Sau gần 3 tháng "vui chơi" tại quê quán Phúc Kiến của bà vợ họ Tăng, lãnh tụ đảng cộng phải quay về biên giới Việt-Trung. Người đàn bà này đành hát khúc "chia tay anh, chia tay hoàng hôn" để tiễn người chồng già về lại bên kia biên giới. Cảnh chia tay khá bịn rịn và có chút gì "lãng mạn" đã làm cho một nhạc sĩ lúc bấy giờ còn ở trong mặt trận Việt Minh sáng tác một tình khúc trong đó có lời ca "Minh ơi là Minh! Lệ sầu nhỏ xuống đàn tôi!" Trước 1975, người nhạc sĩ này là một cây-đại-thụ trong làng âm nhạc VNCH.
Khi ô Hồ sắp sữa quay gót, Trần Nghị (được xem như đại diện ngoại giao của Tầu cộng) thình lình xuất hiện, tiến đến và trao cho ông Hồ mộ phong bì khá dày, và y nói rằng để đánh dấu sự mở đầu cho tình hữu nghị 2 nước Việt-Trung đời-đời-bền-vững! Trần Nghị vội vàng đưa Tăng Tuyết Minh rời khỏi chỗ đó. Khi vừa rút những tấm ảnh ra khỏi phong bì, chủ tịch nước VNDCCH cau mày nhìn. Ở một khoảng cách gần đó, Hoàng Văn Hoan (đại sứ VNDCCH đầu tiên tại Trung cộng) cũng đủ nghe ô Hồ gầm lên thốt, "Cái loại đồng chí xỏ lá!" Theo họ Hoàng (sau 1979, ông ta bỏ trốn sang Hoa lục), đó là những tấm ảnh chụp cảnh nàng hầu họ Tăng của Chu Ân Lai "chuốc rượu" chủ tịch nước VNDCCH với nhiều cảnh-dị-hợm khác nhau. Tay csản VN cao cấp đào thoát này còn cho rằng có lẻ vì ông ta đã chứng tỏ sự kín miệng và trung thành với lãnh tụ, nên ô Hồ không nỡ sát hại ông. Tuy nhiên họ Hoàng đã thường nơm nớp sợ bị bọn Duẩn-Chinh-Đồng-Thọ... có thể ra tay "sát nhân diệt khẩu" bất cứ lúc nào.
Trong phong trào csản quốc tế, HCMinh đi trước MTĐông. Khi NAQuốc giữ chức cục trưởng đông phương cục của csản đệ tam quốc tế 1925, họ Mao và đồng bọn chỉ là một đám hỗn tạp bị quân Tưởng Giới Thạch càn quét phải chạy "trối chết" suốt 4 năm liền tiến về Diên An với lộ trình dài 11 ngàn cây số. Để chữa thẹn, Tàu cộng loại này gọi đó là cuộc vạn lý trường chinh. Là "chiến sĩ xô viết", đáng lý ra HCMinh phải trung thành với đường lối đệ tam quốc tế. Nói khác hơn, ông ta phải đứng hẳn về phía Liên Xô với các lãnh tụ xô viết khét tiếng như trùm đỏ Joseph Stalin và Nikita Khrushchev. Tuy nhiên, theo Dương Kế Thằng và Lý Nhật Ninh (một người ly khai đảng cs Tàu, một người là một sử gia Đài Loan), vì bị "bắt bí" với những tình huống phức tạp, HCMinh và trung tâm quyền lực đảng cộng trước kia hầu như phải nín thở cúi đầu trước Mao Trạch Đông. (trong khi ô Hồ không những cao niên hơn mà còn lão luyện trong phong trào csản quốc tế hơn lãnh tụ đảng Tàu cộng. HCM sinh 1890 - MTĐ sinh 1893). Từ hội nghị Thành Đô (1989) với những điều cam kết mờ ám, những tên csản chóp bu kế nghiệp ô Hồ càng tỏ ra khúm na khúm núm hèn nhát trước giặc Tàu cộng phương bắc.
Nói một cách cụ thể, HCMinh không những đã "rập khuôn" những gì MTĐông đã làm mà còn chịu sự "sắp xếp - sai khiến" của tay bạo chúa phương đông này! Khuôn khổ đề tài này chỉ trình bày về sự rập-khuôn-cơ-cấu-tổ-chức-đảng-csản. Trung tâm quyền lực cả 2 đảng cộng đều xuất thân hầu hết là thành bần nông, bần cố nông và những kẻ vô học lang thang quậy phá nhưng hết sức tham lam ranh ma lém lỉnh (đại loại như nhân vật XUÂN TÓC ĐỎ của Vũ Trọng Phụng). Chẳng hạn, bên cạnh những tay vốn gốc băng đảng Thượng Hải như MTĐ, ChÂL, LýTNiệm, TNghị... cũng có những tay xuất thân từ bần cố nông "dốt đặc cán mai" như Lâm Bưu, Trần Vĩnh Quý... Đặc biệt tay họ Trần này hoàn toàn mù chữ mà một thời lại làm phó thủ tướng. Y không hề biết ký tên phía dưới văn bản khi thuộc cấp trình lên. "Quẹt thì quẹt," phó thủ tướng Tàu cộng nói và cười hềnh hệch. Ngay sau đó, y gật gù cái đầu, hình như tự hào về sự "vô học" của mình. (nhà báo lão thành ly khai đảng Tàu cộng, Dương Kế Thằng, đã nhận xét)
Tương tự, bên cạnh HCM một thời học hành không ra gì, có một đám lố nhố vây quanh như tên-đại-nghịch-bất-đạo ĐXKhu, Sáu Búa, tướng cướp TQ Hoàn, thợ thiến heo họ Đỗ...Trong khoảng thời gian đó, khá nhiều trí thức tốt nghiệp đại học Sorbonne (Paris) như Thạc sĩ triết Trần Đức Thảo, lưỡng khoa tiến sĩ luật và văn chương Nguyễn Mạnh Tường, nhóm trí thức Nhân Văn Giai Phẩm, v.v... vì lòng yêu nước, đã lầm lỡ theo ô Hồ. Về sau người nào không kịp trốn chạy, đều bị ném vào những trại tập trung giữa núi rừng âm u mịt mùng thuộc khu Việt bắc, Lào Cai... Và hầu hết không ai có ngày về!
