Sau khi Việt Minh cướp chính quyền ngày 19/8/1945, ô Hồ hầu như không có thành phần nhân sự để hình thành một chính quyền. Ngay cả ở cấp địa phương, cán bộ Việt Minh chỉ tạm "ráp" vào bộ-khung-chính-quyền ở một số tỉnh mà thôi. Để có thể được quốc tế thừa nhận, một nhà nước, một quốc gia phải hội đủ 4 yếu tố theo công pháp quốc tế: lãnh thổ, dân chúng, chính quyền (trung ương) và quân đội. Về quân đội, ô Hồ chỉ mới có một trung đội du kích, do Võ Nguyên Giáp chỉ huy, hoạt động theo đường số 4 gần biên giới Việt-Trung! Về bộ máy chính quyền trung ương, chẳng có một cán bộ Việt Minh nào (nói thẳng ra là đảng viên đảng cộng sản Đông dương) khả dĩ tạm đủ "tầm cở" và một chút uy tín để giữ chức bộ trưởng. Để chính quyền trung ương có bộ mặt "coi được" trước con mắt mọi người trên thế giới vầ để thu hút đông đảo quần chúng, lãnh tụ Việt Minh quyết định "vay mượn" lực lượng các đảng phái quốc gia khá uy tín thời bất giờ.
Muốn thế, tay cáo già họ Hồ phải mạo xưng Hồ Chí Minh một cách hoàn hảo hơn! ( HCMinh: nhà cách mạng lão thành, theo tam dân chủ nghĩa của Tôn Văn, đã chết khá lâu trước đó. Nếu còn sống, nhà cách mạng này vào khoảng 75 tuổi) Vào năm 1945, lãnh tụ Việt Minh 55 tuổi, chưa đến nổi là một cụ già. Thế mà tay cục trưởng đông phương cục của đệ tam quốc tế đã "giả dạng" y chang như một cụ già với tóc râu dài lưa thưa và bước đi hơi lụp chụp! Trước tiên ô Hồ cho mời Huỳnh Thúc Kháng từ miền Trung ra Hà nội. (HTKháng tiến sĩ nho học vừa khá thâm sâu về tây học-chủ nhiệm tờ báo Tiếng Dân). Ngay từ giây phút đầu, HTKháng cứ tưởng người đang bắt tay với ông ta là Hồ Chí Minh, nhà cách mạng quốc gia lão thành mà ông Huỳnh đã nghe danh từ lâu nhưng chưa hề gặp mặt trước đó. (Thật tình ông ta đâu ngờ rằng đó là thứ HCMinh dỏm!) Mới nghe cứ tưởng chừng như đang nói về các nhân vật trong phim kiếm hiệp phải cải trang để "che mắt" kẻ khác trong chốn-giang-hồ nhưng đó lại là sự thật!
Sau khi chào hỏi và tự giới thiệu nhau, Hồ Chí Minh (dĩ nhiên là mạo xưng) nói với ông Huỳnh Thúc Kháng, "Tôi mới về nước, chẳng mấy ai biết tôi là ai. Từ lâu bác có uy tín khắp cả nước nên tôi mời bác ra đây để giữ chức chủ tịch nước."
"Công cuộc đại sự này do cụ khởi xướng và cụ lớn tuổi hơn tôi nhiều, nên cụ giữ chức chủ tịch nước là phù hợp hơn cả," ông Huỳnh nói. ( Từ đó về sau, vì lầm tưởng ô Hồ là HCMinh-ông già 75 tuổi, nên HTKháng và những lãnh tụ đảng phái quốc gia khác đều gọi tay cáo già họ Hồ bằng "cụ" một cách "kính cẩn". Thật buồn cười khi tất cả hầu như cùng một thế hệ mà những vị này lại gọi tay cáo già kia bằng cụ!)
Nghe ông Huỳnh từ chối, tay lãnh tụ Việt Minh đột nhiên ôm chầm ông ta và khóc rưng rức, "Nếu có điều gì hiểu nhầm thì đó chỉ là vấn đề cá nhân , xin bác bỏ qua cho. Ta hãy cùng nhau góp sức vì tiền đồ đất nước!" Đúng là loại nước mắt cá sấu! ( crocodile tears) Một lát sau đó, ô Hồ thêm, "Thôi được vì tôi lớn tuổi hơn bác nên tôi giữ chức chủ tịch nước, nhưng tôi giao thực quyền cho bác: phó chủ tịch nước kiêm luôn bộ trưởng nội vụ. Và bác có toàn quyền sắp xếp nhân sự ở cấp chính quyền trung ương!" Ông Huỳnh Thúc Kháng có vẻ hả hê và suy nghĩ, "Không những một lòng vì nước vì dân, cụ già 75 tuổi này còn có tinh thần thượng võ!"(Hình như một tiến sĩ nho học như ô Huỳnh mà quên hẳn câu tục ngữ ngọt-mật-chết-ruồi!)
Trong truyện Tây Du Ký, Đường Tam Tạng là một vị cao tăng đạo đức hiền lương không thể phát hiện ra được "bạch cột tinh" đã biến hóa thành một cụ già lọm khọm nên đã bị lừa gạt. Trái lại, Tôn Ngộ Không chỉ cần "trợn con mắt dọc" hoặc bốc không khí ngửi là nhận ra ngay có "yêu khí" xung quanh và khẳng định rằng người già lụ khụ kia chính là cái bộ-xương-thây-ma mà thôi! Ông HTKháng quá thật thà liền lành và dễ tin người thì làm sao có cái "nhãn lực" để nhận ra người đang đối diện với ông ta chỉ là một thứ con-tinh-nhà-họ-Hồ "đội lốt" cụ già HCMinh, một nhà cách mạng lão thành theo tam dân chủ nghĩa? Không những vị tiến sĩ nho học mà gồm luôn cả các nhà lãnh đạo của Việt Nam Quốc Dân Đảng và Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội sau đó cũng đều bị lừa gạt!
Ngày nay một số không nhỏ Việt kiều (có cả một ít trí thức) về nước hợp tác làm ăn, theo sự chiêu dụ "khá hấp dẫn" của đảng cộng! Chẳng hạn một lần chủ tịch nước CHXHCNVN Nguyễn Minh Triết xuất hiện tại Dana Point nam California Hoa Kỳ để mời gọi doanh nhân Mỹ và Việt kiều bỏ vốn đầu tư tại Việt Nam. Trong lúc tuyên truyền về thành quả đổi mới của kinh tế VN, tay csản chóp bu này còn hỉ hả nói, "Quý vị hãy đến VN vì Việt Nam có nhiều gái đẹp lắm!" Vài ngày sau đó trên một tờ báo địa phương, Claire Beckett, một nhà báo, đã viết rằng với tư cách là chủ tịch nước, ông NMTriết đã và đang ra sức quảng cáo cho ngành du lịch thuộc loại "sex tourism" tại CHXHCNVN! Những kẻ về hợp tác làm ăn xung quanh ông y-tá-thủ-tướng csản hiện nay trước sau chắc chắn cũng bị ê-ẩm-ê-chề-ê-mặt! Có những "trự" đã phải bỏ tiền của để tháo chạy khỏi xứ "cộng hòa ngục dữ". Về lại phương tây hoặc Mỹ, dù thua đau và lòng-đau-như-cắt, nhưng họ chẳng thốt nên lời vì sợ sẽ làm trò cười cho thiên hạ!
Quay lại việc tiến sĩ nho học Huỳnh Thúc Kháng bằng lòng cộng tác với lãnh tụ Việt Minh: làm tiếng-chim-gọi-đàn, ông ta được sự đáp ứng: của các lãnh tụ VNQDĐảng và VN Cách Mạng Đồng Minh Hội. (đảng phái quốc gia) Những người này đã dưa về nước khoảng 3 sư đoàn quân-cán-chính được huấn luyện tại trường võ bị Hoàng Phố ở Trùng Khánh (Chính quyền Tưởng Giới Thạch còn cai trị tại Hoa lục). Nhờ đó chính quyền trung ương (và một số địa phương quan trọng như Hà nội, Hải phòng) được thành lập: HCMinh (mạo xưng)-chủ tịch nước; HTKháng-phó chủ tịch nước kiêm bộ trưởng nội vụ; Nhất Linh Nguyễn Tường Tam-bộ trưởng ngoại giao; Vũ Hồng Khanh-bộ trưởng quốc phòng... Ghi chú: ông Ngô Đình Diệm đã được mời tham gia nội các nhưng từ chối! Lúc bấy giờ Võ Nguyên Giáp và Phạm Văn Đồng... còn ở "ngoài rìa"
Ô Hồ "trình làng" nội các đầu tiên cùa nước VNDCCH ngày 2/9/1945. Đó là một thứ chính phủ liên hiệp giữa Việt Minh và VNQDĐ, VNCMĐMH. Rõ ràng cộng sản và thành phần quốc gia (chiếm ưu thế) đã từng "ngồi chung" để ổn định tình hình đất nước sau đệ nhị thế chiến! Bản tuyên ngôn độc lập do ô Hồ đọc có phần mở đầu y chang phần mở đầu của Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ ngày 4/7/1776. Dựa vào hiến pháp 1946, quốc hội đầu tiên của VNDCCH được bầu ra: phe quốc gia chiếm 72 ghế; phe cộng sản có 48 ghế; chủ tịch quốc hội là Nguyễn Hải Thần (lãnh tụ VNCMĐMH-phe quốc gia) Một lần nữa không thể chối cãi được: những nhà chính trị theo khuynh hướng quốc gia hoàn toàn thắng thế ở những năm 1945-46! Buồn thay, các lãnh tụ đảng phái quốc gia "mất cảnh giác" nên đã để tay cáo già họ Hồ (người sáng lập đảng csản ĐD đồng thời là cục trưởng đông phương cục của csản đệ tam quốc tế) gian manh và thâm độc dàn dựng quỷ kế để "lật ngược thế cờ" sau đó. Các lãnh tụ của VNQDĐ và VNCMĐMH phải tẩu thoát sang Tàu. (vấn đề này sẽ được đề cập trong kỳ tới). Khi họ biết rõ chủ tịch nước VNDCCH thực sự là ai thì đã quá muộn rồi!
