Tổ chưc Việt Minh cướp chính quyền ngày 19/8/1945, và ô Hồ tuyên bố độc lập ngày 2/9/1945. Ngay sau đó, người dân Việt chứng kiến những hành động khủng bố và giết người ghê rợn của cán bộ VM các cấp đã diễn ra tại nhiều thành thị và nông thôn. Nạn nhân của những tên csản khát máu loại này gồm có: *Cựu thần nhà Nguyễn và gia đình của họ. Chẳng hạn, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi (bị bắt và bị giết)... *Thành phần trí-thức-tây-học không chịu cộng tác với VM thì bị ghép tội"Việt gian" như NHLộc ở liên khu 5, Khái Hưng (nhà văn cột trụ trong nhóm Tự lực văn đoàn với các tác phẩm Trống mái, Hồn bướm mơ tiên...Chính Trần Huy Liệu ra lệnh bỏ KH vào bao bố rồi ném xuống sông để thủ tiêu!) *Khá nhiều đảng viên nồng cốt của các đảng phái quốc gia (bị VM truy quét ở Hà nội) hoặc những ai có uy tín trong dân chúng. Chẳng hạn như Đức Huỳnh Phú Sổ (vị sáng lập đạo Hòa hảo vừa là lãnh tụ Dân xã đảng đã bị VM ám sát và thủ tiêu xác) *Đó là chưa kể những tên VM đập phá nhiều nơi trong cung điện và lăng tẩm nhà Nguyễn, đốt phá khá nhiêu nhà thờ, cơ sở kinh tế và các đồn điền của Pháp. Đặc biệt tại nhiều tỉnh, các viên chức địa phương thuộc triều Nguyễn hay làm việc cho chính quyền thuộc địa đã bị chặt đầu (ban đêm cán bộ VM đột nhập và dẫn nạn nhân ra khỏi nhà. Sáng hôm sau người ta phát giác thi thể không đầu của nạn nhân tại một đám ruộng!) Rõ ràng, độc lập-tự do-hạnh phúc đến từ đâu thì người dân Việt khắp mọi miền đất nước chưa cảm nhận mà hình như lần đầu tiên trong đời mọi người khiếp đảm thấy một loại "bóng tối kinh hoàng trùm khắp quê hương!" ngay sau khi cái gọi là "cách mạng tháng 8" bùng nổ.
Trong khi kiều dân Pháp và những người làm việc cho chính quyền thuộc địa tại Đông Dương sống trong hãi hùng, cơ quan an ninh và tình báo Pháp tại viễn đông lên tiếng kêu cứu chính phủ Pháp. Tại diễn đàn quốc hội Pháp, General Charles de Gaulle (lãnh tụ đảng cộng hòa Pháp RPF- về sau là tổng thống Pháp từ 1959- 1969) đã kêu gào nước Pháp phải đưa quân trở lại Đông Dương ngay để: *Bảo vệ kiều dân và những quyền lợi của Pháp tại đây *Chuẩn bị tiến trình trao trả độc lập cho Việt Nam. (Sau đệ nhị thế chiến, tổ chức LHQ kêu gọi các nước Âu Mỹ phương tây phải trao trả độc lập cho các nước thuộc địa Á, Phi, Mỹ La tinh. Đáp ứng lời kêu gọi trên, các nước như Anh, Pháp, Ý, Hà Lan, Bỉ...đã lần lượt trao trả độc lập cho các thuộc địa từ 1947 đến 1960. Ấn Độ, Miến Điện, Mã Lai, Algérie, Tunisie, Maroc, Indonésia, Congo... đã được độc lập mà khỏi phải trải qua chiến tranh khốc liệt). Ghi thêm: Có lẻ do những biến cố đẩm máu đã diễn ra tại VN sau 1945, Liên Hiệp Quốc phải đổ quân vào Kinshasa (thủ đô Congo) để ngăn chận dân da đen bản xứ nổi lên sát hại người da trắng và đập phá các cơ sở kinh tế của họ ngay sau khi chính phủ Bỉ trao trả độc lập xứ Congo cho chính phủ người da đen chuyển tiếp vào năm 1960.
