Một thời trong dân gian có những lời rì rầm về những cuộc-tình-tẹp-nhẹp của ô Hồ (lãnh tụ đảng cộng) thời trai trẻ và trung niên :"Có những lúc ôm con đĩ rạc; trời Paris tuyết phủ trắng công viên. Có những khi bế cái Mường già ; hang Pác Bó sương che mờ hốc đá." Hai câu đầu đã mô tả tình cảnh của Nguyễn Tất Thành sau khi đến nước Pháp. Sau những ngày như một kẻ vô gia cư sống trên đường phố (a homeless lived on the streets), người thanh niên xứ Nghệ đã "vớ" được một phụ nữ Pháp trung niên khá tốt bụng: người đàn bà này đã đưa anh ta về chung sống tại ngôi nhà ọp ẹp của bà ấy ở một vùng ngoại ô tồi tàn của Paris. Thực ra, bà ta thuộc loại đĩ rạc (veteran harlot). Đêm đêm cặp-không-xứng-đôi này cùng ôm chung cuộn vải thô quấn kín một viên gạch lớn được nung nóng cho đỡ lạnh. (bộ máy tuyên truyền của đảng cộng cho đến nay chỉ thừa nhận một phần của sự thật này!).
Và hai câu thơ cuối diễn tả giai đoạn sau khi ô Hồ (lãnh tụ Việt Minh) bí mật về nước và lẩn quất ở khu Việt Bắc: ngày ngày thì lếch-thếch-áo-chàm, bị gậy khất thực khắp trung du; đêm đêm thì bế cái-Mường già, hang Pác Bó sương che mờ hốc đá! Người đàn bà gốc thiểu số này sau đó sinh một đứa con trai phải mang họ mẹ. Theo vài nhà văn ly khai, hơn nửa thế kỷ sau, người đàn ông mang họ mẹ đó trở thành một trong những kẻ quyền lực nhất của đảng cộng! Trong bảng kê khai lý lịch về dòng họ gốc gác nhất là phải trả lời câu hỏi cha thật sự là ai thì tay csản đầy quyền lực này quanh co dài dòng với một vài chi tiết mơ hồ!
Tuy nhiên, nói về cuộc tình "tèm lem" của ô Hồ như thế cũng còn thiếu. Theo Jean Bernard (một nhà báo lão thành đồng thời là kẻ ly khai đảng cộng sản Pháp và phong trào csản đệ tam quốc tế), ô Hồ, cục trưởng đông phương cục, còn có những cuộc-tình-vụn khác hết sức "phức tạp! Trước tiên, Nguyễn Tất Thành không chịu đựng lâu dài cuộc chung-sống-ê-chề với người đàn bà trung niên kia nên đã bỏ ra đi. Vài năm sau đó, nhờ mạo xưng Nguyễn Ái Quốc với tập tài liệu bản-án-chế-độ-thực-dân-Pháp (Le procès sur la colonisation de la France) đang gây sự chú ý trong chính giới Pháp, người thanh niên xứ Nghệ này đã lọt vào "cặp mắt xanh" của một nữ gián điệp của chính quyền xô viết (Liên Xô) đội lốt một vũ nữ tại một hộp đêm: Claudia Sasha, công dân Pháp gốc Nga, Sau vài tháng sống chung với NAQuốc tại căn gác trọ của một thư ký công đoàn hỏa xa Paris (một thành viên của csản đệ tam quốc tế), nữ gián điệp LXô đã giới thiệu "người tình" vào tổ chức csản đệ tam quốc tế và sau đó ra lệnh cho thuộc cấp của cô ta dẫn dắt NAQuốc sang Liên Xô để "chầu" Xtalin. Sau khi được tay "trùm đỏ" chỉ định chức cục trưởng đông phương cục của cs đệ tam qtế, người mang tên NAQuốc quyết định "xóa sổ" người phụ nữ gốc Nga, kẻ biết quá nhiều về những năm tháng sống bám vất vưởng của anh ta tại Paris, bằng cách báo cho cảnh sát Pháp biết nữ công dân Pháp Claudia Sasha thật sự là ai. Tức giận vì bị người tình cũ phản bội, người nữ gián điệp xô-viết cũng đã khai rành rọt trước cơ quan có thẩm quyền của chính quyền Pháp về những mưu đồ của NAQuốc, một tên csản thuộc đệ tam quốc tế. Từ đó Nguyễn Ái Quốc trở thành đối tượng bị truy nã bởi mật vụ Pháp. Sau đệ nhị thế chiến, Biện Lý Cuộc Paris vẫn còn lưu trữ hồ sơ về vụ việc này.
Tiếp theo là do sự "rò rĩ" từ cuốn hồi ký của Trần Xuân Bách, nguyên là bí thư trung ương đảng cộng (người csản đầy quyền lực này đã bị thanh trừng vì đòi hỏi CSVN nên đổi mới chính trị sau khi cs đông Âu sụp đổ). Theo TXBách, Lê Hồng Phong (tú tài đông dương) vừa là đồng chí vừa là môn đồ của ô Hồ đã thay mặt lãnh tụ đảng đi dự hội nghị quốc tế csản tại Mạc Tư Khoa (Moscow) trước đệ nhị thế chiến. Vì trình độ học vấn và khả năng ăn nói lưu loát hơn hẳn ô Hồ, LHPhong đã được Stalin chỉ định thay thế NAQuốc trong chức vụ cục trưởng đpcục. Ngay sau đó, ô Hồ biết cái tin không vui này và bị "sốc": theo ông ta, trò-hơn-thầy là một sự xúc phạm không thể tha thứ được! Lãnh tụ đảng cộng còn cho rằng nếu không nắm giữ chức cục trưởng đông phương cục, ông ta sẽ ít có triển vọng tiến đến nắm quyền chính. Vì vậy, ô Hồ quyết định "ra tay" trước. Trên đường về nước khi Lê Hồng Phong vừa đặt chân lên bến cảng Sài Gòn, anh ta liền bị mật thám Pháp "chụp bắt" và sau đó bị đày đi Cón đảo. Trong khi kẻ bị lưu đày mòn mỏi rồi chết rục trong tù thì vợ của y xoay lại nâng-khăn-sửa-túi cho "sư phụ", "lãnh tụ vĩ đại của đảng cộng!". Nói thế, có lẻ mọi người biết nữ cán bộ hàng đầu thuộc đảng csản đông dương lúc bấy giờ là ai rồi.