Ghi thêm: Dựa vào phần mở đầu tuyên ngôn độc lập ngày 2/9/1945 (giống những lời mở đầu TNĐL của HK) và thành phần chính phủ liên hiệp đầu tiên của nước VNDCCH, Mendès Corvidé (Pháp), một sử gia thiên tả (left-wing) và một số phần tử phản chiến Mỹ cố bênh vực chủ tịch nước VNDCCH (mà họ chẳng hề biết đó là kẻ mạo xưng Hồ Chí Minh) là một nhà ái quốc theo khuynh hướng quốc gia! Ngoài ra, sau khi các nước csản Đông Âu sụp đổ, chính quyền csvn đã ra sức vận động tổ chức UNESCO thừa nhận "lãnh tụ vĩ đại" của họ là một "nhà văn hóa thế giới" (UNESCO = United Nations Educational, Scientific and Cultural Organization). Bọn csản chóp bu Hà nội đã đưa những nhân viên ngoại giao và một số sử-gia-bồi-bút của họ xuất hiện trước diễn đàn các nước phương Tây và tại một vài đại học Mỹ. Bọn chúng đồng loạt trân tráo ví von HCMinh (mạo xưng) như là "George Washington của Việt Nam" Bậy bạ hết chỗ nói!
Sự thật vẫn là sự thật! Cuối cùng bè lũ cộng sản phải trơ mắt nhìn khi "lãnh tụ tối cao" của đảng cộng bị vạch mặt để lộ nguyên hình như là kẻ mạo xưng người khác để ăn cắp tài liệu chính trị và thi phẩm của họ. (Ô Hồ đã mạo nhận là tác giả của: le procès sur la colonisation de la France và ngục trung nhật ký-nhật ký trong tù). Ngoài ra, Chủ tịch nước VNDCCH phải chịu trách nhiệm về cái chết của gần hàng triệu người trong thời kỳ cải cách ruộng đất ở miền Bắc sau 1954 và gần hàng vạn người dân vô tội bị chôn sống trong biến cố Mậu Thân Huế năm 1968. Chưa hết, hãy nghe chính "bác Hồ vĩ đại" của đảng cộng tự thú: "Ta có thể sai lầm nhưng dứt khoát bác Mao không hề sai lầm" Và cũng chính ô Hồ đã ghi trên tấm mộ bia của đức thánh Trần Hưng Đạo, "Bác đưa dân tộc qua nô lệ. Tôi dẫn năm châu đến đại đồng!" Xem thế, cáo già họ Hồ, nếu không phải là một thứ cộng-sản-đỏ-đít và là tay-sai-của-csản-đệ-tam-quốc-tế, thì là gì? Với toàn bộ chứng cứ không thể chối cải được, ô Hồ đích thực là tên tội đồ đáng ghê tởm nhất trong lịch sử Việt Nam. Và dĩ nhiên ông ta đã bị tổ chức UNESCO thẳng thừng từ chối công nhận như là một nhà văn hóa thế giới trong thế kỷ 20!
( Kỳ tới: Ô Hồ và đảng cộng sẵn sàng thỏa hiệp với "giặc ngoài" ....)
Góp ý kiến, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Tuesday, April 30, 2013
Thursday, April 25, 2013
Các đảng phái quốc gia và những thành phần chống cộng đã từng bỏ lỡ thời cơ lịch sử để loại trừ bè lũ cộng sản!
Mạo xưng Hồ Chí Minh, tay cáo già họ Hồ rất ranh ma quỷ quyệt trong thuật "vay mượn" lực-lượng-quốc-gia để ổn định tình thế trong những năm 1945, 1946. Có những sự thật lịch sử mà tử thời ô Hồ cho đến hiện nay, bọn chóp bu csản hầu như phớt lờ về một thứ chính phủ liên hiệp đã từng hình thành giữa những người cộng sản đội-lốt-ái-quốc và những thành phần quốc gia yêu nước chân chính (chịu ảnh hưởng tam dân chủ nghĩa của Tôn Dật Tiên). Nói chung, CSVN muốn tránh tiếng là đã từng lợi dụng lòng yêu nước của những thành phần khác để thực hiện ý đồ đen tối của họ là gieo rắc chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam. Về phía những nhà chính trị theo khuynh hướng quốc gia, hình như họ cũng không muốn đề cập đến giai đoạn lịch sử này vì như thế một sự thật phũ phàng sẽ được phơi bày là chính một số khuôn mặt quốc gia khá nổi tiếng thời bấy giờ đã bị ô Hồ lừa gạt để rồi rơi vào quỷ kế của tay cáo già này. Và cuối cùng các lãnh tụ đảng phái quốc gia đó đã bị loại trừ để già họ Hồ và đảng cộng độc chiếm quyền cai trị trên toàn đất Bắc!
Do hai trái bom nguyên tử thả xuống Hiroshima 6/8/1945 và Nagasaki 9/8/1945, Nhật hoàng Hirohito đã tuyên bố đầu hàng Mỹ vô điều kiện ngày 13/8/1945. Lúc bấy giờ, Việt Nam hầu như ở tình trạng vô chính phủ. Trong khi các đảng phái quốc gia như Việt nam quốc dân đảng, Việt nam cách mạng đồng minh hội thờ ơ do dự, thiếu chuẩn bị nắm bắt thời cơ, Việt minh (do ô Hồ cầm đầu) đã nhanh tay cướp chính quyền qua biến cố 19/8/1945 tại Hà nội. Khoảng 10 ngày sau, vua Bảo Đại thoái vị. Đất nước rơi vào cảnh rối ren đen tối hơn! Sau đó một thời trong dân gian có sự rì rầm phê phán về lời lẻ và hành vi ranh ma quỷ quyệt của ô Hồ và đồng thời gián tiếp trách cứ các phe phái quốc gia đã bỏ lỡ thời cơ lịch sử mà hậu quả là để Việt Minh cướp chính quyền. "Uốn lưỡi cú diều đuổi thực dân bài phong kiến xóa cảnh lầm than. Múa gậy vườn hoang, giành độc lập kiếm tự do vì dân khai hóa!" Lời lẽ này đã diễn tả đúng tâm địa gian trá của lãnh tụ Việt Minh. "Uốn lưỡi cú diều đồng nghĩa với giả tâm!) Vấn đề đặt ra là: hầu hết các đảng phái quốc gia đã ra đời và tiến hành đấu tranh chống thực dân Pháp trước khi đảng csản Đông dương và mặt trận Việt minh được thành lập. Tại làm sao tất cả đều bất động ngơ ngác để tay cáo già họ Hồ múa gậy vườn hoang-giành độc lập kiếm tự do-vì dân khai hóa?
Nhắc lại sự kiện lịch sử mùa thu 1945 mới thấy các phe phái quốc gia "dở ẹc!" về mặt đấu tranh chính trị! Khoảng 15 năm trước đó, chưa chuẩn bị về mọi mặt, chưa phải là thời cơ lịch sử mà tiến hành khởi nghĩa, lãnh tụ VNQDĐ Nguyễn Thái Học biết chắc chắn sẽ thất bại! Nhưng ông đã tự an ủi, "Không thành công thì thành nhân!" Qua sự thất bại của phong trào cần vương của Phan Đình Phùng, cuộc khởi nghĩa của Hoàng Hoa Thám... cuộc khởi nghĩa Yên Bái 1930, hai chữ "thành nhân" đã thể hiện quá đủ rồi! Thế mà hình như những nhà lãnh đạo của VNQDĐ cũng như các phe phái quốc gia khác không học được gì từ những thất bại trên. Chẳng hạn không đoàn kết nổi các lực lượng quốc gia về một mối, không hề bám sát tình hình chính trị trong và ngoài nước để kịp thời chớp đúng thời cơ lịch sử năm 1945 mà để nó rơi vào tay ô Hồ (cục trưởng đông phương cục của csản đệ tam quốc tế) đội-lốt-HCMinh (Hồ Chí Minh, nhà cách mạng lão thành theo khuynh hướng quốc gia với tam dân chủ nghĩa, thực sự đã chết tại bệnh viện bài lao miển phí ở Côn Minh nhiều năm trước đó rồi)
Ngoài ra, các thành phần chống cộng trong và ngoài nước sau 1975 cứ vẫn tiếp tục theo "vết xe đổ" của các phe phái quốc gia trước 1975. Cụ thể là chẳng hề biết tập hợp lực lượng trong những năm 1989-1991 để phát động quần chúng đồng loạt vùng lên lật đổ bọn csản Hà nội. Sự sụp đổ của các nước csản Đông Âu từ năm 1989 đến sự sụp đổ của Liên Xô năm 1991 đã làm cho CSVN từ trung ương đến địa phương kinh hoàng! Đó là giai đoạn mà toàn thể bè lũ cộng sản phải cúi đầu nín thở để hy vọng sống còn! Thế mà các phe phái chống cộng đã bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một để đạp đổ chế độ csản độc tài tham nhũng nhằm biến đổi Việt Nam thành một quốc gia với nền chính trị dân chủ đa đảng đa nguyên pháp trị! Có thế mọi người mới hưởng được tự do dân chủ hạnh phúc thật sự và Việt Nam cũng sẽ đuổi kịp các nước như Thái Lan , Hàn Quốc, Nhật Bản...
Chưa hết, CHXHCNVN đang ở trong tình trạng khủng hoảng toàn diện: Tàu cộng phương bắc đã và đang "gặm mỏn" lãnh thổ, kinh tế Việt Nam; bọn csản chóp bu thì tranh giành quyền lực vì "chia chát " không đều; quần chúng, phần đông là nông dân, bị vơ vét cướp bóc đàn áp nên càng ngày càng căm phẫn bọn csản nên chờ cơ hội để sẵn sàng vùng lên. Vấn đề bọn csản Hà nội sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian. Nhưng chắc chắn nó không còn xa! Thử hỏi những thành phần đấu tranh, chống cộng chân chính trong và ngoài nước đã và đang làm những gì nhằm thống nhất mọi lực lượng để sẵn sàng phát động quần chúng nhất tề đứng dậy đạp đổ chính quyền cộng sản mục nát với chế độ công an trị khi thời cơ lịch sử đến? Phải gạt bỏ mọi bất đồng và tị hiềm cá nhân (nếu có) để đoàn kết cùng đứng chung một chiến tuyến! Nếu không, thời cơ lịch sử (một lần nữa sẽ tới) sẽ lọt về tay bọn-cơ-hội hoăc bọn dân-chủ-trá-hình (thực chất là tàn dư còn sót lại của chế độ cộng sản!). Cứ nhìn nước Nga hiện nay thì thấy rõ! Vì các đảng theo khuynh hướng đa nguyên đa đảng dân chủ pháp trị thiếu chuẩn bị và không liên kết được với nhau nên đã để Putin (nguyên là tên trùm mật vụ KGB thời Liên Xô cũ) và đảng của ông ta (hầu hết là cựu đảng viên đảng csản Liên Xô) tác yêu tác quái (từ sau 2001 đến nay). Vì gốc là cộng sản, Putin và đệ tử trung thành của ông ta, chẳng hề biết xấu hổ, đã và đang làm trò hề! "Thầy làm tổng thống thì trò làm thủ tướng. Tiếp theo trò làm tổng thống thì thầy (Putin) làm thủ tướng. Hiện nay thầy quay lại làm tổng thống thì trò xuống làm thủ tướng!" Đúng là một thứ dân-chủ-ruồi-bu!