Về việc Pháp trao trả độc lập cho Việt Nam: HCMinh muốn chính phủ Pháp công nhận nền độc lập VN mà ông ta đã tuyên bố ngày 2/9/1945 bằng cách thừa nhận chính phủ Việt Minh do ông cầm đầu. Rủi thay, ở thời kỳ này Mặt trận bình dân Pháp của Léon Blum (thiên tả) bị thất thế và các bộ trưởng thuộc đảng csản trong chính phủ Pháp đã bị cách chức nên ô Hồ đã bị chính giới Pháp "coi thường" khi đến Paris. Tại hội nghị Fontainebleau (7/1946), những đề nghị về độc lập và thống nhất VN của HCMinh hoàn toàn bị bác bỏ! Những thành phần thuộc phe phái cộng hòa dân chủ của De Gaulle cho rằng HCM là kẻ-vô-danh-tiểu-tốt không thể nào đại diện cho VN. Nhà chính trị Ramadier (về sau là thủ tướng Pháp) còn thẳng thừng nói, "HCMinh là kẻ đã 'đội lốt' Nguyễn Ái Quốc và cũng đã từng bị cơ quan an ninh Pháp quốc truy nã vì ông ta làm tay sai cho csản đệ tam quốc tế Komintern. Lẽ nào chính phủ Pháp lại trao trả độc lập VN cho một tay đàn em của Stalin mà thế giới phương tây gọi y là tên đồ tể của dân Nga sống dưới chế độ cộng sản Bolshevik?" Ngay sau đó, chính tướng De Gaulle cũng tuyên bố, "Nước Pháp, tôi xin nhắc lại, chỉ coi bản thân Hoàng đế Bảo Đại là người có căn nguyên chính thống của chủ quyền Việt Nam!"
Bị "bỉ mặt" ở hội nghị Fontainebleau, ô Hồ không cam tâm. Vả lại, không thể nào họ Hồ về nước với hai bàn tay trắng. Nài nỉ mãi, lãnh tụ đảng cộng được bộ trưởng thuộc địa Marius Moutet (thiên tả) tiếp tại nhà riêng. Vào khoảng nửa đêm 14/9/1946, hai bên cũng chỉ ký một bản thông cáo chung mà thôi, Và văn kiện này gọi là Medus Vivendi. (Bản tạm dung sống còn - cộng sản Hà nội gọi nó là bản tạm ước). Rõ ràng, ngay cả tay bộ trưởng thiên tả người Pháp này cũng chẳng hề đá động đến vấn đề độc lập thống nhất VN hay việc thừa nhận chính phủ VM do ô Hồ cầm đầu.
Hoàn toàn thất vọng ở hội nghị Fontainebleau 1946, HCMinh chỉ còn cách đưa cả nuớc vào trong biển máu. Đó cũng là cách để ông Hồ thể hiện sự trung thành với đường lối cách mạng vô sản mà biến tướng của nó là chiến tranh. Chỉ có chiến tranh mới đưa họ Hồ và các môn đồ csản kế nghiệp của ông đến quyền chính. Nhờ đó, tất cả cộng sản loại này mới thực hiện được nền độc tài vô sản. Do nhiều tình huống phức tạp và "éo le", HCMinh và đảng cộng còn phải cúi đầu chấp nhận cho bọn Tàu cộng phương bắc lấy VN như thứ bàn đạp để khống chế khu vực Đông Nam Á. (còn tiếp)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Sunday, September 29, 2013
Friday, September 20, 2013
Bầy quạ, kên kên đen nghịt trên chiến địa Điện Biên la liệt thây ma. HCMinh và đảng cộng làm tay sai cho bọn csản Tàu.
Vốn hiếu chiến và khát máu, bạo chúa phương đông họ Mao vẫn không thỏa lòng sau khi "chụm" 1 triệu người thuộc liên quân csản Tàu và Bắc Hàn trong cuộc chiến tranh Triều Tiên 1950-1953. Bị "sụp bẫy", ô Hồ đành cúi đầu "cho mượn" khoảng 15 vạn người đủ loại để tập đoàn quân sự tay sai của MTĐông "thử nghiệm" chiến-thuật-biển-người một lần nữa tại trận chiến Điện Biên Phủ. Cụ thể là: từ đợt này đến đợt khác tấn công đối phương, hàng hàng lớp lớp "bộ đội ô Hồ" và đám dân phu ngơ ngác mê muội thuộc nông thôn miền Bắc bị tập đoàn quân sự Bắc Kinh lúc bấy giờ đem "thí xác" một cách điên cuồng cho đủ loại hỏa lực của lực lượng viễn chinh Pháp tại cứ điểm suốt trận chiến!
Theo Simone Vartan, nữ phóng viên chiến trường của tờ Le Monde, từ cuối tháng 3/54 trở đi xác chết phe đối phương (csản Hồ-Mao) ngổn ngang ở mọi ngóc ngách trong thung lũng Mường Thanh và ngay cả cây cỏ xanh mọc trong các khe đá khu lòng chảo Điện Biên Phủ cũng dính đầy máu! Đúng là một chiến thuật "thí quân" điên cuồng và man rợ! Các cuộc không tập của máy bay quân sự Pháp ác liệt, không ngớt và các ổ đại liên đại pháo tại cứ điểm ngày đêm cũng "gầm thét" đã khiến cho liên quân csản Hồ-Mao khó có thể hoàn tất việc "tải thương". Sau cơn mưa phùn vào xế chiều, mùi hôi thối nồng nặc của tử thi từ chiến địa "bốc lên thấu trời." (The whole battlefield stank to high heaven!)