Và theo cuốn hồi ký của Trần Xuân Bách, trong thời chiến tranh Việt Nam tại các bưng biền ở Đồng Tháp Mười và khu rừng lá mịt mùng Phan Thiết, nhiều cán cộng chóp bu thường âm thầm báo tin cho Cảnh Sát VNCH về việc những đặc công thuộc cấp của họ đột nhập Sàigòn với đầy đủ tình tiết. Chẳng bao lâu sau đó, đặc công loại này đã bị tóm gọn. Đó là cách mà những môn đồ đầy quyền lực và trung thành của lãnh tụ tối cao đảng cộng đã theo bước chân "người" để có điều kiện thuận tiện ra tay đoạt vợ coi-được-mắt hay người yêu lả lơi của các cán cộng cấp dưới! Trong lòng xã hội XHCN, có lẻ những kẻ hậu sinh sẽ lắc đầu ngán ngẩm và tự hỏi đó là kiểu "đạo đức cách mạng" ư? Việt Nam sẽ đi về đâu khi nó lọt vào tay những tên csản chóp bu mà đầu óc của chúng cũng chỉ "đặc sệt" những toan tính và hành vi càn quấy thô bỉ bẩn thỉu của ô Hồ và trung tâm quyền lực của đảng cộng đã đi trước?
Ngoài ra cũng theo TXBách, các nữ ưu tú của tập thể thanh niên xung phong miền Bắc XHCN một thời thường được phép đi ngõ sau vào Bắc bộ phủ để "diện kiến" dung nhan cha-già-dân-tộc. Ngoài ra, nhiều thế hệ nữ thuộc diện "cháu ngoan Bác Hồ" từ Nam ra Bắc (trong thời kỳ chiến tranh VN) cũng theo cách của đoàn thanh niên kia để chiêm ngưởng "Bác Hồ kính yêu" Oái oăm thay, sau đó người này tiếp theo người kia, nhiều nữ cán bộ trẻ của đảng cộng thuộc hai diện trên bị đẩy lên tuyến đầu tại các chiến trường đẩm máu ở miền Nam, và hầu như không có người nào trở lại! Chắc mọi người ai ai cũng hiểu tại sao bọn csản chóp bu đã phải "ra tay" như vậy.
Tương tự như thế, nhiều tên csản đầy quyền lực khác tại Hà Nội, Hải Phòng trước 1975 cũng noi gương theo "lãnh tụ vĩ đại": mỗi khi "phát hiện" vợ của thuộc cấp còn trẻ và dễ nhìn, thủ trưởng loại này thường đẩy người chồng "đi B" (chiến trường miền Nam) để dễ bề "chim chuột" người vợ của kẻ ở miền xa. Chỉ cần "tặng" một vài kg đường hoặc thứ quà "sang" như là chiếc xe đạp Trung Quốc cũng đủ làm cho loại đàn bà kia mê-mệt-cả-người! Trong thời tổng bí thư cùa đảng cộng là Nguyễn văn Linh với vài năm thử nghiệm "cởi trói giới văn nghệ sĩ", BĐGiang viết khá bạo tay. Theo nhà văn này, một cán bộ trung cấp sau 4 năm từ chiến trường B trở về trên đôi nạng gỗ, được người vợ đón tại ga chính ở Hà nội. Khi vừa bước đến để gặp gia đình, người thương binh csản loại này khựng lại vì phát hiện vợ của anh đang bồng đứa bé độ 2 tuổi có khuôn mặt giống hệt người thủ trưởng cũ của anh ta. Từ đó người đàn ông bất hạnh này hầu như nửa điên nửa khùng, đeo đầy huân chương và lang thang khập khiểng khắp phố Hà nội để "ăn xin". Thỉnh thoảng anh ta bật cười khanh khách rồi gào lên, "Bác Hồ ơi, đạo đức cách mạng là như thế ư?" Một sáng sớm mùa đông, người ta phát giác người thương binh csản đó chết nằm co quắp ngay trước lăng ô Hồ.
Cách viết đó đã làm cho bọn csản chóp bu kinh hãi. Thế là thời gian thử nghiệm dù chưa kéo dài được bao lâu cũng phải chấm dứt. Hình như từ đó trong danh sách giới cầm bút của CHXHCNVN không còn tên BĐGiang. Đối với nguyên bí thư trung ương TXBách, chỉ riêng với cuốn hồi ký đó, ông ta cũng đủ bị trung tâm quyền lực đảng cộng đẩy vào "tử địa" vĩnh viễn, đừng nói chi đến việc ông đòi hỏi đổi mới chính trị!
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Wednesday, June 26, 2013
Tuesday, June 11, 2013
Chỉ riêng đối với "vợ con cháu", ô Hồ (lãnh tụ tối cao của đảng cộng) cũng đã mắc tội-ác-ngập-đầu mà nghìn thu hậu thế vẫn còn nguyền rủa!