Nên nhớ rằng: cộng sản vn lung lay tận gốc rễ sau sự sụp đổ của cs Đông Âu và Liên Xô và hầu như "tê liệt" trước sự càn quấy ngang ngược của Tàu cộng phương bắc với chiến lược "tằm ăn dâu". Một mặt bọn chóp bu cs Hà nội cố bám lấy quyền lực; một mặt khác, bọn chúng âm thầm tìm giải pháp "đáp an toàn" bằng cách chuyển quyền lực cho một số phần tử đấu tranh cho một thứ dân chủ giả hiệu. Bọn chống cộng loại này, tương tự như tập đoàn Putin, là thứ cánh-tay-nối-dài của đảng csvn! Xem thế, toàn thể lực lượng đấu tranh chân chính đòi xóa bỏ chế độ csản độc tài tham nhũng (để thiết lập thể chế chính trị đa đảng đa nguyên dân chủ pháp trị) rút ra được những bài học kinh nghiệm gì? Ngoài ra, nên chiêm nghiệm về các cuộc cách mạng đã và đang diễn ra tại châu Phi và Trung Đông. Tất cả mọi người, nhất là tầng lớp thanh niên sinh viên trí thức, cam chịu cúi đầu hoặc đồng lõa với guồng máy bạo trị là có tội với non sông! Lịch sử nghìn thu sẽ chê cười và phê phán! (Kỳ tới: một số khuôn mặt quốc gia khá nổi tiếng đã "lót ổ" cho con cáo già họ Hồ "đẻ" vào những năm 1945, 1946)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Do hai trái bom nguyên tử thả xuống Hiroshima 6/8/1945 và Nagasaki 9/8/1945, Nhật hoàng Hirohito đã tuyên bố đầu hàng Mỹ vô điều kiện ngày 13/8/1945. Lúc bấy giờ, Việt Nam hầu như ở tình trạng vô chính phủ. Trong khi các đảng phái quốc gia như Việt nam quốc dân đảng, Việt nam cách mạng đồng minh hội thờ ơ do dự, thiếu chuẩn bị nắm bắt thời cơ, Việt minh (do ô Hồ cầm đầu) đã nhanh tay cướp chính quyền qua biến cố 19/8/1945 tại Hà nội. Khoảng 10 ngày sau, vua Bảo Đại thoái vị. Đất nước rơi vào cảnh rối ren đen tối hơn! Sau đó một thời trong dân gian có sự rì rầm phê phán về lời lẻ và hành vi ranh ma quỷ quyệt của ô Hồ và đồng thời gián tiếp trách cứ các phe phái quốc gia đã bỏ lỡ thời cơ lịch sử mà hậu quả là để Việt Minh cướp chính quyền. "Uốn lưỡi cú diều đuổi thực dân bài phong kiến xóa cảnh lầm than. Múa gậy vườn hoang, giành độc lập kiếm tự do vì dân khai hóa!" Lời lẽ này đã diễn tả đúng tâm địa gian trá của lãnh tụ Việt Minh. "Uốn lưỡi cú diều đồng nghĩa với giả tâm!) Vấn đề đặt ra là: hầu hết các đảng phái quốc gia đã ra đời và tiến hành đấu tranh chống thực dân Pháp trước khi đảng csản Đông dương và mặt trận Việt minh được thành lập. Tại làm sao tất cả đều bất động ngơ ngác để tay cáo già họ Hồ múa gậy vườn hoang-giành độc lập kiếm tự do-vì dân khai hóa?
Nhắc lại sự kiện lịch sử mùa thu 1945 mới thấy các phe phái quốc gia "dở ẹc!" về mặt đấu tranh chính trị! Khoảng 15 năm trước đó, chưa chuẩn bị về mọi mặt, chưa phải là thời cơ lịch sử mà tiến hành khởi nghĩa, lãnh tụ VNQDĐ Nguyễn Thái Học biết chắc chắn sẽ thất bại! Nhưng ông đã tự an ủi, "Không thành công thì thành nhân!" Qua sự thất bại của phong trào cần vương của Phan Đình Phùng, cuộc khởi nghĩa của Hoàng Hoa Thám... cuộc khởi nghĩa Yên Bái 1930, hai chữ "thành nhân" đã thể hiện quá đủ rồi! Thế mà hình như những nhà lãnh đạo của VNQDĐ cũng như các phe phái quốc gia khác không học được gì từ những thất bại trên. Chẳng hạn không đoàn kết nổi các lực lượng quốc gia về một mối, không hề bám sát tình hình chính trị trong và ngoài nước để kịp thời chớp đúng thời cơ lịch sử năm 1945 mà để nó rơi vào tay ô Hồ (cục trưởng đông phương cục của csản đệ tam quốc tế) đội-lốt-HCMinh (Hồ Chí Minh, nhà cách mạng lão thành theo khuynh hướng quốc gia với tam dân chủ nghĩa, thực sự đã chết tại bệnh viện bài lao miển phí ở Côn Minh nhiều năm trước đó rồi)
Ngoài ra, các thành phần chống cộng trong và ngoài nước sau 1975 cứ vẫn tiếp tục theo "vết xe đổ" của các phe phái quốc gia trước 1975. Cụ thể là chẳng hề biết tập hợp lực lượng trong những năm 1989-1991 để phát động quần chúng đồng loạt vùng lên lật đổ bọn csản Hà nội. Sự sụp đổ của các nước csản Đông Âu từ năm 1989 đến sự sụp đổ của Liên Xô năm 1991 đã làm cho CSVN từ trung ương đến địa phương kinh hoàng! Đó là giai đoạn mà toàn thể bè lũ cộng sản phải cúi đầu nín thở để hy vọng sống còn! Thế mà các phe phái chống cộng đã bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một để đạp đổ chế độ csản độc tài tham nhũng nhằm biến đổi Việt Nam thành một quốc gia với nền chính trị dân chủ đa đảng đa nguyên pháp trị! Có thế mọi người mới hưởng được tự do dân chủ hạnh phúc thật sự và Việt Nam cũng sẽ đuổi kịp các nước như Thái Lan , Hàn Quốc, Nhật Bản...
Chưa hết, CHXHCNVN đang ở trong tình trạng khủng hoảng toàn diện: Tàu cộng phương bắc đã và đang "gặm mỏn" lãnh thổ, kinh tế Việt Nam; bọn csản chóp bu thì tranh giành quyền lực vì "chia chát " không đều; quần chúng, phần đông là nông dân, bị vơ vét cướp bóc đàn áp nên càng ngày càng căm phẫn bọn csản nên chờ cơ hội để sẵn sàng vùng lên. Vấn đề bọn csản Hà nội sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian. Nhưng chắc chắn nó không còn xa! Thử hỏi những thành phần đấu tranh, chống cộng chân chính trong và ngoài nước đã và đang làm những gì nhằm thống nhất mọi lực lượng để sẵn sàng phát động quần chúng nhất tề đứng dậy đạp đổ chính quyền cộng sản mục nát với chế độ công an trị khi thời cơ lịch sử đến? Phải gạt bỏ mọi bất đồng và tị hiềm cá nhân (nếu có) để đoàn kết cùng đứng chung một chiến tuyến! Nếu không, thời cơ lịch sử (một lần nữa sẽ tới) sẽ lọt về tay bọn-cơ-hội hoăc bọn dân-chủ-trá-hình (thực chất là tàn dư còn sót lại của chế độ cộng sản!). Cứ nhìn nước Nga hiện nay thì thấy rõ! Vì các đảng theo khuynh hướng đa nguyên đa đảng dân chủ pháp trị thiếu chuẩn bị và không liên kết được với nhau nên đã để Putin (nguyên là tên trùm mật vụ KGB thời Liên Xô cũ) và đảng của ông ta (hầu hết là cựu đảng viên đảng csản Liên Xô) tác yêu tác quái (từ sau 2001 đến nay). Vì gốc là cộng sản, Putin và đệ tử trung thành của ông ta, chẳng hề biết xấu hổ, đã và đang làm trò hề! "Thầy làm tổng thống thì trò làm thủ tướng. Tiếp theo trò làm tổng thống thì thầy (Putin) làm thủ tướng. Hiện nay thầy quay lại làm tổng thống thì trò xuống làm thủ tướng!" Đúng là một thứ dân-chủ-ruồi-bu!
Nên nhớ rằng: cộng sản vn lung lay tận gốc rễ sau sự sụp đổ của cs Đông Âu và Liên Xô và hầu như "tê liệt" trước sự càn quấy ngang ngược của Tàu cộng phương bắc với chiến lược "tằm ăn dâu". Một mặt bọn chóp bu cs Hà nội cố bám lấy quyền lực; một mặt khác, bọn chúng âm thầm tìm giải pháp "đáp an toàn" bằng cách chuyển quyền lực cho một số phần tử đấu tranh cho một thứ dân chủ giả hiệu. Bọn chống cộng loại này, tương tự như tập đoàn Putin, là thứ cánh-tay-nối-dài của đảng csvn! Xem thế, toàn thể lực lượng đấu tranh chân chính đòi xóa bỏ chế độ csản độc tài tham nhũng (để thiết lập thể chế chính trị đa đảng đa nguyên dân chủ pháp trị) rút ra được những bài học kinh nghiệm gì? Ngoài ra, nên chiêm nghiệm về các cuộc cách mạng đã và đang diễn ra tại châu Phi và Trung Đông. Tất cả mọi người, nhất là tầng lớp thanh niên sinh viên trí thức, cam chịu cúi đầu hoặc đồng lõa với guồng máy bạo trị là có tội với non sông! Lịch sử nghìn thu sẽ chê cười và phê phán! (Kỳ tới: một số khuôn mặt quốc gia khá nổi tiếng đã "lót ổ" cho con cáo già họ Hồ "đẻ" vào những năm 1945, 1946)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Monday, April 15, 2013
Mạo xưng Hồ Chí Minh, cáo già họ Hồ nhằm mục đích gì?
