trên khắp miền đất nước. Thêm vào đó, chỉ cần quan sát và xét kỹ cách tổ chức bài trí của ngôi chùa lớn nhất tại Hà Nội - chùa Quán Sứ (tiêu biểu cho nhiều chùa chứa đựng đủ loại tượng của tay csản cáo già gốc xứ Nghệ), mọi người có thể hiểu vị sư trù trì ngôi chùa này và các tiểu tăng trà trộn bên trong thật sự là những ai (?) Hiện nay để che mắt thiên hạ và để chiêu dụ khách thập phương viếng chùa cúng dường, một số sư ranh ma không còn đặt tượng HCM trong chánh điện. Tuy nhiên, nếu đã nhiễm nọc độc cộng sản thì làm sao thật sự thay đổi? Điều này cũng giống như ngạn ngữ phương Tây có câu: "A leopard can't change its spots" (Một con báo không thể thay đổi đốm của nó). Chỉ có những kẻ quá nông nổi dễ tin mà không nhận ra rằng đó là tình trạng con-sói-trong-lớp-áo-con-cừu (a wolf in sheep's clothing). Chẳng ai báng bổ tôn giáo làm gì. Đức Phật đã từng tiên liệu và nói, "Vào thiên niên kỷ thứ 3 - thời mạt pháp, loài ma quỷ đội lốt ta để phá pháp của ta!.
Hơn nữa, không phải bất cứ cơ sở tôn giáo nào tại xứ CHXHCNVN cũng là nơi để truyền bá đạo pháp. Từ sau 1975 cho đến nay có rất nhiều nhà sư, linh mục, mục sư, lãnh đạo PGHH, Cao Đài... bị quấy rối, trù dập, hành hung. Công an csản còn chụp mũ "phản động" để ném họ vào những trại tập trung. Thực ra, chỉ vì tất cả những vị tu hành này không được đảng cộng cho phép giảng đạo pháp cho tín đồ đủ loại. Đó là chưa kể công an chìm và tay sai chỉ điểm luôn luôn rình rập xung quanh giáo đường, chùa chiền..hoặc trà trộn trong hàng ngũ tín đồ để lắng nghe các chức sắc tôn giáo có công khai hoặc ám tỉ dùng lời lẽ đả kích chính quyền cộng sản hay không. Còn nhiều điều khác - chứng cớ chưa nói hết. Tuy nhiên, những sự kiện được trình bày trên đây cũng đủ khẳng định rằng chính quyền csản Hànội đã và đang vi phạm nghiêm trọng về tự do tôn giáo. Vả lại suy cho cùng trong xã hội csản độc tài công an trị, DÂNCHỦ NHÂNQUYỀN TỰDO bao gồm TỰ DO TÔN GIÁO - tất cả hoàn toàn không có chổ đứng. Nói rõ hơn ở đây, tự do tôn giáo bị chà đạp.
Thật trớ trêu chỉ vì muốn chen chân để được chiếm lĩnh thị trường khá đông đúc với khoảng 90 triệu dân, một số nước tư bản lớn Âu Mỹ vốn có truyền thống tôn trọng tự do - dân chủ - nhân quyền lại chỉ lên tiếng lấy lệ về những thực trạng hết sức tệ hại được nêu trên tại xứ CHXHCNVN ở đó Tự Do (trong đó có tự do tôn giáo), Dân Chủ, Nhân Quyền bị xem là thù nghịch đối với chệ độ cộng sản độc tài công an trị. Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Sunday, August 3, 2014
"...Đào tận gốc, róc tận rễ!" - TỐ KHỔ & TỐ THIỆN.
Vào năm 1951 đảng cộng sản đông dương đổi tên thành đảng lao động Việt Nam, một loại dưới trướng nếu không muốn nói là thứ tay sai của đảng cộng sản Tàu. Ngay sau khi hoạt động công khai, ô Hồ và các đệ tử mê muội điên cuồng của ông ta bèn phóng tay phát động quần chúng với khẩu hiệu "trí địa hào đào tận gốc, róc tận rễ". Thật là ngu muội và ác độc! Tuy nhiên, nhờ chủ trương tiêu diệt KẺ TRÍ, HCMinh và các tay cộng sản quyền lực khác mới ung dung múa-gậy-vườn-hoang và gieo nọc độc cộng sản vào Việt Nam.