Vào năm 1945, Trần Nghệ (đích thực là con của thầy giáo sơ cấp Nguyễn Tất Thành và cô thợ nhuộm họ Trần ở Phan Thiết) đã xin được làm tài xế cho một viên chức người Pháp tại Sàigòn, và anh ta đã đưa gia đình về cư ngụ tại khu Bàn Cờ. Chẳng bao lâu sau đó, người tài xế làm quen với Hồ Huy Tịnh, người hàng xóm (độ trang lứa 34, 35 tuổi). Người này vừa là nhà báo vừa dạy sử tại một trường trung học ở SG. Quen thân lâu ngày, họ tìm hiểu gốc gác dòng họ lẫn nhau. Thật là tình cờ cả hai mới vỡ lẽ ra là tuy không gần mà họ vẫn có bà con bên phía nội: Hồ Huy Tịnh là cháu nội của Hồ Huy Thông và Trần Nghệ (con của NT Thành) là cháu nội của Nguyễn Sinh Sắc (thực ra là Hồ Sinh Sắc mới đúng). Ô Thông và ô Sắc là anh em chú bác nên Tịnh và Nghệ có cùng "ông sơ". Lẽ ra, từ đó TNghệ phải đổi thành Hồ Nghệ mới đúng!
Sau ngày 2/9/1945, ô Hồ (Nguyễn Tất Thành) trở thành chủ tịch nước VNDCCH. Một hôm HHTịnh nói với TNghệ, "Vì hiện nay cha của anh là chủ tịch nước, anh không nên tiếp tục làm tài xế cho người Pháp nữa." Nghe lời khuyên chí lý, người trung niên họ Trần để lại vợ con ở SG (lúc bấy giờ đứa con gái duy nhất là Trần Thị Thẹp độ 2 tuổi) và lên đường ra Bắc tìm cha! Sau những ngày đợi chờ mỏi mòn, vợ của TNghệ được hung tin là chồng đã chết mất xác trong vụ xe đò nổ tung khi rơi xuống vực thẳm đèo Hải Vân. Ở-vậy- nuôi-con, buôn bán tại chợ Bàn Cờ, người đàn bà góa tội nghiệp kia đã chắt chiu nuôi bé Thẹp khôn lớn!
Vào năm 1960, cô bé là một nữ sinh (độ tuổi 17) của TH Gia Long SG. Đôi lần bắt gặp người nữ sinh lau nước mắt khi về đến cổng nhà, nhà giáo HHTịnh lần nọ đã chặn hỏi. Người con gái lại bật khóc và nói, "Thưa chú, không hiểu tại sao cha mẹ cháu đã đặt cho cháu một cái tên hết sức kỳ cục. Mỗi lần thầy cô gọi Trần-Thị-Thẹp-lên-bảng, cả lớp bật cười ầm ĩ. Nếu tình trạng này kéo dài, chắc cháu phải bỏ học!" Vài ngày sau đó, HHTịnh đã đưa "cô cháu gái" đến tòa sơ thẩm SG xin làm "Thế vì khai sanh", và ông ta đã giúp đặt cho cô nữ sinh một tên mới là Hồ Thị Hồng Tâm. Người giáo sư sử muốn trả cô ta về với gốc họ Hồ và đồng thời muốn dùng trái tim hồng của cháu nội để đối lại trái tim lạnh lùng và sắt máu của ông nội! (Trước năm 1975, tại phòng lục sự tòa sơ thẩm SG có sổ bộ thế vì khai sanh ghi tên HTHTâm. Đây thực sự là cháu nội gái của ô Hồ, chủ tịch nước VNDCCH. Nêu còn sống, người phụ nữ này hiện nay dộ tuổi 70.)
Về phần ô Hồ, trước khi đào tẩu sang Pháp ông ta đã từng biết cô thợ nhuộm họ Trần có bầu với ông. Loại "Sở Khanh" này hoàn toàn làm ngơ về "máu mủ" của mình sau khi bí mật về nước năm 1941 với tư cách lãnh tụ Việt Minh và sau khi trở thành chủ tịch nước từ 2/9/1945. Với những vị trí đó, dù cho quên hẳn "người xưa", ô Hồ muốn tìm kiếm đứa con do người đàn bà kia sinh ra, không phải là chuyện khó! Nếu "lãnh tụ vĩ đại" của đảng cộng không lạnh lùng nhẫn tâm thì đâu đến nổi Trần Nghệ (đích thực là con ô Hồ) chết thảm trên đường ra Bắc tìm cha! Vào năm 1960, Hồ Huy Tịnh đã đăng tải một số bài trên báo chí SG viết về lai lịch Trần Nghệ và trường hợp nữ sinh Gia Long mang tên Hồ Thị Hồng Tâm (đích thực là cháu nội của ô Hồ). Qua "tai mắt" của chủ tịch nước VNDCCH tại miền Nam, lẻ nào người đầy quyền lực này không hề hay biết về đứa cháu nội côi cút đáng tội nghiệp của ông? Một kẻ hoàn toàn xoay lưng lại với "vợ-con-cháu", liệu có thể là người thương nước thương dân hay không?
Ngoài ra, so với các lãnh tụ csản sừng sỏ khác trên thế giới, ô Hồ lúc đã già (gần 70 tuổi) mà vẫn còn tỏ ra "hơn hẳn" trong loại trò-chơi-hiểm-ác đối với người đàn bà trẻ đã trót lỡ sinh con trai cho ông! Đó là trường hợp cô hầu non đáng tuổi cháu nội ô Hồ là Nông Thị Xuân. Sau 1955, đêm đêm trong bắc bộ phủ, cô nàng Xuân, một thứ cháu-ngoan-Bác-Hồ phải "massage" làm cho "cha già dân tộc" mê-mẩn-cả-người và lim dim đôi mắt đi vào mộng! Kết quả không tránh khỏi: về sau nàng Xuân đã sinh cho ô Hồ một đứa con trai và đặt tên là Nguyễn Tất Trung.