Nếu không mạo xưng Nguyễn Ái Quốc, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành chỉ là loại vô-danh-tiểu-tốt lang thang ở Paris (Pháp). Gia nhập đảng cs Pháp rồi trở thành cục trưởng Đông phương cục csản đệ tam quốc tế, người mang tên NgÁi Quốc là mục tiêu theo dõi của mật vụ Pháp tại tô giới Pháp ơ Trung Hoa và tại Đông dương. Và trước đệ nhị thế chiến, chính quyền Tưởng Giới Thạch (Trung Hoa Quốc Gia còn đang cai trị tại Hoa lục) cũng đã bắt bỏ tủ tên cộng sản quốc tế này. Ngược lại, nhờ mang tên NgÁiQuốc(tác giả tài liệu bản-án-chế-độ-thuộc-địa-Pháp), ô Hồ đã khiến những người hoạt động cách mạng theo khuynh hướng quốc gia lầm tưởng ông ta thuộc "phe ta". Do đó, chính Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh (Việt Nam Quốc Dân Đảng) và Nguyễn Hải Thần (Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội) đã vận động để ô Hồ được phóng thích!
Ra khỏi tù, ô Hồ có cuộc sống cơ cực lang thang miền Hoa nam. Bị lao phổi, ông ta xin điều trị ở bệnh viện bài lao miễn phí tại Côn Minh (Tàu). Thật là một cơ hội hiếm có cho người sáng lập đảng csản Đông dương (nay là CSVN): ông ta được ở cùng phòng với một người bệnh nhân già ốm yếu nhưng tinh thần vẫn còn minh mẫn. Tự nhận là Nguyễn Ái Quốc đồng thời tự nhận là tác giả của "bản án chế độ thuộc địa Pháp", người này (con cáo khéo léo giấu cái đuôi csản đệ tam quốc tế) ngay phút đầu đã chiếm được cảm tình của người bệnh nhân già kia. Đó là Hồ Chí Minh, một nhà cách mạng lão thành theo tam-dân-chủ-nghĩa của Tôn Văn. ( Hồ Chí Minh có thể được xem là người hoạt động cách mạng đồng vời với cụ Phan Bội Châu ) Thế là những ngày tháng sau đó, một già (độ tuổi 70) một trung niên (gần 50 tuổi) chuyện trò với nhau rất tâm đắc! Chính Hồ Chí Minh đã dạy người mang tên NgAíQuốc về chữ Hán, phương pháp dưỡng sinh và mưu kế chính trị. (ghi thêm: sau khi cướp được chính quyền về tay mình, "lãnh tụ vĩ đại" của đảng cộng tỏ ra "siêu việt" trong việc xử dụng các độc kế trong 36 kế như tá-đao-sát-nhân (mượn đao giết người) và đả-thảo-kinh-xà (sau cuộc cải cách ruộng đất). NgÁiQuốc (dĩ nhiên là mạo xưng) còn say sưa đọc tập thơ "nhật ký trong tù" của HCMinh mà nhà cách mạng lão thành này đã sáng tác lúc bị giam giữ trong nhà tù tại tô giới Pháp. Thấy người trung niên thích thơ, người bệnh nhân già Hồ Chí Minh sau đó đã chỉ dạy người này cách làm thơ, nhất là loại thơ Đường. Xem thế, mối quan hệ giữa hai người không khác gì mối quan-hệ-thầy-trò! Tuy nhiên những điều mà lãnh tụ đảng cộng làm sau đó một lần nữa chứng tỏ loại người quỷ quyệt này vừa là một kẻ ăn cắp vừa là một tên phản đồ!
Vào một đêm đông giá buốt sau cơn ho sù sụ rồi thồ huyết, người bệnh nhân già HCMinh (hơn 70 tuổi) qua đời! Tên cục trưởng đông phương cục của csản dệ tam quốt tế đã để lại toàn bộ giấy tờ lý lịch của NgÁi Quốc. Sau khi thu tóm mọi giấy tờ lý lịch HCMinh và tập thơ nhật-ký-trong-tù, người sáng lập đảng c sản Đông dương (bây giờ là đảng csvn) đã trốn khỏi bệnh viện bài lao ngay trong đêm đó. Từ năm 1941 cho đến khi chết (2/9/1969), Nguyễn Sinh Cung-Nguyễn Tất Thành, đích thực là Hồ Sinh Cung (mà ông tổ sáu đời là Hồ Hưng Dật) đã mạo xưng là Hồ Chí Minh! Vấn đề đặt ra: tại sao "lãnh tụ vĩ đại" của đảng cộng lại "lấy tên" Hồ Chí Minh?
Suy xét kỹ thì có những lý do sau đây:
1/ Bỏ lại giấy tờ thuộc về NgÁiQuốc cho bệnh nhân già HCMinh đã qua đời để người ta nghĩ rằng Nguyễn Ái Quốc, tên cục trưởng Đông phương cục của cộng sản đệ tam quốc tế, đã chết rồi. Thế thì người đã rời khỏi phòng bệnh nhân trong đêm đó là Hồ Chí Minh! (Nên nhớ rằng lúc bấy giờ thế chiến thứ hai đã bùng nổ. Chính quyền Trung Hoa Quốc Gia các cấp đang dồn mọi nỗ lực trong việc chống phát xít Nhật. Vả lại, chẳng ai để ý làm gì đối với một bệnh viện bài lao miễn phí tại một vùng hẻo lánh ở Côn Minh!)
2/ Sẵn tiện Nguyễn Sinh Cung muốn lấy lại cái gốc họ Hồ nhưng không phải là Hồ Sinh Cung (đúng ra phải là như vậy!). Do những quỷ kế chính trị, tên cục trưởng Đông phương cục vừa là lãnh tụ đảng cộng muốn người Việt Nam biết rằng ông ta đích thực là Hồ Chí Minh, một nhà cách mạng lão thành theo khuynh hướng quốc gia! Rõ ràng đây là cách con-sói-đội-lốt-con-cừu! ( A wolf in sheep's clothing ). Tháng 5/1941 tổ chức Việt-Nam-độc-lập-đồng-minh-hội được thành lập (gọi tắt là Việt Minh). Thử tưởng tượng nếu người đứng đầu Việt Minh là Nguyễn Sinh Cung-Hồ Sinh Cung (một thứ vô danh tiểu tốt) hoặc Nguyễn Ái Quốc (một tên trong tổ chức csản quốc tế) thì mọi người sẽ lánh xa! Ngược lại khi biết người sáng lập Việt Minh là Hồ Chí Minh (hầu như chằng có ai biết đó HCM dỏm) thì khá nhiều thành phần quốc gia đã gia nhập vào tổ chức chính trị này vì họ nghĩ rằng người đứng đầu Việt Minh là một nhà cách mạng quốc gia chân chính! Mãi đến 1951 khá nhiều người trong tổ chức Việt Minh mới bừng tĩnh cơn mê khi con cáo già họ Hồ bắt đầu ló cái-đuôi-cộng-sản! Và họ đã ly khai đào thoát về lại Hà Nội, Sài Gòn và các thành phố khác (một số không nhỏ các nhân vật chính trị, công chức sĩ quan cao cấp và những khuôn mặt nổi tiếng trong giới văn nghệ sĩ của Việt Nam Cộng Hòa có một thời đã từng là cán bộ Việt Minh!)
3/ Mạo xưng HCMinh, lãnh tụ đảng cộng tự xác nhận lão ta là tác giả tập thơ "nhật ký trong tù". Từ đó cho đến nay, các thế hệ cộng sản tự hào "Bác Hồ vĩ đại cũng là một nhà thơ lớn của VN trong thế kỷ 20!" Trơ trẻn hết chỗ nói! Nghiên cứu kỹ tập thơ này thì sẽ nhận diện được hai phong thái khác nhau của hai nhà thơ mà nhân cách hoàn toàn đối nghịch nhau: một bên cao cà; một bên thấp hèn.
Thật vậy, ở phần đầu tập thơ, đại loại có đôi câu như "Lên núi Chung Nam, nhìn về phương nam, lòng đau như cắt!" Chắc chắn đó là lời thơ với hào khí của Hồ Chí Minh (thật), một nhà cách mạng lão thành. Ngược lại ở phần cuối tập thơ có loại thơ-đạo-văn như "Yên ba thâm xứ đàm quân sự". Đây nếu không phải là thứ nhại lại thơ của thi sĩ Cao Bá Quát thì là gì? Ngoài ra có những câu thơ thô kệch, loại thơ con cốc đại để như "Buổi sáng trong nhà pha có thau bạc nước để pha trà, không pha trà thì rửa mặt, không rửa mặt thì giội cầu!" Lẻ nào nhà cách mạng lão thành HCMinh (thật) với chất thơ đầy hào khí lại viết loại thơ con cốc hạ tiện như thế? Rõ ràng sau khi chiếm đoạt tập thơ "Nhật ký trong tù" của nhà cách mạng lão thành kia, "bác Hồ vĩ đại của đảng cộng" đã viết thêm nhửng câu thơ đạo văn và thơ loại con cốc vào phần cuối! Nếu có thể sống lại, chắc thi sĩ Cao Bá Quát phải bịt mũi rồi thốt lên, "Ngán thay cái mũi vô duyên; câu thơ thi xã con thuyền Nghệ An!" Hơn nữa, chẳng có gì phải nghi ngờ khi một người đã từng ăn cắp tài liệu bản-án-chế-độ-thực-dân-Pháp rồi về sau chắc chắn "quen tay" ăn cắp tập thơ nhật-ký-trong-tù! Cần nói thêm, người sáng lập đảng csvn, còn lấy bút hiệu Trần Dân Tiên, để tự ca ngợi mình trong cuốn sách "Cuộc đời hoạt động cách mạng của Bác Hồ" Hình như chỉ có người hám danh một cách điên cuồng mới không biết xấu hổ khi làm điều xằng bậy quái gở loại này!