Thật là buồn cười, tại xứ VNDCCH cũng có một trung tướng Đinh Đức Thiện (em của LĐThọ), đã từng là một thành viên trong quân ủy trung ương của đảng cộng, không chịu thua kém về sự "vô học" so với phó thủ tướng Tàu cộng Trần Vĩnh Quý. "Chúng mày thấy chưa, tao đâu cần học, thế mà khối thằng trí thức phải quỳ mọp trước mặt tao!" họ Đinh hí hững tự hào! (theo nhật ký của TXBách, nguyên bí thư trung ương đảng cộng, đã bị thanh trừng vì đòi đổi mới chính trị) Trí thức miền Bắc XHCN một thời đã chết về tay những kẻ như ô Hồ, Khu, Duẩn, tướng cướp Hoàn, thợ thiến heo Mười, Sáu Búa, Thiện-dốt-đặc-cán-mai ... là điều khó tránh khỏi. Và từ đó, mọi người cũng dễ hiểu tại sao đủ loại hạng người bên-phe-thắng-cuộc tràn vào Nam năm 1975 lộ nguyên hình đâu khác gì bầy-người vừa thoát khỏi "xã hội nguyên thủy"?
Ngay cả hiện nay, trung tâm quyền lực của đảng cộng thực sự là ai, nếu không phải hầu hết là những kẻ một thời chui rúc trong núi rừng âm u Trường sơn? Có thể họ đã điên cuồng mù quáng cầm mã tấu, súng AK-đông-Âu xốc tới và gặt hái ít nhiều chiến thắng trong thời chiến. Tuy nhiên, chắc chắn lãnh đạo csản loại này hoàn toàn "ngu muội" về phép trị nước trên nhiều lãnh vực đa dạng và phức tạp, nhất là về kinh tế giáo dục trong thời bình. Trước 1975, VNCH hơn hẳn Đại Hàn về mức độ phát triển kinh tế và Sài Gòn được xem là "Hòn ngọc viễn đông"! Thế mà 38 năm sau khi đất nước thống nhất, CHXHCNVN không những thua xa Đại Hàn mà cả Thái Lan. Bọn csản chóp bu Hà nội không chút ngượng ngùng khi để nước Campuchia đàn em vượt lên trên. (Theo tài liệu của ngân hàng thế giới và tổ chức UNESCO). Vốn vô học hay học hành không ra gì mà lại tham lam lém lỉnh ranh ma, đủ loại "lãnh đạo CHXHCNVN tham nhũng kinh niên" càng ngày càng tác yêu tác quái trên đất-nước-lắm-đau-thương hiện nay. Guồng máy csản bạo trị sẵn sàng ném vào nhà tù tăm tối và những trại tập trung chết người những ai dám lên tiếng chống bọn cán cộng quyền lực ra sức vơ vét tham nhũng và hèn nhát trước giặc Tàu cộng phương bắc. Bọn CSVN cùng hung cực ác còn dùng cái-đuôi-bạo-lực thẳng tay "đập" thành phần đấu tranh lên án chế độ csản độc tài công an trị phi nhân! Thanh niên sinh viên giới học thức nói chung thường bị bức hại một cách dã man! Ngoại trừ những kẻ theo đóm ăn tàn, trí thức khoa bảng tốt nghiệp ở hải ngoại dám chống bọn "csản chóp bu ăn hại" thường bị đẩy vào loại trại "trừng giới".
Gần đây Pelinski, một nhân vật đã từng ở trong công đoàn đoàn kết Ba Lan và năm 1990 trở thành một bộ trưởng thời tổng thống Lech Walesa (1990-1995), nhận định trong một cuộc hội thảo, "Chẳng thua kém gì mấy so với Stalin-MTĐông-bọn Khmer đỏ, Hồ Chí Minh và đảng cộng VN ra sức đập phá cướp bóc và chẳng khác gì những tên sát nhân hiểm ác và man rợ sau khi giành được chính quyền! Tất cả bọn họ tự cho là nguời-cách-mạng, nhưng thật ra họ không là gì cả. Ngược lại, toàn thể bọn họ thực sự đã mắc tội-phạm-chống-nhân-loại. (crimes against humanity). Nhà lãnh đạo Ba Lan này còn nói, "Xóa bỏ chế độ csản độc tài công an trị tại VN hiện nay sẽ đem lại hai thành quả mà hầu hết mọi người dân Việt Nam đang mong muốn: 1/ Đoạn tuyệt hẳn CNCS - Không thể để bọn cộng sản chóp bu quỷ quyệt giở trò "đu đưa" - Đứng về phía thế giới tự do như Ba Lan từ năm 1989- Sẽ không còn lệ thuộc cúi đầu trước bọn Tàu cộng phương bắc.
2/ Với chế độ đa nguyên đa đảng dân chủ pháp trị, Việt Nam sẽ chắc chắn đuổi kịp Ba Lan (hiện nay đứng thứ 17 trong nhóm nước G20) trong vận hội mới.
Góp ý, xin liên lậc; trangsiphu@gmail.com
No comments:
Post a Comment