Phải ghi nhận rằng ngay dưới thời phong kiến, các bậc minh quân phải chiêu hiền đãi sĩ để có thể kinh bang tế thế. Từ lâu Nhật Bản, Đại Hàn đã xem đội ngũ trí thức - tầng lớp sĩ phu là cội rễ của dân tộc. Nhờ đó, hai quốc gia này được Liên Hiệp Quốc đánh giá là phát triển nhanh nhất trong thế giới hiện đại. Cùng lúc đó, tổ chức quốc tế này lại xếp xứ CHXHCNVN thuộc loại hạng bét trên toàn cầu - đứng thứ125/126 (chỉ hơn Libya châu Phi) về sự đóng góp cho thế giới. Nói thẳng ra, đất nước Việt Nam cộng sản hình như chẳng đóng góp lợi ích gì cho cộng đồng nhân loại! Xem thế, dưới chế cộng sản - độc tài - công an trị tại Việt Nam hiện nay, chẳng có một ai phát minh về khoa học kỹ thuật y tế, học thuyết kinh tế, phương pháp phòng chống ô nhiễm môi sinh... Coi bộ tập đoàn cộng sản quyền lực hiện nay tại Hà nội hầu như rập khuôn với ê kíp HCMinh - TChinh - LDuẩn - PVĐồng...khoảng 60 năm trước về đường lối chủ trương hết sức tệ hại đối với thành phần trí thức chân chính yêu nước. .Ngược lại, với cơ cấu chính trị cộng sản độc tôn bạo trị, xứ CHXHCNVN đã tỏ ra hết sức tài tình để nhanh chóng vươn tới ngồi chung với nhóm nước mà các cấp lãnh đạo quyền lực tham nhũng nhất trên thế giới! (Theo phúc trình của Ngân Hàng Thế Giới năm vừa qua).
Tiếp theo, cần nói thêm về chủ trương "trí địa hào đào tận gốc róc tận rễ" của đảng cộng. Độc chiêu loại này dẫn đến hơn hàng chục vạn cuộc đấu tố tại miền Bắc1955-1956 trong 5 đợt cải cách ruộng đất mà người cộng sản một thời rất tự hào và còn gọi đó là cuộc "cách mạng long trời lở đất!" Chính ô Hồ và đảng cộng đã kích động: xúi giục bần nông, bần cố nông, tá điền đấu tố phú nông địa chủ, trò tố thầy, người ở tố chủ nhà, vợ tố chồng, con tố cha...Không có chứng cớ cũng phải bịa ra bằng chứng để tố. Trường Chinh đích thị là Đặng Xuân Khu đã mở đầu đấu tố điển hình. Y đã gọi người cha đẻ bất hạnh là thằng địa chủ ác ôn và cũng chính ông tòa nhân dân này đã ra lệnh cho đám bần cố nồng nọc cha hắn ở cột đình, và bọn người khát máu đánh nạn nhân cho đến chết ngất! Đây là một trong những nét đặc thù nổi bật nhất của một thứ biến động lịch sử kéo dài; và trong biến động hãi hùng đó, bàn tay của đủ loại cộng sản đã vấy máu người dân lành vô tội ở miền Bắc sau năm 1954.
Biến động lịch sử đó gắn liền với hơn hàng chục vạn cuộc đấu tố. Đây là phương cách để phá sạch mọi giềng mối luân thường xã hội ngỏ hầu mở đường cho lãnh tụ đảng cộng gieo nọc độc cộng sản vào Việt Nam. Thời đó, dân gian còn gọi đấu tố là TỐ KHỔ. Nói rõ hơn, đó là thứ đấu tố bẩn thỉu và ác độc của đủ loại thành phần cặn bã xã hội mê muội và khát máu bị kích động xúi giục bởi HCMinh và đảng cộng. Trong suốt hai năm, TỐ KHỔ đã gây nên hậu quả thảm khốc. Thật vậy, ô Hồ và cộng sản các cấp đã thực sự loại trừ khoảng hai triệu người bao gồm: bị giết chết tại chỗ, bị hành hạ đánh đập phế tật, bị đầy ải chết dần chết mòn trong trại tập trung và thân nhân của toàn bộ nạn nhân loại này bị trù dập về lâu dài sau đó. Sau 1954, toàn miền Bắc trở nên điêu tàn thê lương, bao gồm cả Hà nội. Người dân sống trong bầu không khí sợ hãi chết chóc.