Một hôm khi nàng hầu non đòi danh phận (trong trường hợp này, nếu không phải là vợ thì là gì?), lão già họ Hồ ngon ngọt hứa hẹn. Thế rồi "con quỷ già râu xanh" hiểm ác này đã âm thầm ra lệnh cho Trần Quốc Hoàn (tên bộ trưởng công an xuất thân từ một tên cướp khét tiếng) đưa "người vợ" của lão ta ra khỏi bắc bộ phủ. Sau một đêm cưởng dâm thỏa thích người phụ nữ trẻ xấu số này, TQHoàn đã giết chết nạn nhân và vứt xác ở chân bờ đê sông Hồng. Cái loại hành vi tội-ác-ngập-đầu của già Hồ và tên csản đàn em hết sức hung ác có một không hai kia ngay cả các lãnh tụ csản tại Liên Xô, tại các nước đông Âu trước kia và tất cả các bạo chúa phương đông như vua Kiệt (nhà Hạ) vua Trụ (nhà Thương), Tần Thủy Hoàng và Mao Trạch Đông cũng chẳng hề mắc phải!
Về phần Nguyễn Tất Trung (con của Nông Thị Xuân và ô Hồ), đứa con trai này được giao cho Vũ Kỳ (thư ký riêng của chủ tịch VNDCCH) rồi tiếp theo là tên tướng csản Chu Văn Tấn để nuôi khôn lớn. Hiện nay NTTrung độ 56, 57 tuổi vẫn còn sống nhưng nửa điên nửa khùng (half-crazed). Con người đáng thương này có lẻ đã bị "chích thuốc" để khỏi biết cha mẹ là ai và nhất là để khỏi tìm hiểu tại sao mẹ anh ta đã bị làm nhục và chết thảm!
Từ đó đến nay, đảng cộng tìm đủ mọi cách để "bịt" vụ thâm-cung-bí-sử đầy tội ác (được trình bày trên đây) đã từng xảy ra trong thập niên 50 thế kỷ trước tại miền Bắc XHCN mà nhân vật chính là ô Hồ, một lọai "cha già dân tộc" lạnh lùng hiểm độc với đôi bàn tay vấy máu "người hầu non"! Bọn csản sẵn sàng chụp mũ "phản động" hoặc gán cho tội danh "xúc phạm lãnh tụ" để ném vào ngục tối những ai dám cả gan "mở toang" cửa động-bắc-bộ-phủ, một thứ hang ổ tội ác ngay giữa Hà nội, để mọi người thấy chính tại nơi đó một thời "con tinh" (poltergeist) nhà họ Hồ đã ẩn nấp và ra sức tác yêu tác quái! Dù bọn csản cố bịt mắt bịt tai người dân, nhưng sự thật vẫn là sự thật. Qua các tác phẩm của một số nhà văn ly khai (dissident writers), những khuôn mặt đạo đức giả hết sức gớm ghiếc của ô Hồ và bọn csản chóp bu Hà nội đã bị "lột trần"!
Để tô son vẽ phấn cho hình ảnh cha-già-dân-tộc sao cho "coi được", bọn csản không-có-tính-người bất cứ điều ác nào cũng dám làm! Cô Hoa, em của Nông Thị Xuân, biết rõ vì sao chị mình bị cưởng dâm rồi chết thảm. Khi cô ta chưa kịp "hé miệng" thì bị thủ tiêu mất xác. Chồng cô Hoa (bộ đội ô Hồ) sau khi gửi đơn khiếu tố đến quốc hội bù nhìn csản, anh ta cũng đã bị "bịt miệng" vĩnh viễn. Trời, công lý ở đâu khi CÁI ÁC cứ vẫn nhởn nhơ đong đưa ở xứ cộng-hòa-ngục-dữ!
Xem thế, đừng nói chi đến chuyện quốc gia đại sự: chỉ riêng đối với "vợ con cháu" của ô Hồ, ông ta cũng đã mắc tội-ác-ngập-đầu. Thế mà xác lão ta vẫn được ướp nằm chình ình trong lăng ngay giữa Hà nội. Một thời trong dân gian có những lời rì rầm về cái xác ướp này:"Bác ra đi mà như Bác còn sống mãi - Vầng trán cao như mái lá Đầm Đùn - Xác ướp nằm như giống hệt thây phơi! Chồm râu rậm hơn chổi cùn Lý Bá." (Trại tù Đầm Đùn Lý Bá Sơ, một trại tù hết sức nghiệt ngã. Nay trại này chính là trại A5 Thanhhóa)
Trước năm 1975, miền Bắc nói riêng và hiện nay cả nước nói chung, người dân phải đóng thuế để nuôi một trung đoàn lính csản suốt ngày đêm canh giữ lăng. Quả thật nếu ô Hồ đã là "cha già dân tộc" đáng được mọi người sùng kính thì cần gì phải bố trí một lực lượng đông như thế để canh gác lăng? Có lẻ bọn csản chóp bu Hà nội bị "ám ảnh" và kinh hải về một sự kiện kinh-thiên-động-địa đã từng xãy ra ngay tại Liên Xô (một thời đã được csvn xem là thành trì c.m thế giới): chính cái xác của Stalin (tên đồ tể này đã được bọn văn nô Hà nội sùng bái!) bị đặt vào nòng đại bác để bắn đi dưới thời Khrushchev!
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Sau ngày 2/9/1945, ô Hồ (Nguyễn Tất Thành) trở thành chủ tịch nước VNDCCH. Một hôm HHTịnh nói với TNghệ, "Vì hiện nay cha của anh là chủ tịch nước, anh không nên tiếp tục làm tài xế cho người Pháp nữa." Nghe lời khuyên chí lý, người trung niên họ Trần để lại vợ con ở SG (lúc bấy giờ đứa con gái duy nhất là Trần Thị Thẹp độ 2 tuổi) và lên đường ra Bắc tìm cha! Sau những ngày đợi chờ mỏi mòn, vợ của TNghệ được hung tin là chồng đã chết mất xác trong vụ xe đò nổ tung khi rơi xuống vực thẳm đèo Hải Vân. Ở-vậy- nuôi-con, buôn bán tại chợ Bàn Cờ, người đàn bà góa tội nghiệp kia đã chắt chiu nuôi bé Thẹp khôn lớn!
