Tổ chưc Việt Minh cướp chính quyền ngày 19/8/1945, và ô Hồ tuyên bố độc lập ngày 2/9/1945. Ngay sau đó, người dân Việt chứng kiến những hành động khủng bố và giết người ghê rợn của cán bộ VM các cấp đã diễn ra tại nhiều thành thị và nông thôn. Nạn nhân của những tên csản khát máu loại này gồm có: *Cựu thần nhà Nguyễn và gia đình của họ. Chẳng hạn, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi (bị bắt và bị giết)... *Thành phần trí-thức-tây-học không chịu cộng tác với VM thì bị ghép tội"Việt gian" như NHLộc ở liên khu 5, Khái Hưng (nhà văn cột trụ trong nhóm Tự lực văn đoàn với các tác phẩm Trống mái, Hồn bướm mơ tiên...Chính Trần Huy Liệu ra lệnh bỏ KH vào bao bố rồi ném xuống sông để thủ tiêu!) *Khá nhiều đảng viên nồng cốt của các đảng phái quốc gia (bị VM truy quét ở Hà nội) hoặc những ai có uy tín trong dân chúng. Chẳng hạn như Đức Huỳnh Phú Sổ (vị sáng lập đạo Hòa hảo vừa là lãnh tụ Dân xã đảng đã bị VM ám sát và thủ tiêu xác) *Đó là chưa kể những tên VM đập phá nhiều nơi trong cung điện và lăng tẩm nhà Nguyễn, đốt phá khá nhiêu nhà thờ, cơ sở kinh tế và các đồn điền của Pháp. Đặc biệt tại nhiều tỉnh, các viên chức địa phương thuộc triều Nguyễn hay làm việc cho chính quyền thuộc địa đã bị chặt đầu (ban đêm cán bộ VM đột nhập và dẫn nạn nhân ra khỏi nhà. Sáng hôm sau người ta phát giác thi thể không đầu của nạn nhân tại một đám ruộng!) Rõ ràng, độc lập-tự do-hạnh phúc đến từ đâu thì người dân Việt khắp mọi miền đất nước chưa cảm nhận mà hình như lần đầu tiên trong đời mọi người khiếp đảm thấy một loại "bóng tối kinh hoàng trùm khắp quê hương!" ngay sau khi cái gọi là "cách mạng tháng 8" bùng nổ.
Trong khi kiều dân Pháp và những người làm việc cho chính quyền thuộc địa tại Đông Dương sống trong hãi hùng, cơ quan an ninh và tình báo Pháp tại viễn đông lên tiếng kêu cứu chính phủ Pháp. Tại diễn đàn quốc hội Pháp, General Charles de Gaulle (lãnh tụ đảng cộng hòa Pháp RPF- về sau là tổng thống Pháp từ 1959- 1969) đã kêu gào nước Pháp phải đưa quân trở lại Đông Dương ngay để: *Bảo vệ kiều dân và những quyền lợi của Pháp tại đây *Chuẩn bị tiến trình trao trả độc lập cho Việt Nam. (Sau đệ nhị thế chiến, tổ chức LHQ kêu gọi các nước Âu Mỹ phương tây phải trao trả độc lập cho các nước thuộc địa Á, Phi, Mỹ La tinh. Đáp ứng lời kêu gọi trên, các nước như Anh, Pháp, Ý, Hà Lan, Bỉ...đã lần lượt trao trả độc lập cho các thuộc địa từ 1947 đến 1960. Ấn Độ, Miến Điện, Mã Lai, Algérie, Tunisie, Maroc, Indonésia, Congo... đã được độc lập mà khỏi phải trải qua chiến tranh khốc liệt). Ghi thêm: Có lẻ do những biến cố đẩm máu đã diễn ra tại VN sau 1945, Liên Hiệp Quốc phải đổ quân vào Kinshasa (thủ đô Congo) để ngăn chận dân da đen bản xứ nổi lên sát hại người da trắng và đập phá các cơ sở kinh tế của họ ngay sau khi chính phủ Bỉ trao trả độc lập xứ Congo cho chính phủ người da đen chuyển tiếp vào năm 1960.
Về việc Pháp trao trả độc lập cho Việt Nam: HCMinh muốn chính phủ Pháp công nhận nền độc lập VN mà ông ta đã tuyên bố ngày 2/9/1945 bằng cách thừa nhận chính phủ Việt Minh do ông cầm đầu. Rủi thay, ở thời kỳ này Mặt trận bình dân Pháp của Léon Blum (thiên tả) bị thất thế và các bộ trưởng thuộc đảng csản trong chính phủ Pháp đã bị cách chức nên ô Hồ đã bị chính giới Pháp "coi thường" khi đến Paris. Tại hội nghị Fontainebleau (7/1946), những đề nghị về độc lập và thống nhất VN của HCMinh hoàn toàn bị bác bỏ! Những thành phần thuộc phe phái cộng hòa dân chủ của De Gaulle cho rằng HCM là kẻ-vô-danh-tiểu-tốt không thể nào đại diện cho VN. Nhà chính trị Ramadier (về sau là thủ tướng Pháp) còn thẳng thừng nói, "HCMinh là kẻ đã 'đội lốt' Nguyễn Ái Quốc và cũng đã từng bị cơ quan an ninh Pháp quốc truy nã vì ông ta làm tay sai cho csản đệ tam quốc tế Komintern. Lẽ nào chính phủ Pháp lại trao trả độc lập VN cho một tay đàn em của Stalin mà thế giới phương tây gọi y là tên đồ tể của dân Nga sống dưới chế độ cộng sản Bolshevik?" Ngay sau đó, chính tướng De Gaulle cũng tuyên bố, "Nước Pháp, tôi xin nhắc lại, chỉ coi bản thân Hoàng đế Bảo Đại là người có căn nguyên chính thống của chủ quyền Việt Nam!"
Bị "bỉ mặt" ở hội nghị Fontainebleau, ô Hồ không cam tâm. Vả lại, không thể nào họ Hồ về nước với hai bàn tay trắng. Nài nỉ mãi, lãnh tụ đảng cộng được bộ trưởng thuộc địa Marius Moutet (thiên tả) tiếp tại nhà riêng. Vào khoảng nửa đêm 14/9/1946, hai bên cũng chỉ ký một bản thông cáo chung mà thôi, Và văn kiện này gọi là Medus Vivendi. (Bản tạm dung sống còn - cộng sản Hà nội gọi nó là bản tạm ước). Rõ ràng, ngay cả tay bộ trưởng thiên tả người Pháp này cũng chẳng hề đá động đến vấn đề độc lập thống nhất VN hay việc thừa nhận chính phủ VM do ô Hồ cầm đầu.
Hoàn toàn thất vọng ở hội nghị Fontainebleau 1946, HCMinh chỉ còn cách đưa cả nuớc vào trong biển máu. Đó cũng là cách để ông Hồ thể hiện sự trung thành với đường lối cách mạng vô sản mà biến tướng của nó là chiến tranh. Chỉ có chiến tranh mới đưa họ Hồ và các môn đồ csản kế nghiệp của ông đến quyền chính. Nhờ đó, tất cả cộng sản loại này mới thực hiện được nền độc tài vô sản. Do nhiều tình huống phức tạp và "éo le", HCMinh và đảng cộng còn phải cúi đầu chấp nhận cho bọn Tàu cộng phương bắc lấy VN như thứ bàn đạp để khống chế khu vực Đông Nam Á. (còn tiếp)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
No comments:
Post a Comment