Thật lạ lùng trong khi một đợt cải cách ruộng đất đang được tiến hành trên toàn vùng nông thôn thì thành phố Hà nội đi vào những cơn mưa không ngớt. Mưa ngày - mưa đêm - mưa tầm tã - mưa đầy trời. Hình như Trời Phật Thượng Đế xót thương cho nổi thống khổ mà toàn dân miền Bắc phải gánh chịu! Tức cảnh sinh tình rồi bừng tĩnh cơn mê, Trần Dần (chính ủy sư đoàn Việt Minh - cộng sản) phải thốt lên "Ta đi không thấy phố thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên hàng cờ đỏ!". Chỉ với hai câu thơ này thôi, thi sĩ tài hoa sau đó bị đẩy vào trại tập trung trong vùng rừng núi âm u thuộc miền trung du dài hạn, không ngày về!
Bên cạnh TỐ KHỔ, còn có loại TỐ THIỆN. Đại để người ta có thể hiểu những người lương thiện trong xã hội cộng sản cũng là các đối tượng bị đấu tố loại trừ theo những cách riêng biệt. Có lẽ, có chút gì đó không ổn khi xử dụng cả hai cặp-từ-ngữ này. Tuy nhiên một thời giới bình dân, nhất là trong hàng triệu người Bắc di cư vào Nam sau 1954, thường quen gọi như thế. Vì vậy, thiết nghĩ kẻ hậu sinh không nên sửa đổi. TỐ KHỔ được thực hiện bởi những kẻ thấp hèn bị xúi giục để đấu tố đối tượng thù nghịch công khai trước loại đám đông mê loạn khát máu. Khác với kiểu đấu tố này, TỐ THIỆN có một số yếu tố đăc biệt:. *Kẻ trực tiếp ra tay - các cấp đảng cộng hoặc tay sai. *Cách thức hành động - âm thầm mà tàn độc như ám sát thủ tiêu, khủng bố ám hại, bắt cóc bỏ tù...*Đối tượng thù nghịch - bất cứ những ai có uy tín và ảnh hưởng sâu rộng trong quần chúng nhưng không chịu cúi đầu ngoan ngoãn phục tùng đảng cộng. Sau đây là một vài nạn nhân đặc biệt của loại TỐ THIỆN.
*Đức Huỳnh Phú Sổ: Ở tuổi 19, 20 HPSổ có thể xuất-khẩu-thành-giáo-pháp, rồi lập đạo Phật Giáo Hòa Hảo. Chẳng bao lâu sau đó, ông còn là lãnh tụ Dân Xã Đảng. Uy tín của Đức Huỳnh nhanh chóng lan rộng khắp miền đồng bằng sông Cửu Long. Khoảng giữa năm 1947, Trần Văn Giàu - tên thủ lãnh VMinh nam bộ (đã bỏ hàng ngũ cộng sản đệ tứ QT để chạy theo HCM csản đệ tam) đã mời lãnh tụ DXĐảng hợp tác để cùng nhau chống thực dân Pháp. Tiếc thay chỉ vì đi với MA mà lại mặc ÁO CÀ SA, trên đường đến điểm hẹn Đức HPSổ đã lọt vào ổ phục kích của Việt Minh (công sản) và mất tích biền biệt từ độ đó.
*Lý Đông A: Ở tuổi 21 mà ông đã có vốn kiến thức uyên bác. Bằng những lập luận săc bén, LĐôngA đã bác khước toàn bộ những luận điểm của Karl Marx và Friedrich Engels trong Tuyên ngôn đảng csản năm 1848 (The communist Manifesto) và bộ Tư bản luận năm 1864 (của riêng Marx). Thay vào đó, ông đề ra 99 phép trị nước trong một loại bí kiếp gọi là Chu Tri Lục. Ngay sau đó, ông là lãnh tụ của đảng Đại Việt Duy Dân với tiếng tăm khá lừng lẫy. Thời bấy giờ, giới trí thức đã xem ông như một lý thuyết gia. Trái lại, HCMinh và cộng sản đồng bọn (hầu hết học hành không ra gì hoặc vô học) đã coi Lý Đông A như cái-gai-trong-mắt. Quả nhiên chẳng bao lâu sau đó, bọn chúng đã "nhổ" nó và vứt đi.