Lúc chiều tà, những bầy quạ và kên kên xuất hiện, bay liệng đen nghịt trên bầu trời ĐBPhủ. Hàng loạt những con chim ăn thịt tử thi này sà xuống đáp trên những xác người và giành giật nhau rúc rỉa. Bỗng dưng những tiếng kêu gào thét đau đớn rợn người vang ra khắp thung lũng! Hóa ra, giữa những tử thi thối rữa, có những người (thuộc phe cs Hồ-Mao) bị thương nặng mà vẫn còn sống nhưng đã không được tải thương! Cuối cùng, những kẻ xấu số loại này cũng bị chết thảm do bầy quạ, kên kên kia mổ xé xác. Toàn bộ khu lòng chảo ĐBPhủ chẳng khác gì một bãi tha ma rộng lớn bị cày xới để phơi bày những thây ma thối rữa. Đêm đã khuya, bầy chim ăn xác chết vẫn còn giành giật nhau, và chốc chốc chúng cất lên những tiếng kêu khàn đục gớm ghiết kinh hãi. (Đó là những gì mà Simone Vartan đã tường thuật lại trong tờ Le Monde sau khi nữ phóng viên chiến trường người Pháp này được trao trả và về lại Paris.)
Về phía lực lượng Pháp tại ĐBPhủ: vào khoảng cuối tháng 4/1954, bom đạn đủ loại hầu như cạn kiệt vì được xữ dụng quá nhiều trước đó, nhưng sư đoàn viễn chinh tại cứ điểm lại không được tiếp viện. Thêm vào đó, kẻ trước người sau, nhiều lính tráng và sĩ quan các cấp bắt đầu ngã bệnh do loại dịch gây ra bởi mùi hôi thối nồng nặc kinh người của tử thi thối rữa bày xương trắng hếu nằm la liệt trên chiến địa Điện Biên. Nếu trận chiến kéo dài thêm vài tuần nữa, có lẻ chẳng có bên nào thắng bên nào thua vì có thể những kẻ tham chiến từ hai phía (còn sót lại) sẽ không còn ai sống sót do đủ thứ loại dịch bệnh tràn lan khắp thung lũng Mường Thanh, nhất là khu lòng chảo Điện Biên Phủ. (Theo sự nhận định của nữ phóng viên Simone Vartan). Thế nhưng, chiến trận ĐBPhủ kéo dài gần 2 tháng cuối cùng cũng kết thúc vào ngày 7/5/1954. Liên quân csản Hồ-Mao trở thành bên-thắng-cuộc.
Theo Jean Millet, sử gia Pháp, thật là nghịch lý khi bên thắng cuộc có tổn thất nhân mạng hơn gấp 10 lần bên thua cuộc! Thật vậy về phía Pháp, có khoảng 1 sư đoàn: chết + bị thương + bị bắt; trong khi đó về phía csản Hồ-Mao, tổn thất hết sức nặng nề với hàng chục vạn người (bộ đội đủ loại + dân phu chiến trường): chết + bị thương tàn phế do sự "thí quân" điên cuồng trong chiến-thuật-biển-người được thực hiện bởi tập đoàn quân sự Bắc Kinh trong suốt chiến trận ĐBPhủ. Dĩ nhiên HCMinh và đảng cộng hoàn toàn giấu kín về sự tổn thất nhân mạng khủng khiếp này từ sau 1954. Trái lại, Hoàng văn Hoan (chạy sang Bắc Kinh sau năm 1979), trong khi ông ta ra sức ca ngợi "công lao" của Trung cộng (tập đoàn quân sự cs Tàu, MTĐông , Chu Ân Lai...) trong cuộc chiến ĐBPhủ và sau đó trong hội nghị Genève, họ Hoàng cũng thừa nhận sự tổn thất "ghê gớm" của liên quân csản Hồ-Mao dù không khẳng định con số tổn thất nhân mạng một cách đích xác. Ông ta còn xác định rất nhiều đơn vị cấp trung đoàn (bộ đội ô Hồ) đã bị "xóa sổ" và hầu hết những tay đàn em của ông ta đã mất xác! Chỉ dựa vào những điểm này, Hoàng văn Hoan cũng đã bị đảng cộng ghép tội "phản đảng". (ghi thêm: Hoàng văn Hoan đã từng là một ủy viên trong bộ chính trị đảng cộng trước đó).
Chiến tranh Triều Tiên kéo dài 3 năm (1950-1953). Mao Trạch Đông đã "chụm" 1 triệu nhân mạng thuộc liên quân csản Tàu và bắc Triều Tiên. Cuộc chiến ĐBPhủ thật sự ác liệt khoảng thời gian hơn một tháng, và "cha già dân tộc họ Hồ" đã "nướng" hơn chục vạn người (bộ đội đủ loại + đám dân phu) để giành thắng lợi! Dù có biện bạch thế nào đi nữa, với tư cách chủ tịch nước VNDCCH, HCMinh phải chịu trách nhiệm về sự tổn thất nhân mạng nặng nề đáng ghê tởm và khủng khiếp này! Ngoài ra, so sánh tỉ lệ thời gian giữa 2 cuộc chiến, tổn thất nhân mạng của phe cộng sản tại chiến trường ĐBPhủ gần gấp 2 lần tại chiến trường Triều Tiên! Xem thế, tay cục trưởng đông phương cục của csản đệ tam quốc tế họ Hồ tỏ ra "cao tay" hơn bạo chúa phương đông họ Mao trong nghệ-thuật-nướng-người thông qua chiến tranh để giành chiến thắng!