Tóm lại, dòng dõi họ tên của "lãnh tụ vĩ đại" của đảng cộng đã quá phức tạp! Cuộc đời của tên cáo già này chứa đựng quá nhiều thói-hư-tật-xấu! Ngay cả cái đức khiêm cung của một nhà lãnh đạo trước các vị tiền bối danh nhân lịch sử cũng chưa hề có! Chẳng hạn, một hôm viếng thăm đền Đức Trần Hưng Đạo, chủ tịch nước VNDCCH miền Bắc đã viết trên tấm mộ bia của Đức Thánh Trần một bài thơ ngắn có hai câu đáng chú ý là "Bác đưa dân tộc qua nô lệ. Tôi dẫn năm châu đến đại đồng!" Ngông nghênh láo xược thay cho một kẻ tự xưng là "lãnh tụ cách mạng"! Tuy nhiên với lờ lẻ đó, "lãnh tụ tối cao" của đảng cộng đã tự khẳng định ông ta là tay sai của cộng sản quốc tế.
(Kỳ tới: các đảng phái quốc gia và những thành phần chống cộng đã từng bỏ lỡ thời cơ lịch sử để đạp đổ bè lũ csản}
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Ra khỏi tù, ô Hồ có cuộc sống cơ cực lang thang miền Hoa nam. Bị lao phổi, ông ta xin điều trị ở bệnh viện bài lao miễn phí tại Côn Minh (Tàu). Thật là một cơ hội hiếm có cho người sáng lập đảng csản Đông dương (nay là CSVN): ông ta được ở cùng phòng với một người bệnh nhân già ốm yếu nhưng tinh thần vẫn còn minh mẫn. Tự nhận là Nguyễn Ái Quốc đồng thời tự nhận là tác giả của "bản án chế độ thuộc địa Pháp", người này (con cáo khéo léo giấu cái đuôi csản đệ tam quốc tế) ngay phút đầu đã chiếm được cảm tình của người bệnh nhân già kia. Đó là Hồ Chí Minh, một nhà cách mạng lão thành theo tam-dân-chủ-nghĩa của Tôn Văn. ( Hồ Chí Minh có thể được xem là người hoạt động cách mạng đồng vời với cụ Phan Bội Châu ) Thế là những ngày tháng sau đó, một già (độ tuổi 70) một trung niên (gần 50 tuổi) chuyện trò với nhau rất tâm đắc! Chính Hồ Chí Minh đã dạy người mang tên NgAíQuốc về chữ Hán, phương pháp dưỡng sinh và mưu kế chính trị. (ghi thêm: sau khi cướp được chính quyền về tay mình, "lãnh tụ vĩ đại" của đảng cộng tỏ ra "siêu việt" trong việc xử dụng các độc kế trong 36 kế như tá-đao-sát-nhân (mượn đao giết người) và đả-thảo-kinh-xà (sau cuộc cải cách ruộng đất). NgÁiQuốc (dĩ nhiên là mạo xưng) còn say sưa đọc tập thơ "nhật ký trong tù" của HCMinh mà nhà cách mạng lão thành này đã sáng tác lúc bị giam giữ trong nhà tù tại tô giới Pháp. Thấy người trung niên thích thơ, người bệnh nhân già Hồ Chí Minh sau đó đã chỉ dạy người này cách làm thơ, nhất là loại thơ Đường. Xem thế, mối quan hệ giữa hai người không khác gì mối quan-hệ-thầy-trò! Tuy nhiên những điều mà lãnh tụ đảng cộng làm sau đó một lần nữa chứng tỏ loại người quỷ quyệt này vừa là một kẻ ăn cắp vừa là một tên phản đồ!
Vào một đêm đông giá buốt sau cơn ho sù sụ rồi thồ huyết, người bệnh nhân già HCMinh (hơn 70 tuổi) qua đời! Tên cục trưởng đông phương cục của csản dệ tam quốt tế đã để lại toàn bộ giấy tờ lý lịch của NgÁi Quốc. Sau khi thu tóm mọi giấy tờ lý lịch HCMinh và tập thơ nhật-ký-trong-tù, người sáng lập đảng c sản Đông dương (bây giờ là đảng csvn) đã trốn khỏi bệnh viện bài lao ngay trong đêm đó. Từ năm 1941 cho đến khi chết (2/9/1969), Nguyễn Sinh Cung-Nguyễn Tất Thành, đích thực là Hồ Sinh Cung (mà ông tổ sáu đời là Hồ Hưng Dật) đã mạo xưng là Hồ Chí Minh! Vấn đề đặt ra: tại sao "lãnh tụ vĩ đại" của đảng cộng lại "lấy tên" Hồ Chí Minh?
Suy xét kỹ thì có những lý do sau đây:
1/ Bỏ lại giấy tờ thuộc về NgÁiQuốc cho bệnh nhân già HCMinh đã qua đời để người ta nghĩ rằng Nguyễn Ái Quốc, tên cục trưởng Đông phương cục của cộng sản đệ tam quốc tế, đã chết rồi. Thế thì người đã rời khỏi phòng bệnh nhân trong đêm đó là Hồ Chí Minh! (Nên nhớ rằng lúc bấy giờ thế chiến thứ hai đã bùng nổ. Chính quyền Trung Hoa Quốc Gia các cấp đang dồn mọi nỗ lực trong việc chống phát xít Nhật. Vả lại, chẳng ai để ý làm gì đối với một bệnh viện bài lao miễn phí tại một vùng hẻo lánh ở Côn Minh!)
2/ Sẵn tiện Nguyễn Sinh Cung muốn lấy lại cái gốc họ Hồ nhưng không phải là Hồ Sinh Cung (đúng ra phải là như vậy!). Do những quỷ kế chính trị, tên cục trưởng Đông phương cục vừa là lãnh tụ đảng cộng muốn người Việt Nam biết rằng ông ta đích thực là Hồ Chí Minh, một nhà cách mạng lão thành theo khuynh hướng quốc gia! Rõ ràng đây là cách con-sói-đội-lốt-con-cừu! ( A wolf in sheep's clothing ). Tháng 5/1941 tổ chức Việt-Nam-độc-lập-đồng-minh-hội được thành lập (gọi tắt là Việt Minh). Thử tưởng tượng nếu người đứng đầu Việt Minh là Nguyễn Sinh Cung-Hồ Sinh Cung (một thứ vô danh tiểu tốt) hoặc Nguyễn Ái Quốc (một tên trong tổ chức csản quốc tế) thì mọi người sẽ lánh xa! Ngược lại khi biết người sáng lập Việt Minh là Hồ Chí Minh (hầu như chằng có ai biết đó HCM dỏm) thì khá nhiều thành phần quốc gia đã gia nhập vào tổ chức chính trị này vì họ nghĩ rằng người đứng đầu Việt Minh là một nhà cách mạng quốc gia chân chính! Mãi đến 1951 khá nhiều người trong tổ chức Việt Minh mới bừng tĩnh cơn mê khi con cáo già họ Hồ bắt đầu ló cái-đuôi-cộng-sản! Và họ đã ly khai đào thoát về lại Hà Nội, Sài Gòn và các thành phố khác (một số không nhỏ các nhân vật chính trị, công chức sĩ quan cao cấp và những khuôn mặt nổi tiếng trong giới văn nghệ sĩ của Việt Nam Cộng Hòa có một thời đã từng là cán bộ Việt Minh!)
3/ Mạo xưng HCMinh, lãnh tụ đảng cộng tự xác nhận lão ta là tác giả tập thơ "nhật ký trong tù". Từ đó cho đến nay, các thế hệ cộng sản tự hào "Bác Hồ vĩ đại cũng là một nhà thơ lớn của VN trong thế kỷ 20!" Trơ trẻn hết chỗ nói! Nghiên cứu kỹ tập thơ này thì sẽ nhận diện được hai phong thái khác nhau của hai nhà thơ mà nhân cách hoàn toàn đối nghịch nhau: một bên cao cà; một bên thấp hèn.
Thật vậy, ở phần đầu tập thơ, đại loại có đôi câu như "Lên núi Chung Nam, nhìn về phương nam, lòng đau như cắt!" Chắc chắn đó là lời thơ với hào khí của Hồ Chí Minh (thật), một nhà cách mạng lão thành. Ngược lại ở phần cuối tập thơ có loại thơ-đạo-văn như "Yên ba thâm xứ đàm quân sự". Đây nếu không phải là thứ nhại lại thơ của thi sĩ Cao Bá Quát thì là gì? Ngoài ra có những câu thơ thô kệch, loại thơ con cốc đại để như "Buổi sáng trong nhà pha có thau bạc nước để pha trà, không pha trà thì rửa mặt, không rửa mặt thì giội cầu!" Lẻ nào nhà cách mạng lão thành HCMinh (thật) với chất thơ đầy hào khí lại viết loại thơ con cốc hạ tiện như thế? Rõ ràng sau khi chiếm đoạt tập thơ "Nhật ký trong tù" của nhà cách mạng lão thành kia, "bác Hồ vĩ đại của đảng cộng" đã viết thêm nhửng câu thơ đạo văn và thơ loại con cốc vào phần cuối! Nếu có thể sống lại, chắc thi sĩ Cao Bá Quát phải bịt mũi rồi thốt lên, "Ngán thay cái mũi vô duyên; câu thơ thi xã con thuyền Nghệ An!" Hơn nữa, chẳng có gì phải nghi ngờ khi một người đã từng ăn cắp tài liệu bản-án-chế-độ-thực-dân-Pháp rồi về sau chắc chắn "quen tay" ăn cắp tập thơ nhật-ký-trong-tù! Cần nói thêm, người sáng lập đảng csvn, còn lấy bút hiệu Trần Dân Tiên, để tự ca ngợi mình trong cuốn sách "Cuộc đời hoạt động cách mạng của Bác Hồ" Hình như chỉ có người hám danh một cách điên cuồng mới không biết xấu hổ khi làm điều xằng bậy quái gở loại này!