*Ngô Đình Diệm: Ở khoảng tuổi 30, NĐDiệm giữ chức thượng thư bộ lại (đứng đầu lục bộ - thủ tướng) thời hoàng đế Bảo Đại. Chẳng bao lâu sau đó, ông từ quan vì bất đồng đường lối chính sách của nhà vua. Cha của ông là Ngô Đình Khả và kể cả ông đều nổi tiếng tiết tháo. (đày vua không KHẢ). Từ thời điểm đó, tầng lớp sĩ phu và giới quan lại thanh liêm thường gọi ông là chí sĩ Ngô Đình Diệm. Sau khi suýt chết về tay VMinh, ông bôn ba nơi hải ngoại. Bọn cộng sản các cấp về sau thường chặc lưỡi lấy làm tiếc là đã để ông Diệm đào thoát. Sau 1955, Ngô Đình Diệm trở thành tống thống của nền đệ nhất VNCH. Oan nghiệt thay, bị giựt giây từ nhiều phía, bọn phản phúc toa rập với các thế lực đen tối đã giết chết vị tổng thống hết lòng vì nước trong cuộc đảo chánh quân sự 1/11/1963.
Điều đáng chú ý là trong khi biến cố năm 1963 diễn tiến tại miền Nam ở giai đoạn cuối, ô Hồ còn đang tiếp trưởng ban biên tập của tờ L'humanité (cơ quan ngôn luận của đảng csản Pháp) tại Hà nội - miền Bắc. Nhà báo người Pháp này về sau nói rằng khi được tin anh em ông Diệm bị giết, Hồ Chí Minh bèn vỗ đùi cái đét và hỉ hả nói, "ta thắng rồi!". Sau đó, cộng sản Hà nội mở tiệc ăn mừng. (còn tiếp)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Phải ghi nhận rằng ngay dưới thời phong kiến, các bậc minh quân phải chiêu hiền đãi sĩ để có thể kinh bang tế thế. Từ lâu Nhật Bản, Đại Hàn đã xem đội ngũ trí thức - tầng lớp sĩ phu là cội rễ của dân tộc. Nhờ đó, hai quốc gia này được Liên Hiệp Quốc đánh giá là phát triển nhanh nhất trong thế giới hiện đại. Cùng lúc đó, tổ chức quốc tế này lại xếp xứ CHXHCNVN thuộc loại hạng bét trên toàn cầu - đứng thứ125/126 (chỉ hơn Libya châu Phi) về sự đóng góp cho thế giới. Nói thẳng ra, đất nước Việt Nam cộng sản hình như chẳng đóng góp lợi ích gì cho cộng đồng nhân loại! Xem thế, dưới chế cộng sản - độc tài - công an trị tại Việt Nam hiện nay, chẳng có một ai phát minh về khoa học kỹ thuật y tế, học thuyết kinh tế, phương pháp phòng chống ô nhiễm môi sinh... Coi bộ tập đoàn cộng sản quyền lực hiện nay tại Hà nội hầu như rập khuôn với ê kíp HCMinh - TChinh - LDuẩn - PVĐồng...khoảng 60 năm trước về đường lối chủ trương hết sức tệ hại đối với thành phần trí thức chân chính yêu nước. .Ngược lại, với cơ cấu chính trị cộng sản độc tôn bạo trị, xứ CHXHCNVN đã tỏ ra hết sức tài tình để nhanh chóng vươn tới ngồi chung với nhóm nước mà các cấp lãnh đạo quyền lực tham nhũng nhất trên thế giới! (Theo phúc trình của Ngân Hàng Thế Giới năm vừa qua).