Dựa vào sự "thí quân" điên cuồng và sự tổn thất nhân mạng hết sức khiếp đảm trong khoảng thời gian tương đối ngắn, trận Điện Biên Phủ được xem là một trong những chiến trận man rợ và đẩm máu nhất trong lịch sử chiến tranh trên thế giới!
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Theo Simone Vartan, nữ phóng viên chiến trường của tờ Le Monde, từ cuối tháng 3/54 trở đi xác chết phe đối phương (csản Hồ-Mao) ngổn ngang ở mọi ngóc ngách trong thung lũng Mường Thanh và ngay cả cây cỏ xanh mọc trong các khe đá khu lòng chảo Điện Biên Phủ cũng dính đầy máu! Đúng là một chiến thuật "thí quân" điên cuồng và man rợ! Các cuộc không tập của máy bay quân sự Pháp ác liệt, không ngớt và các ổ đại liên đại pháo tại cứ điểm ngày đêm cũng "gầm thét" đã khiến cho liên quân csản Hồ-Mao khó có thể hoàn tất việc "tải thương". Sau cơn mưa phùn vào xế chiều, mùi hôi thối nồng nặc của tử thi từ chiến địa "bốc lên thấu trời." (The whole battlefield stank to high heaven!)
Lúc chiều tà, những bầy quạ và kên kên xuất hiện, bay liệng đen nghịt trên bầu trời ĐBPhủ. Hàng loạt những con chim ăn thịt tử thi này sà xuống đáp trên những xác người và giành giật nhau rúc rỉa. Bỗng dưng những tiếng kêu gào thét đau đớn rợn người vang ra khắp thung lũng! Hóa ra, giữa những tử thi thối rữa, có những người (thuộc phe cs Hồ-Mao) bị thương nặng mà vẫn còn sống nhưng đã không được tải thương! Cuối cùng, những kẻ xấu số loại này cũng bị chết thảm do bầy quạ, kên kên kia mổ xé xác. Toàn bộ khu lòng chảo ĐBPhủ chẳng khác gì một bãi tha ma rộng lớn bị cày xới để phơi bày những thây ma thối rữa. Đêm đã khuya, bầy chim ăn xác chết vẫn còn giành giật nhau, và chốc chốc chúng cất lên những tiếng kêu khàn đục gớm ghiết kinh hãi. (Đó là những gì mà Simone Vartan đã tường thuật lại trong tờ Le Monde sau khi nữ phóng viên chiến trường người Pháp này được trao trả và về lại Paris.)
Về phía lực lượng Pháp tại ĐBPhủ: vào khoảng cuối tháng 4/1954, bom đạn đủ loại hầu như cạn kiệt vì được xữ dụng quá nhiều trước đó, nhưng sư đoàn viễn chinh tại cứ điểm lại không được tiếp viện. Thêm vào đó, kẻ trước người sau, nhiều lính tráng và sĩ quan các cấp bắt đầu ngã bệnh do loại dịch gây ra bởi mùi hôi thối nồng nặc kinh người của tử thi thối rữa bày xương trắng hếu nằm la liệt trên chiến địa Điện Biên. Nếu trận chiến kéo dài thêm vài tuần nữa, có lẻ chẳng có bên nào thắng bên nào thua vì có thể những kẻ tham chiến từ hai phía (còn sót lại) sẽ không còn ai sống sót do đủ thứ loại dịch bệnh tràn lan khắp thung lũng Mường Thanh, nhất là khu lòng chảo Điện Biên Phủ. (Theo sự nhận định của nữ phóng viên Simone Vartan). Thế nhưng, chiến trận ĐBPhủ kéo dài gần 2 tháng cuối cùng cũng kết thúc vào ngày 7/5/1954. Liên quân csản Hồ-Mao trở thành bên-thắng-cuộc.