Vào năm 1960, cô bé là một nữ sinh (độ tuổi 17) của TH Gia Long SG. Đôi lần bắt gặp người nữ sinh lau nước mắt khi về đến cổng nhà, nhà giáo HHTịnh lần nọ đã chặn hỏi. Người con gái lại bật khóc và nói, "Thưa chú, không hiểu tại sao cha mẹ cháu đã đặt cho cháu một cái tên hết sức kỳ cục. Mỗi lần thầy cô gọi Trần-Thị-Thẹp-lên-bảng, cả lớp bật cười ầm ĩ. Nếu tình trạng này kéo dài, chắc cháu phải bỏ học!" Vài ngày sau đó, HHTịnh đã đưa "cô cháu gái" đến tòa sơ thẩm SG xin làm "Thế vì khai sanh", và ông ta đã giúp đặt cho cô nữ sinh một tên mới là Hồ Thị Hồng Tâm. Người giáo sư sử muốn trả cô ta về với gốc họ Hồ và đồng thời muốn dùng trái tim hồng của cháu nội để đối lại trái tim lạnh lùng và sắt máu của ông nội! (Trước năm 1975, tại phòng lục sự tòa sơ thẩm SG có sổ bộ thế vì khai sanh ghi tên HTHTâm. Đây thực sự là cháu nội gái của ô Hồ, chủ tịch nước VNDCCH. Nêu còn sống, người phụ nữ này hiện nay dộ tuổi 70.)
Về phần ô Hồ, trước khi đào tẩu sang Pháp ông ta đã từng biết cô thợ nhuộm họ Trần có bầu với ông. Loại "Sở Khanh" này hoàn toàn làm ngơ về "máu mủ" của mình sau khi bí mật về nước năm 1941 với tư cách lãnh tụ Việt Minh và sau khi trở thành chủ tịch nước từ 2/9/1945. Với những vị trí đó, dù cho quên hẳn "người xưa", ô Hồ muốn tìm kiếm đứa con do người đàn bà kia sinh ra, không phải là chuyện khó! Nếu "lãnh tụ vĩ đại" của đảng cộng không lạnh lùng nhẫn tâm thì đâu đến nổi Trần Nghệ (đích thực là con ô Hồ) chết thảm trên đường ra Bắc tìm cha! Vào năm 1960, Hồ Huy Tịnh đã đăng tải một số bài trên báo chí SG viết về lai lịch Trần Nghệ và trường hợp nữ sinh Gia Long mang tên Hồ Thị Hồng Tâm (đích thực là cháu nội của ô Hồ). Qua "tai mắt" của chủ tịch nước VNDCCH tại miền Nam, lẻ nào người đầy quyền lực này không hề hay biết về đứa cháu nội côi cút đáng tội nghiệp của ông? Một kẻ hoàn toàn xoay lưng lại với "vợ-con-cháu", liệu có thể là người thương nước thương dân hay không?
Ngoài ra, so với các lãnh tụ csản sừng sỏ khác trên thế giới, ô Hồ lúc đã già (gần 70 tuổi) mà vẫn còn tỏ ra "hơn hẳn" trong loại trò-chơi-hiểm-ác đối với người đàn bà trẻ đã trót lỡ sinh con trai cho ông! Đó là trường hợp cô hầu non đáng tuổi cháu nội ô Hồ là Nông Thị Xuân. Sau 1955, đêm đêm trong bắc bộ phủ, cô nàng Xuân, một thứ cháu-ngoan-Bác-Hồ phải "massage" làm cho "cha già dân tộc" mê-mẩn-cả-người và lim dim đôi mắt đi vào mộng! Kết quả không tránh khỏi: về sau nàng Xuân đã sinh cho ô Hồ một đứa con trai và đặt tên là Nguyễn Tất Trung.
Một hôm khi nàng hầu non đòi danh phận (trong trường hợp này, nếu không phải là vợ thì là gì?), lão già họ Hồ ngon ngọt hứa hẹn. Thế rồi "con quỷ già râu xanh" hiểm ác này đã âm thầm ra lệnh cho Trần Quốc Hoàn (tên bộ trưởng công an xuất thân từ một tên cướp khét tiếng) đưa "người vợ" của lão ta ra khỏi bắc bộ phủ. Sau một đêm cưởng dâm thỏa thích người phụ nữ trẻ xấu số này, TQHoàn đã giết chết nạn nhân và vứt xác ở chân bờ đê sông Hồng. Cái loại hành vi tội-ác-ngập-đầu của già Hồ và tên csản đàn em hết sức hung ác có một không hai kia ngay cả các lãnh tụ csản tại Liên Xô, tại các nước đông Âu trước kia và tất cả các bạo chúa phương đông như vua Kiệt (nhà Hạ) vua Trụ (nhà Thương), Tần Thủy Hoàng và Mao Trạch Đông cũng chẳng hề mắc phải!
Về phần Nguyễn Tất Trung (con của Nông Thị Xuân và ô Hồ), đứa con trai này được giao cho Vũ Kỳ (thư ký riêng của chủ tịch VNDCCH) rồi tiếp theo là tên tướng csản Chu Văn Tấn để nuôi khôn lớn. Hiện nay NTTrung độ 56, 57 tuổi vẫn còn sống nhưng nửa điên nửa khùng (half-crazed). Con người đáng thương này có lẻ đã bị "chích thuốc" để khỏi biết cha mẹ là ai và nhất là để khỏi tìm hiểu tại sao mẹ anh ta đã bị làm nhục và chết thảm!
