Trong năm 1951, đảng cộng sản đông dương từ hoạt động bí mật đổi tên thành đảng Lao Động VN hoạt động công khai. Dù cố giấu cái-đuôi-cộng-sản, đảng LĐVN rập khuôn đảng cộng sản Tàu về cơ cấu tổ chức đường lối: thành phần cốt cán vốn là bần nông, bần cố nống, loại cặn bã xã hội vô học hoặc học hành không ra gì mà ranh ma lém lĩnh, miễn là phải "đỏ" từ chân lông đến kẻ tóc và tuyệt đối trung thành với đảng cộng! Ngoài ra trung tâm quyền lực của đảng cộng còn rập khuôn bọn Mao, Chu Ân Lai, Lý Tiên Niệm, Trần Nghị... về cung cách ứng xử, và ngay cả cách ăn mặc. Với những bộ đồ "đại cán", ô Hồ, Trường Chinh, Lê Duẩn, Phạm căn Đồng... trông rất giống những tên Tàu cộng đầy quyền lực kia!
Không những thế, từ năm 1951 cho đến khi chuẩn bị "đi gặp Marx và Lenin năm 1969" (có lẻ cả hai đang bị nhốt ở ngục A tỳ - tầng cuối của địa ngục dành cho những kẻ cùng hung cực ác khi còn ơ dương thế), chủ tịch nước VNDCCH hầu như cúi đầu chịu sự "sai khiến và sắp xếp" của Mao hầu như về mọi mặt, ngay cả việc nội trị! Chính HCMinh đã mặc nhiên để nhiều toán quân-cán-chính Tàu cộng mở đầu "lót ổ" mọi nơi tại khu Việt bắc gồm Cao Bắc Lạng Hà Tuyên Thái từ giữa năm 1951. Bọn Tàu loại này trực tiếp "chỉ đạo" các cuộc cải cách ruộng đất thí điểm ở những tỉnh này. Rất nhiều thành phần học thức trí thức, vì lòng yêu nước đã lầm lỡ theo ô Hồ, lúc bấy giờ bừng tĩnh cơn mê, bỏ ngũ và trốn về lại các tỉnh thành.
Rồi về sau, 5 đợt cải cách ruộng đất chính thức tiến hành trong những năm 1955-56 trên toàn miền Bắc dưới sự "theo dõi" của bọn Tàu cộng (có mặt thường trực tại tất cả các trụ sở huyện). Trước đó, qua cải cách ruộng đất, MTĐông và đảng Tàu cộng đã giết chết hơn 10 triệu người (với dân số Hoa Lục lúc đó khoảng 8oo triệu). HCMinh và đảng cộng theo rập khuôn và cũng chẳng chịu thua kém Mao bằng cách sát hại khoảng 200 nghìn người qua 2 năm tiến hành đấu tố. (với dân số miền Bắc chưa đến 20 triệu). Đó là chưa kể có đến hàng triệu người thân thuộc bị hệ lụy sau đó. Sau những giọt nước-mắt-cá-sáu vì giết oan rất nhiều người đã đi theo "cách mạng", tay cáo già họ Hồ, cũng theo bước chân Mao, đã "lùa" hàng vạn dân ngờ nghệch cúi đầu hầu như ngập tràn giữa phố Hà nội để tung hô về sự "lãnh đạo tài tình và sáng suốt của Bác" và đồng thời bầy người lúc nhúc này còn gào lên "cuộc cải cách ruộng đất là cuộc cách-mạng-long-trời -lở-dất!" Trước đó họ Mao đã "đẩy" hàng triệu người xuống đường để tung hô "Mao chủ tịch văn thành võ đức muôn năm trường trị!" Hai cảnh-dị-hợm này nếu không rập khuôn với nhau, thì là gì?
Không những rập khuôn về việc nội trị, chủ tịch nước VNDCCH còn cúi đầu chịu sự "sai khiến sắp xếp" của MTĐông và bọn Tàu cộng quyền lực về mặt quân sự ngoại giao chính trị từ chiến trận Điện Biên Phủ cho đến hội nghị Genève trong năm 1954. Trong khoảng thời gian 1950-1953, những cuộc "đụng đầu" giữa lực lượng viễn chinh Pháp và lực lượng Việt Minh chỉ là những trận du kích. Đầu năm 1954, Pháp chọn cứ điểm Điện Biên Phủ giữa thung lũng Mường Thanh tỉnh Lai Châu hầu "nhử" đối phương để diệt. Không những đó là một quyết định sai lầm về mặt địa hình mà còn chứng tỏ Pháp không hiểu tí gì về một sự thật: lực lượng quân sự của 2 tay Hồ và Mao là "tuy hai mà một!"