Theo Jean Millet, sử gia Pháp, thật là nghịch lý khi bên thắng cuộc có tổn thất nhân mạng hơn gấp 10 lần bên thua cuộc! Thật vậy về phía Pháp, có khoảng 1 sư đoàn: chết + bị thương + bị bắt; trong khi đó về phía csản Hồ-Mao, tổn thất hết sức nặng nề với hàng chục vạn người (bộ đội đủ loại + dân phu chiến trường): chết + bị thương tàn phế do sự "thí quân" điên cuồng trong chiến-thuật-biển-người được thực hiện bởi tập đoàn quân sự Bắc Kinh trong suốt chiến trận ĐBPhủ. Dĩ nhiên HCMinh và đảng cộng hoàn toàn giấu kín về sự tổn thất nhân mạng khủng khiếp này từ sau 1954. Trái lại, Hoàng văn Hoan (chạy sang Bắc Kinh sau năm 1979), trong khi ông ta ra sức ca ngợi "công lao" của Trung cộng (tập đoàn quân sự cs Tàu, MTĐông , Chu Ân Lai...) trong cuộc chiến ĐBPhủ và sau đó trong hội nghị Genève, họ Hoàng cũng thừa nhận sự tổn thất "ghê gớm" của liên quân csản Hồ-Mao dù không khẳng định con số tổn thất nhân mạng một cách đích xác. Ông ta còn xác định rất nhiều đơn vị cấp trung đoàn (bộ đội ô Hồ) đã bị "xóa sổ" và hầu hết những tay đàn em của ông ta đã mất xác! Chỉ dựa vào những điểm này, Hoàng văn Hoan cũng đã bị đảng cộng ghép tội "phản đảng". (ghi thêm: Hoàng văn Hoan đã từng là một ủy viên trong bộ chính trị đảng cộng trước đó).
Chiến tranh Triều Tiên kéo dài 3 năm (1950-1953). Mao Trạch Đông đã "chụm" 1 triệu nhân mạng thuộc liên quân csản Tàu và bắc Triều Tiên. Cuộc chiến ĐBPhủ thật sự ác liệt khoảng thời gian hơn một tháng, và "cha già dân tộc họ Hồ" đã "nướng" hơn chục vạn người (bộ đội đủ loại + đám dân phu) để giành thắng lợi! Dù có biện bạch thế nào đi nữa, với tư cách chủ tịch nước VNDCCH, HCMinh phải chịu trách nhiệm về sự tổn thất nhân mạng nặng nề đáng ghê tởm và khủng khiếp này! Ngoài ra, so sánh tỉ lệ thời gian giữa 2 cuộc chiến, tổn thất nhân mạng của phe cộng sản tại chiến trường ĐBPhủ gần gấp 2 lần tại chiến trường Triều Tiên! Xem thế, tay cục trưởng đông phương cục của csản đệ tam quốc tế họ Hồ tỏ ra "cao tay" hơn bạo chúa phương đông họ Mao trong nghệ-thuật-nướng-người thông qua chiến tranh để giành chiến thắng!
Dựa vào sự "thí quân" điên cuồng và sự tổn thất nhân mạng hết sức khiếp đảm trong khoảng thời gian tương đối ngắn, trận Điện Biên Phủ được xem là một trong những chiến trận man rợ và đẩm máu nhất trong lịch sử chiến tranh trên thế giới!
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Sunday, September 8, 2013
Sự thật về "chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954". Cái thây của ai đã và đang "phơi" ngay giữa Hà nội?
Trong năm 1951, đảng cộng sản đông dương từ hoạt động bí mật đổi tên thành đảng Lao Động VN hoạt động công khai. Dù cố giấu cái-đuôi-cộng-sản, đảng LĐVN rập khuôn đảng cộng sản Tàu về cơ cấu tổ chức đường lối: thành phần cốt cán vốn là bần nông, bần cố nống, loại cặn bã xã hội vô học hoặc học hành không ra gì mà ranh ma lém lĩnh, miễn là phải "đỏ" từ chân lông đến kẻ tóc và tuyệt đối trung thành với đảng cộng! Ngoài ra trung tâm quyền lực của đảng cộng còn rập khuôn bọn Mao, Chu Ân Lai, Lý Tiên Niệm, Trần Nghị... về cung cách ứng xử, và ngay cả cách ăn mặc. Với những bộ đồ "đại cán", ô Hồ, Trường Chinh, Lê Duẩn, Phạm căn Đồng... trông rất giống những tên Tàu cộng đầy quyền lực kia!
Không những thế, từ năm 1951 cho đến khi chuẩn bị "đi gặp Marx và Lenin năm 1969" (có lẻ cả hai đang bị nhốt ở ngục A tỳ - tầng cuối của địa ngục dành cho những kẻ cùng hung cực ác khi còn ơ dương thế), chủ tịch nước VNDCCH hầu như cúi đầu chịu sự "sai khiến và sắp xếp" của Mao hầu như về mọi mặt, ngay cả việc nội trị! Chính HCMinh đã mặc nhiên để nhiều toán quân-cán-chính Tàu cộng mở đầu "lót ổ" mọi nơi tại khu Việt bắc gồm Cao Bắc Lạng Hà Tuyên Thái từ giữa năm 1951. Bọn Tàu loại này trực tiếp "chỉ đạo" các cuộc cải cách ruộng đất thí điểm ở những tỉnh này. Rất nhiều thành phần học thức trí thức, vì lòng yêu nước đã lầm lỡ theo ô Hồ, lúc bấy giờ bừng tĩnh cơn mê, bỏ ngũ và trốn về lại các tỉnh thành.