Từ đó đến nay, đảng cộng tìm đủ mọi cách để "bịt" vụ thâm-cung-bí-sử đầy tội ác (được trình bày trên đây) đã từng xảy ra trong thập niên 50 thế kỷ trước tại miền Bắc XHCN mà nhân vật chính là ô Hồ, một lọai "cha già dân tộc" lạnh lùng hiểm độc với đôi bàn tay vấy máu "người hầu non"! Bọn csản sẵn sàng chụp mũ "phản động" hoặc gán cho tội danh "xúc phạm lãnh tụ" để ném vào ngục tối những ai dám cả gan "mở toang" cửa động-bắc-bộ-phủ, một thứ hang ổ tội ác ngay giữa Hà nội, để mọi người thấy chính tại nơi đó một thời "con tinh" (poltergeist) nhà họ Hồ đã ẩn nấp và ra sức tác yêu tác quái! Dù bọn csản cố bịt mắt bịt tai người dân, nhưng sự thật vẫn là sự thật. Qua các tác phẩm của một số nhà văn ly khai (dissident writers), những khuôn mặt đạo đức giả hết sức gớm ghiếc của ô Hồ và bọn csản chóp bu Hà nội đã bị "lột trần"!
Để tô son vẽ phấn cho hình ảnh cha-già-dân-tộc sao cho "coi được", bọn csản không-có-tính-người bất cứ điều ác nào cũng dám làm! Cô Hoa, em của Nông Thị Xuân, biết rõ vì sao chị mình bị cưởng dâm rồi chết thảm. Khi cô ta chưa kịp "hé miệng" thì bị thủ tiêu mất xác. Chồng cô Hoa (bộ đội ô Hồ) sau khi gửi đơn khiếu tố đến quốc hội bù nhìn csản, anh ta cũng đã bị "bịt miệng" vĩnh viễn. Trời, công lý ở đâu khi CÁI ÁC cứ vẫn nhởn nhơ đong đưa ở xứ cộng-hòa-ngục-dữ!
Xem thế, đừng nói chi đến chuyện quốc gia đại sự: chỉ riêng đối với "vợ con cháu" của ô Hồ, ông ta cũng đã mắc tội-ác-ngập-đầu. Thế mà xác lão ta vẫn được ướp nằm chình ình trong lăng ngay giữa Hà nội. Một thời trong dân gian có những lời rì rầm về cái xác ướp này:"Bác ra đi mà như Bác còn sống mãi - Vầng trán cao như mái lá Đầm Đùn - Xác ướp nằm như giống hệt thây phơi! Chồm râu rậm hơn chổi cùn Lý Bá." (Trại tù Đầm Đùn Lý Bá Sơ, một trại tù hết sức nghiệt ngã. Nay trại này chính là trại A5 Thanhhóa)
Trước năm 1975, miền Bắc nói riêng và hiện nay cả nước nói chung, người dân phải đóng thuế để nuôi một trung đoàn lính csản suốt ngày đêm canh giữ lăng. Quả thật nếu ô Hồ đã là "cha già dân tộc" đáng được mọi người sùng kính thì cần gì phải bố trí một lực lượng đông như thế để canh gác lăng? Có lẻ bọn csản chóp bu Hà nội bị "ám ảnh" và kinh hải về một sự kiện kinh-thiên-động-địa đã từng xãy ra ngay tại Liên Xô (một thời đã được csvn xem là thành trì c.m thế giới): chính cái xác của Stalin (tên đồ tể này đã được bọn văn nô Hà nội sùng bái!) bị đặt vào nòng đại bác để bắn đi dưới thời Khrushchev!
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Tuesday, June 4, 2013
Ông Hồ (Nguyễn Tất Thành) có người "vợ" đầu tiên là một cô thợ nhuộm tại Phan Thiết!
Theo bộ máy tuyên truyền của đảng cộng, ô Hồ được xem là một loại "cha già dân tộc" suốt đời vì nước vì dân nên đã hy sinh hạnh phúc gia đình và cá nhân. Ai cũng biết sự nói láo của bọn csản mang tính thâm căn cố đế Tuy nhiên, loại người này chủ trương "mưa dầm thấm đất". Ngày này qua ngày kia quen nghe nói láo, cũng có một số người cứ tưởng rằng bọn csản nói thật! Có điều sự thật vẫn là sự thật! Gần đây một số nhà nghiên cứu khám phá nhiều dữ kiện và khẳng định rằng ô Hồ có khá nhiều người đàn bà đã đi qua đời ông . Và ông ta là loại đàn ông tham dục, bất lương, nhẩn tâm và hiểm ác nhất là đối với phụ nữ trót lầm lỡ đã sinh con cho ông! Thế nhưng hình như ít ai để ý một sự thật là ngay thời trai trẻ, người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã sớm thể hiện là một gã "Sở Khanh" thứ thiệt ở độ tuổi 19, 20!
Thật vậy, sau khi quan tri huyện Nguyễn Sinh Sắc (cha ô Hồ) can tội sát nhân và bị đày đi Côn đảo, Nguyễn Sinh Cung (ô Hồ) đã bỏ xứ Nghệ chạy vào Phan Thiết và đổi tên là Nguyễn Tất Thành. Tại đây người thanh niên này xin dạy học tai trường Dục Đức, một trường sơ cấp tư thục (lớp 3 là cao nhất). Chẳng bao lâu sau đó, thầy giáo sơ cấp có cuộc tình khắn khít và "thề non hẹn biển" với môt cô thợ nhuộm họ Trần. Khi cô thợ nhuộm thỏ thẻ là đã có bầu, thầy giáo Thành giả vờ mừng rỡ nhưng thực ra bắt đầu tìm cách "quất ngựa truy phong"! Quả thật vào khoảng vài tuần sau, người thanh niên xứ Nghệ đã lặng lẽ bỏ trốn vào Saigòn và tá túc tại nhà Hồ Huy Thông, người chú họ. Vào năm 1911 xin được làm phụ bếp trên một tàu buôn ngoại quốc, NTThành đào tẩu sang Pháp.