Tóm lại, dòng dõi họ tên của "lãnh tụ vĩ đại" của đảng cộng đã quá phức tạp! Cuộc đời của tên cáo già này chứa đựng quá nhiều thói-hư-tật-xấu! Ngay cả cái đức khiêm cung của một nhà lãnh đạo trước các vị tiền bối danh nhân lịch sử cũng chưa hề có! Chẳng hạn, một hôm viếng thăm đền Đức Trần Hưng Đạo, chủ tịch nước VNDCCH miền Bắc đã viết trên tấm mộ bia của Đức Thánh Trần một bài thơ ngắn có hai câu đáng chú ý là "Bác đưa dân tộc qua nô lệ. Tôi dẫn năm châu đến đại đồng!" Ngông nghênh láo xược thay cho một kẻ tự xưng là "lãnh tụ cách mạng"! Tuy nhiên với lờ lẻ đó, "lãnh tụ tối cao" của đảng cộng đã tự khẳng định ông ta là tay sai của cộng sản quốc tế.
(Kỳ tới: các đảng phái quốc gia và những thành phần chống cộng đã từng bỏ lỡ thời cơ lịch sử để đạp đổ bè lũ csản}
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Friday, April 5, 2013
Đã từng mạo xưng Nguyễn Ái Quốc, ông Hồ thực sự là ai?
Tri huyện phó bảng Nguyễn Sinh Sắc (cha của ô Hồ) bị án tù khổ sai vì can tội sát nhân: ông ta đã giết một người lính hầu trong lúc uống rượu. Thời đó kẻ nào bị án trọng hình thì gia đình vợ con thường bị dòng họ láng giềng thôn xã đàm tiếu và lánh xa. Ngay sau khi cha bị đày đi Côn đảo, Nguyễn Sinh Cung(ô Hồ) bỏ quê cũ vào Phan Thiết và đã đổi tên là Nguyễn Tất Thành. Chẳng bao lâu sau đó, chàng thanh niên này đã giao tình khắng khít với một cô thợ nhuộm và làm cô ta mang bầu. Dưới thời phong kiến khi hai bên cha mẹ chưa cho phép lấy nhau mà người con gái ấy mang bầu thì chàng và nàng không những bị trừng phạt bở lệ làng mà còn bị kết tội bởi luật nước! (Bộ luật Gia Long nghiêm trị những tội xâm phạm thuần phong mỹ tục). Vì hoảng sợ, anh chàng Tất Thành phải quất-ngựa-truy-phong! ( Sẽ có đề tài: ô Hồ có 2 người đàn bà đã sinh con cho ông ta. Không những thế, ông còn có một cháu nội gái! )
Sau khi trốn khỏi Phan Thiết, Tất Thành xin tá túc tại nhà người chú họ tên là Hồ Huy Thông. Lúc bấy giờ người chú họ này đang là nhân viên sở bưu chính Sài Gòn. (ghi thêm: Nguyễn Sinh Sắc và Hồ Huy Thông là anh em chú bác). Dưới thời phong kiến có khá nhiều người thường giữ gia-phả nhất là trong dòng họ có người làm quan, và ông Hồ Huy Thông cũng không ngọai lệ vì có cha là quan cựu thần triều nguyễn. Hơn nửa năm sống tại Sài Gòn trước khi trốn ra nước ngoài, Tất Thành đã từng được người chú họ kia kể về dòng họ mình. Về sau ô Hồ chẳng hề nhắc đến vì cuộc đời của người đứng đầu gia phả, ông tổ sáu đời của ông Hồ, có lắm điều tì-vết-éo-le!
Chẳng bao lâu sau khi đến Paris(Pháp), Nguyễn Tất Thành đã may mắn được hai luật sư Pháp gốc Việt là Phan Văn Trường và Dương Văn Giáo giúp đỡ, và anh ta cũng đã học Pháp văn ở hai vị này. Sau đệ nhất thế chiến, ô Hồ bắt đầu mạo danh Nguyễn Ái Quốc đang nổi tiếng tại Paris với tập tài liệu "Le procès sur la colonisation de la France" (Bản án về chế độ thuộc địa của nước Pháp) - Thật ra đó là tập tài liệu viết chung bởi hai nhà trí thức trên đây với bút hiệu chung là Nguyễn Ái Quốc. Lúc bấy giờ vốn liếng tiếng Pháp của Nguyễn Tất Thành (trình độ học vấn không là bao) chỉ vừa đủ để tạm giao dịch chứ làm sao có thể rành rẽ những thuật ngữ nói về lịch sử thế giới và luật công pháp quốc tế? Hắn ta đã thành công triệt để trong việc "bắt bí" hai vị luật sư Pháp gốc Việt kia. Là công dân Pháp từ lâu, nếu hai vị luật sư gốc Việt dám lên án và chưởi nhà cầm quyền Pháp bấy giờ về chính sách thuộc địa thì chắc chắn sẽ bị trục xuất. Do đó PVTrường và DVGiáo đành phải "nín re" và né tránh khi tên phản đồ nham hiểm quỷ quyệt Nguyễn Tất Thành tự xưng là Nguyễn Ái Quốc! Mạo xưng cái tên này, rõ ràng ông Hồ mặc nhiên tự nhận là tác giả của "bản án chế độ thực dân Pháp" đang gây tiếng vang trong giới báo chí và chính trị tại Paris. Đó là hành vi bất lương của ô Hồ vừa "ăn cắp" sản-phẩm-trí-tuệ vừa "đoạt lấy" uy tín của hai vị vừa là ân nhân vừa là thầy của mình! Lúc còn trẻ, ô Hồ có khuôn mặt xương xẩu với hai gò má cao và cập mắt láo liên. Về tướng mệnh học, đó là kẻ gian manh quỷ quyệt lòng dạ cực kỳ nham hiểm! Chẳng hiểu sao các luật sư Phan Văn Trường và Dương Văn Giáo lại giúp đỡ, dạy chữ nghĩa và tin tưởng vào anh chàng Tất Thành này để đến nổi sau cùng đã bị anh ta phản trắc và "bắt bí". Đây nếu không phải là trường hợp "kẻ trí chết về tay thằng ngu", thì là gì?
Nhờ mang tên Nguyễn Ái Quốc, ô Hồ không những đã trở thành thành viên nồng cốt thuở ban đầu của đảng csản Pháp mà còn được thu nạp vào tổ chức Quốc tế csản đệ tam do Lenin và Stalin sau đó cầm đầu! Là công chức bưu điện của chính quyền thuộc địa, ông Hồ Huy Thông đã nhanh chóng biết rõ những hành vi của "thằng cháu họ không ra gì" tại Pháp. Chẳng bao lâu sau đó, cũng chính người chú họ đã viết hàng loạt bài đăng trên tờ "La cloche sonnée" (Chuông reo) tại Sài Gòn thời bấy giờ để chỉ rõ người mạo danh Nguyễn Ái Quốc là ai, đã làm những điều xằng bậy gì và dòng họ như thế nào. Theo ông Hồ Huy Thông, ông tổ sáu đời của Nguyễn Sinh Cung(Tất Thành) là Hồ Hưng Dật. Sau đôi lần rớt thi hương (cử nhân nho học), ông tú Dật bỏ làng quê đi lang thang, và sau cùng ông ta được nhận làm thầy đồ dạy đứa con trai của một quan tri huyện. Vì có con gái trưởng đang độ xuân thì, nên vị quan này không thể để thầy đồ ở tại một căn phòng trong nhà mà để thầy Dật tạm trọ tại căn gác thuộc mặt tiền. Từ đây thầy đồ có thể ngắm không những hồ sen đang nở rộ mà cả cảnh vật xung quanh.
Một buổi trưa hè, cô con gái quan huyện lội xuống hồ sen nước cạn và trong vắt. Trong lúc cô ta đang hái sen thì thầy đồ cố chồm người ra phía trước, há hốc mồm và ngẩn ngơ nhìn! Không biết đã thấy "cái thứ" gì mà một chốc sau đó, do tức cảnh sinh tình, thầy đồ đã viết đôi dòng thơ. Và thơ rằng: "Phong tiền lạn mạn hoa sinh sắc. Thủy diện vi man bạng thổ thần?" (tạm dịch: Trước gió hoa và sắc tương xứng nhau - ý nói người con gái đẹp. Vậy cớ làm sao mặt nước lại mờ mờ ảo ảo một con trai (clam) đang lè lưỡi?) Sau khi viết những câu thơ này xuống tờ giấy, thầy đồ vội đem đi dán ngay ở cổng ra vào. Một chốc sau, người con gái gỡ tờ giấy đem về phòng đọc. Cô ta đỏ mặt và tức giận vì thầy Dật dê cụ đã nhìn trộm cái bóng của chỗ "bí hiểm" của nàng in trên mặt nước hồ do cô ta đã mặc váy ngắn rộng mà không mặc đồ lót! Cũng khá "hay chữ", con gái trưởng quan huyện liền viết bài thơ và sai em trai đưa ngay cho thầy nó. Bài thơ có khá nhiều câu, và đặc biệt có câu cuối là, "Đêm năm canh trằn trọc, đồ-nọ nhớ đồ-kia!" "Đồ nọ" chỉ thầy đồ Dật. "Đồ kia" chỉ cái thứ "của quý" của cô con gái quan huyện. Thật là đích đáng, kỳ phùng địch thủ!
Vì xấu hổ, Hồ Hưng Dật đã trốn khỏi căn gác trọ đêm hè hôm đó. Và chẳng bao lâu sau, thầy đồ cũng bỏ xứ Nghệ An để sống lang thang tại Hà Tĩnh. May gặp lúc Nguyễn Huệ đưa quân ra Bắc với danh nghĩa "phò Lê diệt Trịnh", HHDật xin đầu quân, và vì có học nên được giữ chức quan nhỏ trong đoàn quân Tây Sơn bắc tiến. Để tỏ lòng biết ơn Nguyễn Huệ, Hồ Hưng Dật đã đổi họ Hồ ra họ Nguyễn, vì thế con cháu kế tiếp nhau đã mang họ Nguyễn. Và sau cùng mới có cha con Nguyễn Sinh Sắc và Nguyễn Sinh Cung. Suy cho cùng, phải gọi cha ông Hồ là Hồ Sinh Sắc và vì vậy cũng phải gọi ông Hồ là Hồ Sinh Cung. Đó là cách đúng đắn để trả ông ta về với ông tổ sáu đời là Hồ Hưng Dật!