Rồi về sau, 5 đợt cải cách ruộng đất chính thức tiến hành trong những năm 1955-56 trên toàn miền Bắc dưới sự "theo dõi" của bọn Tàu cộng (có mặt thường trực tại tất cả các trụ sở huyện). Trước đó, qua cải cách ruộng đất, MTĐông và đảng Tàu cộng đã giết chết hơn 10 triệu người (với dân số Hoa Lục lúc đó khoảng 8oo triệu). HCMinh và đảng cộng theo rập khuôn và cũng chẳng chịu thua kém Mao bằng cách sát hại khoảng 200 nghìn người qua 2 năm tiến hành đấu tố. (với dân số miền Bắc chưa đến 20 triệu). Đó là chưa kể có đến hàng triệu người thân thuộc bị hệ lụy sau đó. Sau những giọt nước-mắt-cá-sáu vì giết oan rất nhiều người đã đi theo "cách mạng", tay cáo già họ Hồ, cũng theo bước chân Mao, đã "lùa" hàng vạn dân ngờ nghệch cúi đầu hầu như ngập tràn giữa phố Hà nội để tung hô về sự "lãnh đạo tài tình và sáng suốt của Bác" và đồng thời bầy người lúc nhúc này còn gào lên "cuộc cải cách ruộng đất là cuộc cách-mạng-long-trời -lở-dất!" Trước đó họ Mao đã "đẩy" hàng triệu người xuống đường để tung hô "Mao chủ tịch văn thành võ đức muôn năm trường trị!" Hai cảnh-dị-hợm này nếu không rập khuôn với nhau, thì là gì?
Không những rập khuôn về việc nội trị, chủ tịch nước VNDCCH còn cúi đầu chịu sự "sai khiến sắp xếp" của MTĐông và bọn Tàu cộng quyền lực về mặt quân sự ngoại giao chính trị từ chiến trận Điện Biên Phủ cho đến hội nghị Genève trong năm 1954. Trong khoảng thời gian 1950-1953, những cuộc "đụng đầu" giữa lực lượng viễn chinh Pháp và lực lượng Việt Minh chỉ là những trận du kích. Đầu năm 1954, Pháp chọn cứ điểm Điện Biên Phủ giữa thung lũng Mường Thanh tỉnh Lai Châu hầu "nhử" đối phương để diệt. Không những đó là một quyết định sai lầm về mặt địa hình mà còn chứng tỏ Pháp không hiểu tí gì về một sự thật: lực lượng quân sự của 2 tay Hồ và Mao là "tuy hai mà một!"
Thật vậy theo Jacques Millet, sử gia Pháp, và gần đây Lý Nhật Ninh, sử gia Đài Loan - cả hai đều khẳng định rằng trận Điện Biên Phủ năm 1954 thục chất là cuộc "đọ sức" giữa lực lượng viễn chinh Pháp tại đông dương và đế-quốc-đỏ phương đông mà tương quan lực lượng 2 bên là:
* Về phía Pháp: hơn 1 sư đoàn viễn chinh trú đóng tại cứ điểm dưới sự chỉ huy của tướng De Castries + 1 phi trường dã chiến kề bên.
* Về phía Hồ-Mao: a/ chỉ huy và tham mưu tại chiến trường: tướng Tàu cộng Dương Đắc Chí và bộ tham mưu được rút về từ bắc Triều Tiên; b/ lực lượng hỗn hợp: hàng trăm sĩ quan Tàu cộng các cấp+ khoảng 5 sư đoàn "bộ đội cụ Hồ" và hàng trăm ngàn dân phu bị trưng tập trên toàn nông thôn miền Bắc; c/ vũ khí đạn dược đủ loại, đại bác... do chính quyềnTưởng Giới Thạch đã để lại tại hai tỉnh Quảng đông và Quảng tây trước đó. (tháng 10/1949 họ Tưởng chạy ra đảo Đài Loan). Ghi thêm: chỉ riêng điểm này, ô Hồ và đảng cộng cũng đã tung hô "Cho đảng ta cùng chung bước một lòng, đời đời thờ Mao chủ tịch bất diệt!".
Riêng về trường hợp Võ Nguyên Giáp: Ngay cả Jean Marchais một thời là lãnh tụ của đảng cộng sản Pháp cũng đã cho rằng ông Giáp chỉ đóng vai trò phụ việc cho tướng Tàu cộng DĐChí và có trách nhiệm "báo cáo " diễn tiến chiến sự cho HCMinh đang ở tại một căn cứ an toàn thuộc tỉnh Lào Cai. Chính Hoàng Văn Hoan (bỏ trốn sang Hoa Lục sau 1979) đã xác nhận rằng trong giai đoạn này thỉnh thoảng Trần Nghị được Băc Kinh chỉ định đích thân "hộ tống" Tăng Tuyết Minh đi thăm gặp chồng (ô Hồ). Hãy nghe lãnh tụ sừng sỏ của đảng csản Liên Xô một thời đã nói gì về Võ Nguyên Giáp. Vào năm 1960, một ký giả của tờ báo L'humanité (cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản Pháp) được phép gặp Nikita Khrushchev. Trong lúc phỏng vấn, người ký giả có đề cập đến Võ Nguyên Giáp thời đó ngay cả trong chính giới Pháp cũng có người xem họ Võ như là "người hùng của Điện Biên Phủ". Nghe đến đây, lãnh tụ đảng csản Bolshevik vừa là chủ tịch nước Liên Xô cười phá lên, rồi nói, "Cái gì là người-hùng-ĐBP! Vốn là tư lệnh quân đoàn hồng quân Liên Xô miền Hắc Hải trong đệ nhị thế chiến, tôi thừa biết khả năng về lãnh vực quân sự của ông Giáp thật sự như thế nào. Chớ nên thổi phồng quá đáng! Ông ta không phải là nhà quân sự mà chỉ là kẻ phụ việc cho tướng lãnh Bắc Kinh. Nói rốt ráo, trận Điện Biên Phủ năm 1954 chỉ là cuộc "đọ sức" giữa tướng lãnh Pháp ở Đông dương và tập đoàn quân sự Bắc Kinh thời bấy giờ!