Sau đệ nhất thế chiến, Nguyễn Tất Thành đã mạo xưng Nguyễn Ái Quốc để chiếm đoạt (tự nhận là tác giả) tập tài liệu chính trị "bản án chế độ thực đân Pháp" (le procès sur la colonisation de la France) đang gây sự chú ý trong giới chính trị Pháp. Vào năm 1920, người thanh niên Việt Nam này đã gia nhập đảng csản Pháp rồi là thành viên của csản đệ tam quốc tế chẳng bao lâu sau đó. Dĩ nhiên, người mang tên NAQuốc đã trở thành đối tượng bị truy nã của mật vụ Pháp về sau. Tức giận vì "chứng nào tật đó" của thằng-cháu không-ra-gì, chính Hồ Huy Thông (anh em chú bác với NSSắc)) đã viết trên tờ báo La cloche sonnée (chuông reo) thời bấy giờ tại Sài Gòn để xác định Nguyễn Simh Sắc (cha ô Hồ), Nguyễn Sinh Cung-Nguyễn Tất Thành thực sự là những ai và hai cha con họ đã từng làm những điều xằng bậy gì!
Nói thẳng ra, làm gì có chuyện "bác Hồ của đảng cộng" sinh ra trong một gia đình nhà nho yêu nước để sớm chịu ảnh hưởng tinh thần ái quốc của người cha, rồi sau đó NTThành đã "đi tìm đường cứu nước" ở tuổi 20, 21? Trong phong trào Đông Du của Phan Bội Châu, phong trào Duy Tân của Phan Chu Trinh và trong tổ chức Đông Kinh Nghĩa Thục của Dương Bá Trạc vào những năm đầu thế kỷ 20, chẳng hề có người nào mang tên Nguyễn Sinh Sắc. Để tránh sự đàm tiếu và đối xử lạnh lùng của họ hàng và lối xóm vì cha là NSSắc bị lưu đày do tội sát nhân, NSCung rời bỏ quê quán. Tại Phan Thiết, anh ta lại làm cho một cô gái mang bầu khi chưa cưới hỏi. Đây là một tội thuộc về thuần phong mỹ tục. Thời đó bộ luật Gia Long nghiêm trị loại tội danh này. Sau khi vào SG, tay "Sở Khanh" xứ Nghệ này còn lo sợ bị truy nã và bị bắt bỏ tù do gia đình cô thợ nhuộm khiếu tố, nên đã theo một tàu buôn ngoại quốc để đào thoát sang Pháp! Đó là kiểu "Bác-Hồ-đi-tìm-đường-cứu-nước" đấy ư?
Hán Cao Tổ (Lưu Bang), Minh Thái Tổ (Chu Nguyên Chương), Mao Trạch Đông... đã bắt buộc các quan-chép-sử phải "đánh bóng" toàn bộ cuộc đời của các vị "đế" này từ thuở nhỏ cho đến khi gầy nên nghiệp cả. Kẻ nào cả gan bàn tán về những hành vi bẻ-bí-hái-dưa-bắt-trộm-gà-quậy-phá của những nhân vật lịch sử này thời hàn-vi-bôn-tẩu-giang-hồ tất bị "tru di". Noi gương họ Mao, "bác Hồ của đảng cộng" và chính quyền CSVN hiện nay đã và đang ném vào ngục tối những ai dám phanh phui "mặt trái đen tối cùa nhân cách ô Hồ" ( the dark side of Ho's personality).Tuy nhiên. một thời trong dân gian vẫn có những lời rì rầm về cuộc đời hết sức "phức tạp" của ô Hồ ở thời thanh niên và trung niên. Chẳng hạn: "Đời đã nhiều cơ cực, khi làm phu khi hốt tuyết khi ăn vụng hầm tàu."; "Số lắm gian truân, khi ở đợ khi ngồi tù khi luồn trôn bản lạ."; hoặc "Có những lúc ôm con đĩ rạc, trời Paris tuyết phủ trắng công viên."; "Có những khi bế cái Mường già, hang Pác Bó sương che mờ hốc đá."
Quay lại việc cô thợ nhuộm họ Trần được Nguyễn Tất Thành "tặng" cho cái bầu. Người con gái dễ-tin-người đáng tội nghiệp này chịu lắm nổi đắng cay: một phần là bị người thầy giáo sơ cấp kia phỉnh gạt và phụ bạc; phần khác là bị láng giềng và người thân xỉ vả vì cái tội không chồng mà chửa! Đứa bé sinh ra không cha nên mang họ mẹ và người mẹ này đặt tên con là Trần Nghệ (mặc dầu bị phụ bạc, cô thợ nhuộm hình như không thể quên người thanh niên xứ Nghệ đã chạy trốn). Lớn lên về sau ở tuổi 20, gã họ Trần lập gia đình, nhưng chuyện con cái thì không được may mắn: nối tiếp nhau, từ đứa đầu lòng đến đứa con thứ ba đều chết lúc sơ sinh! Khi đứa con thứ tư, một bé gái, vừa chào đời, Trần Nghệ được một ông thầy cúng mách bảo rằng phải đặt tên con thật xấu sao cho quỷ ma "nghe" cũng phải tránh xa! Thế nên người cha mê muội này bèn đặt tên con là Trần Thị Thẹp!
Kỳ tới: Trần Nghệ (con ô Hồ) ra Bắc tìm cha. Cuộc đời của cô nử sinh Trần Thị Thẹp (cháu nội của ô Hồ)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Thật vậy, sau khi quan tri huyện Nguyễn Sinh Sắc (cha ô Hồ) can tội sát nhân và bị đày đi Côn đảo, Nguyễn Sinh Cung (ô Hồ) đã bỏ xứ Nghệ chạy vào Phan Thiết và đổi tên là Nguyễn Tất Thành. Tại đây người thanh niên này xin dạy học tai trường Dục Đức, một trường sơ cấp tư thục (lớp 3 là cao nhất). Chẳng bao lâu sau đó, thầy giáo sơ cấp có cuộc tình khắn khít và "thề non hẹn biển" với môt cô thợ nhuộm họ Trần. Khi cô thợ nhuộm thỏ thẻ là đã có bầu, thầy giáo Thành giả vờ mừng rỡ nhưng thực ra bắt đầu tìm cách "quất ngựa truy phong"! Quả thật vào khoảng vài tuần sau, người thanh niên xứ Nghệ đã lặng lẽ bỏ trốn vào Saigòn và tá túc tại nhà Hồ Huy Thông, người chú họ. Vào năm 1911 xin được làm phụ bếp trên một tàu buôn ngoại quốc, NTThành đào tẩu sang Pháp.