Tiếp theo, cần nói thêm về chủ trương "trí địa hào đào tận gốc róc tận rễ" của đảng cộng. Độc chiêu loại này dẫn đến hơn hàng chục vạn cuộc đấu tố tại miền Bắc1955-1956 trong 5 đợt cải cách ruộng đất mà người cộng sản một thời rất tự hào và còn gọi đó là cuộc "cách mạng long trời lở đất!" Chính ô Hồ và đảng cộng đã kích động: xúi giục bần nông, bần cố nông, tá điền đấu tố phú nông địa chủ, trò tố thầy, người ở tố chủ nhà, vợ tố chồng, con tố cha...Không có chứng cớ cũng phải bịa ra bằng chứng để tố. Trường Chinh đích thị là Đặng Xuân Khu đã mở đầu đấu tố điển hình. Y đã gọi người cha đẻ bất hạnh là thằng địa chủ ác ôn và cũng chính ông tòa nhân dân này đã ra lệnh cho đám bần cố nồng nọc cha hắn ở cột đình, và bọn người khát máu đánh nạn nhân cho đến chết ngất! Đây là một trong những nét đặc thù nổi bật nhất của một thứ biến động lịch sử kéo dài; và trong biến động hãi hùng đó, bàn tay của đủ loại cộng sản đã vấy máu người dân lành vô tội ở miền Bắc sau năm 1954.
Biến động lịch sử đó gắn liền với hơn hàng chục vạn cuộc đấu tố. Đây là phương cách để phá sạch mọi giềng mối luân thường xã hội ngỏ hầu mở đường cho lãnh tụ đảng cộng gieo nọc độc cộng sản vào Việt Nam. Thời đó, dân gian còn gọi đấu tố là TỐ KHỔ. Nói rõ hơn, đó là thứ đấu tố bẩn thỉu và ác độc của đủ loại thành phần cặn bã xã hội mê muội và khát máu bị kích động xúi giục bởi HCMinh và đảng cộng. Trong suốt hai năm, TỐ KHỔ đã gây nên hậu quả thảm khốc. Thật vậy, ô Hồ và cộng sản các cấp đã thực sự loại trừ khoảng hai triệu người bao gồm: bị giết chết tại chỗ, bị hành hạ đánh đập phế tật, bị đầy ải chết dần chết mòn trong trại tập trung và thân nhân của toàn bộ nạn nhân loại này bị trù dập về lâu dài sau đó. Sau 1954, toàn miền Bắc trở nên điêu tàn thê lương, bao gồm cả Hà nội. Người dân sống trong bầu không khí sợ hãi chết chóc.
Thật lạ lùng trong khi một đợt cải cách ruộng đất đang được tiến hành trên toàn vùng nông thôn thì thành phố Hà nội đi vào những cơn mưa không ngớt. Mưa ngày - mưa đêm - mưa tầm tã - mưa đầy trời. Hình như Trời Phật Thượng Đế xót thương cho nổi thống khổ mà toàn dân miền Bắc phải gánh chịu! Tức cảnh sinh tình rồi bừng tĩnh cơn mê, Trần Dần (chính ủy sư đoàn Việt Minh - cộng sản) phải thốt lên "Ta đi không thấy phố thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên hàng cờ đỏ!". Chỉ với hai câu thơ này thôi, thi sĩ tài hoa sau đó bị đẩy vào trại tập trung trong vùng rừng núi âm u thuộc miền trung du dài hạn, không ngày về!
Bên cạnh TỐ KHỔ, còn có loại TỐ THIỆN. Đại để người ta có thể hiểu những người lương thiện trong xã hội cộng sản cũng là các đối tượng bị đấu tố loại trừ theo những cách riêng biệt. Có lẽ, có chút gì đó không ổn khi xử dụng cả hai cặp-từ-ngữ này. Tuy nhiên một thời giới bình dân, nhất là trong hàng triệu người Bắc di cư vào Nam sau 1954, thường quen gọi như thế. Vì vậy, thiết nghĩ kẻ hậu sinh không nên sửa đổi. TỐ KHỔ được thực hiện bởi những kẻ thấp hèn bị xúi giục để đấu tố đối tượng thù nghịch công khai trước loại đám đông mê loạn khát máu. Khác với kiểu đấu tố này, TỐ THIỆN có một số yếu tố đăc biệt:. *Kẻ trực tiếp ra tay - các cấp đảng cộng hoặc tay sai. *Cách thức hành động - âm thầm mà tàn độc như ám sát thủ tiêu, khủng bố ám hại, bắt cóc bỏ tù...*Đối tượng thù nghịch - bất cứ những ai có uy tín và ảnh hưởng sâu rộng trong quần chúng nhưng không chịu cúi đầu ngoan ngoãn phục tùng đảng cộng. Sau đây là một vài nạn nhân đặc biệt của loại TỐ THIỆN.