Thật vậy theo Jacques Millet, sử gia Pháp, và gần đây Lý Nhật Ninh, sử gia Đài Loan - cả hai đều khẳng định rằng trận Điện Biên Phủ năm 1954 thục chất là cuộc "đọ sức" giữa lực lượng viễn chinh Pháp tại đông dương và đế-quốc-đỏ phương đông mà tương quan lực lượng 2 bên là:
* Về phía Pháp: hơn 1 sư đoàn viễn chinh trú đóng tại cứ điểm dưới sự chỉ huy của tướng De Castries + 1 phi trường dã chiến kề bên.
* Về phía Hồ-Mao: a/ chỉ huy và tham mưu tại chiến trường: tướng Tàu cộng Dương Đắc Chí và bộ tham mưu được rút về từ bắc Triều Tiên; b/ lực lượng hỗn hợp: hàng trăm sĩ quan Tàu cộng các cấp+ khoảng 5 sư đoàn "bộ đội cụ Hồ" và hàng trăm ngàn dân phu bị trưng tập trên toàn nông thôn miền Bắc; c/ vũ khí đạn dược đủ loại, đại bác... do chính quyềnTưởng Giới Thạch đã để lại tại hai tỉnh Quảng đông và Quảng tây trước đó. (tháng 10/1949 họ Tưởng chạy ra đảo Đài Loan). Ghi thêm: chỉ riêng điểm này, ô Hồ và đảng cộng cũng đã tung hô "Cho đảng ta cùng chung bước một lòng, đời đời thờ Mao chủ tịch bất diệt!".
Riêng về trường hợp Võ Nguyên Giáp: Ngay cả Jean Marchais một thời là lãnh tụ của đảng cộng sản Pháp cũng đã cho rằng ông Giáp chỉ đóng vai trò phụ việc cho tướng Tàu cộng DĐChí và có trách nhiệm "báo cáo " diễn tiến chiến sự cho HCMinh đang ở tại một căn cứ an toàn thuộc tỉnh Lào Cai. Chính Hoàng Văn Hoan (bỏ trốn sang Hoa Lục sau 1979) đã xác nhận rằng trong giai đoạn này thỉnh thoảng Trần Nghị được Băc Kinh chỉ định đích thân "hộ tống" Tăng Tuyết Minh đi thăm gặp chồng (ô Hồ). Hãy nghe lãnh tụ sừng sỏ của đảng csản Liên Xô một thời đã nói gì về Võ Nguyên Giáp. Vào năm 1960, một ký giả của tờ báo L'humanité (cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản Pháp) được phép gặp Nikita Khrushchev. Trong lúc phỏng vấn, người ký giả có đề cập đến Võ Nguyên Giáp thời đó ngay cả trong chính giới Pháp cũng có người xem họ Võ như là "người hùng của Điện Biên Phủ". Nghe đến đây, lãnh tụ đảng csản Bolshevik vừa là chủ tịch nước Liên Xô cười phá lên, rồi nói, "Cái gì là người-hùng-ĐBP! Vốn là tư lệnh quân đoàn hồng quân Liên Xô miền Hắc Hải trong đệ nhị thế chiến, tôi thừa biết khả năng về lãnh vực quân sự của ông Giáp thật sự như thế nào. Chớ nên thổi phồng quá đáng! Ông ta không phải là nhà quân sự mà chỉ là kẻ phụ việc cho tướng lãnh Bắc Kinh. Nói rốt ráo, trận Điện Biên Phủ năm 1954 chỉ là cuộc "đọ sức" giữa tướng lãnh Pháp ở Đông dương và tập đoàn quân sự Bắc Kinh thời bấy giờ!
Bị "lật tẩy", từ HCMinh cho đến Trường Chinh, PVĐồng, VNGiáp... coi bộ không ưa lãnh tụ csản Liên Xô, và bọn họ thường gọi tay csản Bolshevik sừng sỏ này một cách biếm nhẻ: "Đồng chí Cu Xốp!" Và một sự kiện không thể chối cãi là sau khi Khrushchev bị hạ bệ vì bị gán tội "xét lại", ở miền Bắc XHCN có khá nhiều cán bộ đảng viên csản trung và cao cấp đã bị đẩy vào các trại tập trung trong khu núi rừng âm u mịt mùng của khu Việc Bắc vì họ bị cho là theo đuôi "chủ nghĩa xét lại" (revisionism) trong thập niên 60 thế kỷ trước. (còn tiếp)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
No comments:
Post a Comment