Sau đệ nhất thế chiến, Nguyễn Tất Thành đã mạo xưng Nguyễn Ái Quốc để chiếm đoạt (tự nhận là tác giả) tập tài liệu chính trị "bản án chế độ thực đân Pháp" (le procès sur la colonisation de la France) đang gây sự chú ý trong giới chính trị Pháp. Vào năm 1920, người thanh niên Việt Nam này đã gia nhập đảng csản Pháp rồi là thành viên của csản đệ tam quốc tế chẳng bao lâu sau đó. Dĩ nhiên, người mang tên NAQuốc đã trở thành đối tượng bị truy nã của mật vụ Pháp về sau. Tức giận vì "chứng nào tật đó" của thằng-cháu không-ra-gì, chính Hồ Huy Thông (anh em chú bác với NSSắc)) đã viết trên tờ báo La cloche sonnée (chuông reo) thời bấy giờ tại Sài Gòn để xác định Nguyễn Simh Sắc (cha ô Hồ), Nguyễn Sinh Cung-Nguyễn Tất Thành thực sự là những ai và hai cha con họ đã từng làm những điều xằng bậy gì!
Nói thẳng ra, làm gì có chuyện "bác Hồ của đảng cộng" sinh ra trong một gia đình nhà nho yêu nước để sớm chịu ảnh hưởng tinh thần ái quốc của người cha, rồi sau đó NTThành đã "đi tìm đường cứu nước" ở tuổi 20, 21? Trong phong trào Đông Du của Phan Bội Châu, phong trào Duy Tân của Phan Chu Trinh và trong tổ chức Đông Kinh Nghĩa Thục của Dương Bá Trạc vào những năm đầu thế kỷ 20, chẳng hề có người nào mang tên Nguyễn Sinh Sắc. Để tránh sự đàm tiếu và đối xử lạnh lùng của họ hàng và lối xóm vì cha là NSSắc bị lưu đày do tội sát nhân, NSCung rời bỏ quê quán. Tại Phan Thiết, anh ta lại làm cho một cô gái mang bầu khi chưa cưới hỏi. Đây là một tội thuộc về thuần phong mỹ tục. Thời đó bộ luật Gia Long nghiêm trị loại tội danh này. Sau khi vào SG, tay "Sở Khanh" xứ Nghệ này còn lo sợ bị truy nã và bị bắt bỏ tù do gia đình cô thợ nhuộm khiếu tố, nên đã theo một tàu buôn ngoại quốc để đào thoát sang Pháp! Đó là kiểu "Bác-Hồ-đi-tìm-đường-cứu-nước" đấy ư?
Hán Cao Tổ (Lưu Bang), Minh Thái Tổ (Chu Nguyên Chương), Mao Trạch Đông... đã bắt buộc các quan-chép-sử phải "đánh bóng" toàn bộ cuộc đời của các vị "đế" này từ thuở nhỏ cho đến khi gầy nên nghiệp cả. Kẻ nào cả gan bàn tán về những hành vi bẻ-bí-hái-dưa-bắt-trộm-gà-quậy-phá của những nhân vật lịch sử này thời hàn-vi-bôn-tẩu-giang-hồ tất bị "tru di". Noi gương họ Mao, "bác Hồ của đảng cộng" và chính quyền CSVN hiện nay đã và đang ném vào ngục tối những ai dám phanh phui "mặt trái đen tối cùa nhân cách ô Hồ" ( the dark side of Ho's personality).Tuy nhiên. một thời trong dân gian vẫn có những lời rì rầm về cuộc đời hết sức "phức tạp" của ô Hồ ở thời thanh niên và trung niên. Chẳng hạn: "Đời đã nhiều cơ cực, khi làm phu khi hốt tuyết khi ăn vụng hầm tàu."; "Số lắm gian truân, khi ở đợ khi ngồi tù khi luồn trôn bản lạ."; hoặc "Có những lúc ôm con đĩ rạc, trời Paris tuyết phủ trắng công viên."; "Có những khi bế cái Mường già, hang Pác Bó sương che mờ hốc đá."
Quay lại việc cô thợ nhuộm họ Trần được Nguyễn Tất Thành "tặng" cho cái bầu. Người con gái dễ-tin-người đáng tội nghiệp này chịu lắm nổi đắng cay: một phần là bị người thầy giáo sơ cấp kia phỉnh gạt và phụ bạc; phần khác là bị láng giềng và người thân xỉ vả vì cái tội không chồng mà chửa! Đứa bé sinh ra không cha nên mang họ mẹ và người mẹ này đặt tên con là Trần Nghệ (mặc dầu bị phụ bạc, cô thợ nhuộm hình như không thể quên người thanh niên xứ Nghệ đã chạy trốn). Lớn lên về sau ở tuổi 20, gã họ Trần lập gia đình, nhưng chuyện con cái thì không được may mắn: nối tiếp nhau, từ đứa đầu lòng đến đứa con thứ ba đều chết lúc sơ sinh! Khi đứa con thứ tư, một bé gái, vừa chào đời, Trần Nghệ được một ông thầy cúng mách bảo rằng phải đặt tên con thật xấu sao cho quỷ ma "nghe" cũng phải tránh xa! Thế nên người cha mê muội này bèn đặt tên con là Trần Thị Thẹp!
Kỳ tới: Trần Nghệ (con ô Hồ) ra Bắc tìm cha. Cuộc đời của cô nử sinh Trần Thị Thẹp (cháu nội của ô Hồ)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Subscribe to:
Posts (Atom)