Nên biết rằng ô Hồ không phải là Hồ Chí Minh! HCMinh là tên của nhà cách mạng đồng thời với cụ Phan Bội Châu ( nghĩa là có thể xem cùng lứa tuổi với Nguyễn Sinh Sắc là cha của Nguyễn Sinh Cung) nhưng theo tam dân chủ nghĩa của Tôn Dật Tiên (dân tộc độc lập - dân quyền tự do - dân sinh hạnh phúc: nhìn chung không khác gì mô hình thể chế các nước tự do phương Tây). Ông HCMinh thật này , một nhà cách mạng lão thành, đã có uy tín rộng lớn đối với những thành phần chống Pháp theo khuynh hướng quốc gia. ( Sẽ có đề tài: lãnh tụ tối cao của đảng csvn đã mạo xưng HCMinh trong trường hợp nào và với mục đích gì?)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Sau khi trốn khỏi Phan Thiết, Tất Thành xin tá túc tại nhà người chú họ tên là Hồ Huy Thông. Lúc bấy giờ người chú họ này đang là nhân viên sở bưu chính Sài Gòn. (ghi thêm: Nguyễn Sinh Sắc và Hồ Huy Thông là anh em chú bác). Dưới thời phong kiến có khá nhiều người thường giữ gia-phả nhất là trong dòng họ có người làm quan, và ông Hồ Huy Thông cũng không ngọai lệ vì có cha là quan cựu thần triều nguyễn. Hơn nửa năm sống tại Sài Gòn trước khi trốn ra nước ngoài, Tất Thành đã từng được người chú họ kia kể về dòng họ mình. Về sau ô Hồ chẳng hề nhắc đến vì cuộc đời của người đứng đầu gia phả, ông tổ sáu đời của ông Hồ, có lắm điều tì-vết-éo-le!
Chẳng bao lâu sau khi đến Paris(Pháp), Nguyễn Tất Thành đã may mắn được hai luật sư Pháp gốc Việt là Phan Văn Trường và Dương Văn Giáo giúp đỡ, và anh ta cũng đã học Pháp văn ở hai vị này. Sau đệ nhất thế chiến, ô Hồ bắt đầu mạo danh Nguyễn Ái Quốc đang nổi tiếng tại Paris với tập tài liệu "Le procès sur la colonisation de la France" (Bản án về chế độ thuộc địa của nước Pháp) - Thật ra đó là tập tài liệu viết chung bởi hai nhà trí thức trên đây với bút hiệu chung là Nguyễn Ái Quốc. Lúc bấy giờ vốn liếng tiếng Pháp của Nguyễn Tất Thành (trình độ học vấn không là bao) chỉ vừa đủ để tạm giao dịch chứ làm sao có thể rành rẽ những thuật ngữ nói về lịch sử thế giới và luật công pháp quốc tế? Hắn ta đã thành công triệt để trong việc "bắt bí" hai vị luật sư Pháp gốc Việt kia. Là công dân Pháp từ lâu, nếu hai vị luật sư gốc Việt dám lên án và chưởi nhà cầm quyền Pháp bấy giờ về chính sách thuộc địa thì chắc chắn sẽ bị trục xuất. Do đó PVTrường và DVGiáo đành phải "nín re" và né tránh khi tên phản đồ nham hiểm quỷ quyệt Nguyễn Tất Thành tự xưng là Nguyễn Ái Quốc! Mạo xưng cái tên này, rõ ràng ông Hồ mặc nhiên tự nhận là tác giả của "bản án chế độ thực dân Pháp" đang gây tiếng vang trong giới báo chí và chính trị tại Paris. Đó là hành vi bất lương của ô Hồ vừa "ăn cắp" sản-phẩm-trí-tuệ vừa "đoạt lấy" uy tín của hai vị vừa là ân nhân vừa là thầy của mình! Lúc còn trẻ, ô Hồ có khuôn mặt xương xẩu với hai gò má cao và cập mắt láo liên. Về tướng mệnh học, đó là kẻ gian manh quỷ quyệt lòng dạ cực kỳ nham hiểm! Chẳng hiểu sao các luật sư Phan Văn Trường và Dương Văn Giáo lại giúp đỡ, dạy chữ nghĩa và tin tưởng vào anh chàng Tất Thành này để đến nổi sau cùng đã bị anh ta phản trắc và "bắt bí". Đây nếu không phải là trường hợp "kẻ trí chết về tay thằng ngu", thì là gì?
Nhờ mang tên Nguyễn Ái Quốc, ô Hồ không những đã trở thành thành viên nồng cốt thuở ban đầu của đảng csản Pháp mà còn được thu nạp vào tổ chức Quốc tế csản đệ tam do Lenin và Stalin sau đó cầm đầu! Là công chức bưu điện của chính quyền thuộc địa, ông Hồ Huy Thông đã nhanh chóng biết rõ những hành vi của "thằng cháu họ không ra gì" tại Pháp. Chẳng bao lâu sau đó, cũng chính người chú họ đã viết hàng loạt bài đăng trên tờ "La cloche sonnée" (Chuông reo) tại Sài Gòn thời bấy giờ để chỉ rõ người mạo danh Nguyễn Ái Quốc là ai, đã làm những điều xằng bậy gì và dòng họ như thế nào. Theo ông Hồ Huy Thông, ông tổ sáu đời của Nguyễn Sinh Cung(Tất Thành) là Hồ Hưng Dật. Sau đôi lần rớt thi hương (cử nhân nho học), ông tú Dật bỏ làng quê đi lang thang, và sau cùng ông ta được nhận làm thầy đồ dạy đứa con trai của một quan tri huyện. Vì có con gái trưởng đang độ xuân thì, nên vị quan này không thể để thầy đồ ở tại một căn phòng trong nhà mà để thầy Dật tạm trọ tại căn gác thuộc mặt tiền. Từ đây thầy đồ có thể ngắm không những hồ sen đang nở rộ mà cả cảnh vật xung quanh.
Một buổi trưa hè, cô con gái quan huyện lội xuống hồ sen nước cạn và trong vắt. Trong lúc cô ta đang hái sen thì thầy đồ cố chồm người ra phía trước, há hốc mồm và ngẩn ngơ nhìn! Không biết đã thấy "cái thứ" gì mà một chốc sau đó, do tức cảnh sinh tình, thầy đồ đã viết đôi dòng thơ. Và thơ rằng: "Phong tiền lạn mạn hoa sinh sắc. Thủy diện vi man bạng thổ thần?" (tạm dịch: Trước gió hoa và sắc tương xứng nhau - ý nói người con gái đẹp. Vậy cớ làm sao mặt nước lại mờ mờ ảo ảo một con trai (clam) đang lè lưỡi?) Sau khi viết những câu thơ này xuống tờ giấy, thầy đồ vội đem đi dán ngay ở cổng ra vào. Một chốc sau, người con gái gỡ tờ giấy đem về phòng đọc. Cô ta đỏ mặt và tức giận vì thầy Dật dê cụ đã nhìn trộm cái bóng của chỗ "bí hiểm" của nàng in trên mặt nước hồ do cô ta đã mặc váy ngắn rộng mà không mặc đồ lót! Cũng khá "hay chữ", con gái trưởng quan huyện liền viết bài thơ và sai em trai đưa ngay cho thầy nó. Bài thơ có khá nhiều câu, và đặc biệt có câu cuối là, "Đêm năm canh trằn trọc, đồ-nọ nhớ đồ-kia!" "Đồ nọ" chỉ thầy đồ Dật. "Đồ kia" chỉ cái thứ "của quý" của cô con gái quan huyện. Thật là đích đáng, kỳ phùng địch thủ!
Vì xấu hổ, Hồ Hưng Dật đã trốn khỏi căn gác trọ đêm hè hôm đó. Và chẳng bao lâu sau, thầy đồ cũng bỏ xứ Nghệ An để sống lang thang tại Hà Tĩnh. May gặp lúc Nguyễn Huệ đưa quân ra Bắc với danh nghĩa "phò Lê diệt Trịnh", HHDật xin đầu quân, và vì có học nên được giữ chức quan nhỏ trong đoàn quân Tây Sơn bắc tiến. Để tỏ lòng biết ơn Nguyễn Huệ, Hồ Hưng Dật đã đổi họ Hồ ra họ Nguyễn, vì thế con cháu kế tiếp nhau đã mang họ Nguyễn. Và sau cùng mới có cha con Nguyễn Sinh Sắc và Nguyễn Sinh Cung. Suy cho cùng, phải gọi cha ông Hồ là Hồ Sinh Sắc và vì vậy cũng phải gọi ông Hồ là Hồ Sinh Cung. Đó là cách đúng đắn để trả ông ta về với ông tổ sáu đời là Hồ Hưng Dật!
Nên biết rằng ô Hồ không phải là Hồ Chí Minh! HCMinh là tên của nhà cách mạng đồng thời với cụ Phan Bội Châu ( nghĩa là có thể xem cùng lứa tuổi với Nguyễn Sinh Sắc là cha của Nguyễn Sinh Cung) nhưng theo tam dân chủ nghĩa của Tôn Dật Tiên (dân tộc độc lập - dân quyền tự do - dân sinh hạnh phúc: nhìn chung không khác gì mô hình thể chế các nước tự do phương Tây). Ông HCMinh thật này , một nhà cách mạng lão thành, đã có uy tín rộng lớn đối với những thành phần chống Pháp theo khuynh hướng quốc gia. ( Sẽ có đề tài: lãnh tụ tối cao của đảng csvn đã mạo xưng HCMinh trong trường hợp nào và với mục đích gì?)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Monday, April 1, 2013
HCMinh "cõng rắn cắn gà nhà" - Tàu cộng: tằm ăn dâu!