Bị "lật tẩy", từ HCMinh cho đến Trường Chinh, PVĐồng, VNGiáp... coi bộ không ưa lãnh tụ csản Liên Xô, và bọn họ thường gọi tay csản Bolshevik sừng sỏ này một cách biếm nhẻ: "Đồng chí Cu Xốp!" Và một sự kiện không thể chối cãi là sau khi Khrushchev bị hạ bệ vì bị gán tội "xét lại", ở miền Bắc XHCN có khá nhiều cán bộ đảng viên csản trung và cao cấp đã bị đẩy vào các trại tập trung trong khu núi rừng âm u mịt mùng của khu Việc Bắc vì họ bị cho là theo đuôi "chủ nghĩa xét lại" (revisionism) trong thập niên 60 thế kỷ trước. (còn tiếp)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Không những thế, từ năm 1951 cho đến khi chuẩn bị "đi gặp Marx và Lenin năm 1969" (có lẻ cả hai đang bị nhốt ở ngục A tỳ - tầng cuối của địa ngục dành cho những kẻ cùng hung cực ác khi còn ơ dương thế), chủ tịch nước VNDCCH hầu như cúi đầu chịu sự "sai khiến và sắp xếp" của Mao hầu như về mọi mặt, ngay cả việc nội trị! Chính HCMinh đã mặc nhiên để nhiều toán quân-cán-chính Tàu cộng mở đầu "lót ổ" mọi nơi tại khu Việt bắc gồm Cao Bắc Lạng Hà Tuyên Thái từ giữa năm 1951. Bọn Tàu loại này trực tiếp "chỉ đạo" các cuộc cải cách ruộng đất thí điểm ở những tỉnh này. Rất nhiều thành phần học thức trí thức, vì lòng yêu nước đã lầm lỡ theo ô Hồ, lúc bấy giờ bừng tĩnh cơn mê, bỏ ngũ và trốn về lại các tỉnh thành.
Rồi về sau, 5 đợt cải cách ruộng đất chính thức tiến hành trong những năm 1955-56 trên toàn miền Bắc dưới sự "theo dõi" của bọn Tàu cộng (có mặt thường trực tại tất cả các trụ sở huyện). Trước đó, qua cải cách ruộng đất, MTĐông và đảng Tàu cộng đã giết chết hơn 10 triệu người (với dân số Hoa Lục lúc đó khoảng 8oo triệu). HCMinh và đảng cộng theo rập khuôn và cũng chẳng chịu thua kém Mao bằng cách sát hại khoảng 200 nghìn người qua 2 năm tiến hành đấu tố. (với dân số miền Bắc chưa đến 20 triệu). Đó là chưa kể có đến hàng triệu người thân thuộc bị hệ lụy sau đó. Sau những giọt nước-mắt-cá-sáu vì giết oan rất nhiều người đã đi theo "cách mạng", tay cáo già họ Hồ, cũng theo bước chân Mao, đã "lùa" hàng vạn dân ngờ nghệch cúi đầu hầu như ngập tràn giữa phố Hà nội để tung hô về sự "lãnh đạo tài tình và sáng suốt của Bác" và đồng thời bầy người lúc nhúc này còn gào lên "cuộc cải cách ruộng đất là cuộc cách-mạng-long-trời -lở-dất!" Trước đó họ Mao đã "đẩy" hàng triệu người xuống đường để tung hô "Mao chủ tịch văn thành võ đức muôn năm trường trị!" Hai cảnh-dị-hợm này nếu không rập khuôn với nhau, thì là gì?