*Đức Huỳnh Phú Sổ: Ở tuổi 19, 20 HPSổ có thể xuất-khẩu-thành-giáo-pháp, rồi lập đạo Phật Giáo Hòa Hảo. Chẳng bao lâu sau đó, ông còn là lãnh tụ Dân Xã Đảng. Uy tín của Đức Huỳnh nhanh chóng lan rộng khắp miền đồng bằng sông Cửu Long. Khoảng giữa năm 1947, Trần Văn Giàu - tên thủ lãnh VMinh nam bộ (đã bỏ hàng ngũ cộng sản đệ tứ QT để chạy theo HCM csản đệ tam) đã mời lãnh tụ DXĐảng hợp tác để cùng nhau chống thực dân Pháp. Tiếc thay chỉ vì đi với MA mà lại mặc ÁO CÀ SA, trên đường đến điểm hẹn Đức HPSổ đã lọt vào ổ phục kích của Việt Minh (công sản) và mất tích biền biệt từ độ đó.
*Lý Đông A: Ở tuổi 21 mà ông đã có vốn kiến thức uyên bác. Bằng những lập luận săc bén, LĐôngA đã bác khước toàn bộ những luận điểm của Karl Marx và Friedrich Engels trong Tuyên ngôn đảng csản năm 1848 (The communist Manifesto) và bộ Tư bản luận năm 1864 (của riêng Marx). Thay vào đó, ông đề ra 99 phép trị nước trong một loại bí kiếp gọi là Chu Tri Lục. Ngay sau đó, ông là lãnh tụ của đảng Đại Việt Duy Dân với tiếng tăm khá lừng lẫy. Thời bấy giờ, giới trí thức đã xem ông như một lý thuyết gia. Trái lại, HCMinh và cộng sản đồng bọn (hầu hết học hành không ra gì hoặc vô học) đã coi Lý Đông A như cái-gai-trong-mắt. Quả nhiên chẳng bao lâu sau đó, bọn chúng đã "nhổ" nó và vứt đi.
*Ngô Đình Diệm: Ở khoảng tuổi 30, NĐDiệm giữ chức thượng thư bộ lại (đứng đầu lục bộ - thủ tướng) thời hoàng đế Bảo Đại. Chẳng bao lâu sau đó, ông từ quan vì bất đồng đường lối chính sách của nhà vua. Cha của ông là Ngô Đình Khả và kể cả ông đều nổi tiếng tiết tháo. (đày vua không KHẢ). Từ thời điểm đó, tầng lớp sĩ phu và giới quan lại thanh liêm thường gọi ông là chí sĩ Ngô Đình Diệm. Sau khi suýt chết về tay VMinh, ông bôn ba nơi hải ngoại. Bọn cộng sản các cấp về sau thường chặc lưỡi lấy làm tiếc là đã để ông Diệm đào thoát. Sau 1955, Ngô Đình Diệm trở thành tống thống của nền đệ nhất VNCH. Oan nghiệt thay, bị giựt giây từ nhiều phía, bọn phản phúc toa rập với các thế lực đen tối đã giết chết vị tổng thống hết lòng vì nước trong cuộc đảo chánh quân sự 1/11/1963.
Điều đáng chú ý là trong khi biến cố năm 1963 diễn tiến tại miền Nam ở giai đoạn cuối, ô Hồ còn đang tiếp trưởng ban biên tập của tờ L'humanité (cơ quan ngôn luận của đảng csản Pháp) tại Hà nội - miền Bắc. Nhà báo người Pháp này về sau nói rằng khi được tin anh em ông Diệm bị giết, Hồ Chí Minh bèn vỗ đùi cái đét và hỉ hả nói, "ta thắng rồi!". Sau đó, cộng sản Hà nội mở tiệc ăn mừng. (còn tiếp)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Subscribe to:
Posts (Atom)