Không những rập khuôn về việc nội trị, chủ tịch nước VNDCCH còn cúi đầu chịu sự "sai khiến sắp xếp" của MTĐông và bọn Tàu cộng quyền lực về mặt quân sự ngoại giao chính trị từ chiến trận Điện Biên Phủ cho đến hội nghị Genève trong năm 1954. Trong khoảng thời gian 1950-1953, những cuộc "đụng đầu" giữa lực lượng viễn chinh Pháp và lực lượng Việt Minh chỉ là những trận du kích. Đầu năm 1954, Pháp chọn cứ điểm Điện Biên Phủ giữa thung lũng Mường Thanh tỉnh Lai Châu hầu "nhử" đối phương để diệt. Không những đó là một quyết định sai lầm về mặt địa hình mà còn chứng tỏ Pháp không hiểu tí gì về một sự thật: lực lượng quân sự của 2 tay Hồ và Mao là "tuy hai mà một!"
Thật vậy theo Jacques Millet, sử gia Pháp, và gần đây Lý Nhật Ninh, sử gia Đài Loan - cả hai đều khẳng định rằng trận Điện Biên Phủ năm 1954 thục chất là cuộc "đọ sức" giữa lực lượng viễn chinh Pháp tại đông dương và đế-quốc-đỏ phương đông mà tương quan lực lượng 2 bên là:
* Về phía Pháp: hơn 1 sư đoàn viễn chinh trú đóng tại cứ điểm dưới sự chỉ huy của tướng De Castries + 1 phi trường dã chiến kề bên.
* Về phía Hồ-Mao: a/ chỉ huy và tham mưu tại chiến trường: tướng Tàu cộng Dương Đắc Chí và bộ tham mưu được rút về từ bắc Triều Tiên; b/ lực lượng hỗn hợp: hàng trăm sĩ quan Tàu cộng các cấp+ khoảng 5 sư đoàn "bộ đội cụ Hồ" và hàng trăm ngàn dân phu bị trưng tập trên toàn nông thôn miền Bắc; c/ vũ khí đạn dược đủ loại, đại bác... do chính quyềnTưởng Giới Thạch đã để lại tại hai tỉnh Quảng đông và Quảng tây trước đó. (tháng 10/1949 họ Tưởng chạy ra đảo Đài Loan). Ghi thêm: chỉ riêng điểm này, ô Hồ và đảng cộng cũng đã tung hô "Cho đảng ta cùng chung bước một lòng, đời đời thờ Mao chủ tịch bất diệt!".
Riêng về trường hợp Võ Nguyên Giáp: Ngay cả Jean Marchais một thời là lãnh tụ của đảng cộng sản Pháp cũng đã cho rằng ông Giáp chỉ đóng vai trò phụ việc cho tướng Tàu cộng DĐChí và có trách nhiệm "báo cáo " diễn tiến chiến sự cho HCMinh đang ở tại một căn cứ an toàn thuộc tỉnh Lào Cai. Chính Hoàng Văn Hoan (bỏ trốn sang Hoa Lục sau 1979) đã xác nhận rằng trong giai đoạn này thỉnh thoảng Trần Nghị được Băc Kinh chỉ định đích thân "hộ tống" Tăng Tuyết Minh đi thăm gặp chồng (ô Hồ). Hãy nghe lãnh tụ sừng sỏ của đảng csản Liên Xô một thời đã nói gì về Võ Nguyên Giáp. Vào năm 1960, một ký giả của tờ báo L'humanité (cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản Pháp) được phép gặp Nikita Khrushchev. Trong lúc phỏng vấn, người ký giả có đề cập đến Võ Nguyên Giáp thời đó ngay cả trong chính giới Pháp cũng có người xem họ Võ như là "người hùng của Điện Biên Phủ". Nghe đến đây, lãnh tụ đảng csản Bolshevik vừa là chủ tịch nước Liên Xô cười phá lên, rồi nói, "Cái gì là người-hùng-ĐBP! Vốn là tư lệnh quân đoàn hồng quân Liên Xô miền Hắc Hải trong đệ nhị thế chiến, tôi thừa biết khả năng về lãnh vực quân sự của ông Giáp thật sự như thế nào. Chớ nên thổi phồng quá đáng! Ông ta không phải là nhà quân sự mà chỉ là kẻ phụ việc cho tướng lãnh Bắc Kinh. Nói rốt ráo, trận Điện Biên Phủ năm 1954 chỉ là cuộc "đọ sức" giữa tướng lãnh Pháp ở Đông dương và tập đoàn quân sự Bắc Kinh thời bấy giờ!
Bị "lật tẩy", từ HCMinh cho đến Trường Chinh, PVĐồng, VNGiáp... coi bộ không ưa lãnh tụ csản Liên Xô, và bọn họ thường gọi tay csản Bolshevik sừng sỏ này một cách biếm nhẻ: "Đồng chí Cu Xốp!" Và một sự kiện không thể chối cãi là sau khi Khrushchev bị hạ bệ vì bị gán tội "xét lại", ở miền Bắc XHCN có khá nhiều cán bộ đảng viên csản trung và cao cấp đã bị đẩy vào các trại tập trung trong khu núi rừng âm u mịt mùng của khu Việc Bắc vì họ bị cho là theo đuôi "chủ nghĩa xét lại" (revisionism) trong thập niên 60 thế kỷ trước. (còn tiếp)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Subscribe to:
Posts (Atom)