Tối ngày 9 sáng ngày 10 tháng 3 năm 1945 quân đội Nhật thực hiện cuộc đảo chánh trên toàn bộ Đông dương, và thực dân Pháp buông súng đầu hàng. Thế rồi sau hai trái bom nguyên tử thả xuống hai thành phố lớn ở Nhật, Nhật hoàng Hirohito đã tuyên bố đầu hàng Mỹ ngày 13 tháng 8 năm 1945 vô điều kiện. Lúc bấy giờ Việt Nam ở trong tình trạng chẳng khác gì vô chính phủ! Trong khi khá nhiều tồ chức chính trị thờ ơ do dự thì Mặt trận Việt minh (VN độc lập đồng minh hội) do HCMinh cầm đầu đã ma lanh và nhanh tay cướp chính quyền. Giành lấy chính quyền, ô. Hồ nhằm tạo thời cơ dùng Việt Nam như là bàn đạp để bành trướng chủ nghĩa cộng sản ở ĐNÁ (nên nhớ HCMinh, lúc bấy giờ là cục trưởng đông phương cục do Stalin chỉ định, cố che dấu sứ mang do c-sản đệ tam quốc tế giao phó) chứ thực sự không thực hiện điều gì thuận lợi cho dân tộc VN! Có một dạo trong dân gian có những câu rì rầm, "Uốn lưỡi cú diều đuổi thực dân bài phong kiến xóa cảnh lầm than - Múa gậy vườn hoang giành độc lập kiếm tự do vì dân khai hóa!) Đó là những lời bình phẩm xác thực về bản chất thực sự và dã tâm của HCMinh, một tay gian manh quỷ quyệt làm tay sai cho c.sản quốc tế gây đau thương tang tóc cho đất nước VN.
Sau thế chiến 2, theo chỉ thị của Liên Hiệp Quốc, các nước Anh Pháp Đức Ý Bỉ... đã trao trả độc lập cho tất cả các nước thuộc địa như Ấn Độ, Miến Điện, Mã Lai, Algeria Tunisia , Congo v.v..Ngoại trừ HCMinh và đảng cộng đã đẩy VN vào cuộc chiến 20 năm. Độc lập cái nổi gì khi những tên c.sản loại này trong suốt cuộc chiến đã đánh bằng vũ khí phương tiện chiến tranh lương thực thực phẩm của Liên Xô và Trung cộng? Đó là chưa kể ngoài cố vấn quân sự dày đặc của nước Nga cộng sản, tập đoàn cs Hà nội còn đề cho khoảng 300 ngàn quân Tàu cộng chiếm giữ từ biên giới Việt-Trung cho đến vĩ tuyến 17 trên danh nghĩa bảo vệ miền Bắc XHCN anh em ngỏ hầu để lực lượng Bắc Việt rảnh tay xâm lăng miền Nam! Chiến thắng cái nổi gì hơn 3 triệu thanh niên miền Bắc XHCN bỏ xác tại chiến trường miền Nam. Hầu như sau 1975 tại đất Bắc "nhà nào cũng có cái gọi là bàn thờ liệt sĩ" Rõ ràng để bành trướng chủ nghĩa cộng sản, HCMinh và đảng cộng đã đưa bao thế hệ thanh niên nam nữ miền Bắc "lên bàn thờ ngồi" thay vì tạo điều kiện để hàng triệu con người này xây dựng cuộc sống an vui hạnh phúc của chính họ và có điều kiện xây dựng đất nước! Để che dấu loại tội ác ngập đầu này, ông Hồ và đảng cộng cho đến nay chẳng hề dám công bố số thương vong thật sự của lực lựng cộng sản Bắc Việt trong cuộc chiến tranh ViệtNam.
Trước năm 1975, HCMinh đã nhiều lần sang chầu Mao Trạch Đông, và ngày nay bọn trung tâm quyền lực của đảng cộng người này tiếp theo người kia từ Lê Duẩn cho đến Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu cho đến Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và ông y-tá-thủ-tướng đương nhiệm luôn luôm có thái độ luồn trôn và dâng một phần đất liền và lãnh hải cho bọn họ Đặng, họ Giang, Hồ Cẩm Đào, họ Cập của Tàu cộng trong khi kẻ thù phương Bắc loại này đã và đang gậm mòn dần không những lãnh thổ mà cả những hoạt động kinh tế, sức sống của toàn dân Việt Nam! Hành vi phản quốc của HCMinh và tất cả bọn trung tâm quyền lực kế tiếp nhau của đảng cộng vn còn đậm nét "cõng rắn cắn gà nhà" hơn hẳn Trần Ích Tắc và vua Lê Chiêu Thống trong lịch sử VN!
Sau đây là những điểm căn bản chứng tỏ HCMinh và đảng cộng đã và đang cõng-rắn-cắn-gà-nhà:
1/ Cộng sản là loại độc trùng, sinh sôi nẩy nở trên rác rưởi của lịch sử nhân loại, mà chính ô Hồ đã gieo rắc vào Việt Nam từ những năm 1945. Nó đã tàn phá đất nước với những hậu quả khốc liệt!
- Từ đấu tranh giai cấp ( class struggle ) theo luận điểm của Karl Marx và Friedrich Engels trong tuyên ngôn đảng cộng sản ( the communist manifesto ) biến tướng thành hàng vạn cuộc đấu tố đẩm máu trong suốt 2 năm cải cách ruộng đất 1955-56 và đã loại trừ gần một triệu người miền Bắc. Xúi giục con tố cha, vợ tố chồng, trò tố thầy..., già Hồ và đảng cộng đã phá hoại tận gốc rễ truyền thống đạo đức luân lý của dân tộc Việt Nam!
- Từ bạo lực cách mạng để giành chính quyền ( revolutionary violence ) của Vladimir Ilych Lenin biến tướng thành cuộc chiến tranh 20 năm: bên cạnh tạo nên chiến trường đẩm máu, bọn c.sản vn còn ra sức khủng bố sát hại người dân trước 1975. Chẳng hạn, du kích c sản đã gí mã tấu, súng AK vào cổ dân quê đòi tiếp tế lương thực, đào hầm để che dấu bọn chúng. Bọn giặc man rợ loại này còn chặt đầu các viên chức xã thôn miền Nam. Việt cộng còn đặt mìn làm nổ tung xe hành khách làm sập cầu đổ nhào xe lửa. ( ở đoạn đường xuyên qua khu rừng lá Phan Thiết; đoạn đường QL1 và đường hỏa xa từ Đèo Cả cho đến đèo Cù Mông Phú Yên...). Đặc công VC còn ném lựu đạn và đạt mìn vào những nơi vui chơi giải trí như rạp chiếu bóng, nhà hàng tại các thành phố lớn.. (vụ nổ tung nhà hàng Mỹ cảnh bến Bạch đằng SG; vụ nổ sập cầu Thị Nghè kế bên khu hội chợ...) Đặc biệt trong biến cố Mậu Thân 1968 tại Huế, bọn c.sản đã giết người hàng loạt và đem chôn tập thể gần một vạn người. Dĩ nhiên ngày nay csvn chối bai bải. Nhưng sự thực vẫn là sự thực! Đó là tội phạm chống nhân loại! ( crimes against humanity ) Gần 5 triệu người cả hai miền Bắc Nam đã chết trong cuộc chiến tranh phi nghĩa này!
- Dựa vào quan điểm chuyên chính vô sản ( proletarian dictatorship) của Lennin, ô Hồ và đảng cộng ra sức kềm kẹp người dân trong chế độ độc-đảng độc-tài độc-trị. Từ khi bọn csvn cướp chính quyền, nhân tâm hoàn toàn ly tán, chẳng còn ai dám tin ai... Rõ ràng đảng cộng còn áp dụng chính sách chia-để-trị!
Bọn cộng sản Bolshevik đã đẩy nước Nga tụt hậu từ vị trí thứ 6 về sự phát triển (trước 1917) xuống vị trí 62 (lúc Liên Xô sụp đỗ 1991). Trước khi rơi vào tay csvn, Việt Nam nói chung và Sài Gòn nói riêng là hòn ngọc viễn đông. Trước 1975, VNCH hơn nhiều nước ĐNÁ, hơn cả Đại Hàn. Ngày nay theo ô Lý Quang Diệu (Nguyên là thủ tướng của Singapore), CHXHCNVN phải cần từ 40 năm đến gần 1 thế kỷ mới có thể đuổi theo kịp các nước như Thái Lan, Hàn Quốc, Singapore! (Không có gì là quá đáng cả vì VN tiến thì các nước kia cũng tiến, có lẻ tiến mạnh hơn. Và như thế khoảng cách khó mà rút ngắn được nếu VN không thay đổi cơ cấu kinh tế và chính trị theo mô hình đa đảng đa nguyên của các nước phương Tây.)
2/ Để rảnh tay đưa quân đánh phá miền Nam trước 1975, bọn c sản Hà nội đã rước 300 ngàn quân Tàu cộng vào miền Bắc để nhờ bọn giặc phương Bắc này "giữ nhà". Để tỏ lòng biết ơn, già Hồ đã tặng quần đảo Hoàng Sa cho họ Mao! Ngày nay đảng cộng dâng một phần lãnh thổ phía bắc cho c sản Bắc Kinh, và chỉ phản ứng lấy lệ trước hành động xâm chiếm toàn bộ biển đông của bọn giặc Tàu loại này! Đó là chưa kể hàng triệu dân Tàu cộng trước sau nối tiếp nhau "lót ổ" ở mọi ngóc ngách từ Nam Quan cho đến Mũi Cà Mau. Đó là gì nếu không phải là chính sách "tĩnh vi dân - động vi binh" và chiến lược "Tằm ăn dâu" của bọn csản Tàu phương Bắc?
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Sau thế chiến 2, theo chỉ thị của Liên Hiệp Quốc, các nước Anh Pháp Đức Ý Bỉ... đã trao trả độc lập cho tất cả các nước thuộc địa như Ấn Độ, Miến Điện, Mã Lai, Algeria Tunisia , Congo v.v..Ngoại trừ HCMinh và đảng cộng đã đẩy VN vào cuộc chiến 20 năm. Độc lập cái nổi gì khi những tên c.sản loại này trong suốt cuộc chiến đã đánh bằng vũ khí phương tiện chiến tranh lương thực thực phẩm của Liên Xô và Trung cộng? Đó là chưa kể ngoài cố vấn quân sự dày đặc của nước Nga cộng sản, tập đoàn cs Hà nội còn đề cho khoảng 300 ngàn quân Tàu cộng chiếm giữ từ biên giới Việt-Trung cho đến vĩ tuyến 17 trên danh nghĩa bảo vệ miền Bắc XHCN anh em ngỏ hầu để lực lượng Bắc Việt rảnh tay xâm lăng miền Nam! Chiến thắng cái nổi gì hơn 3 triệu thanh niên miền Bắc XHCN bỏ xác tại chiến trường miền Nam. Hầu như sau 1975 tại đất Bắc "nhà nào cũng có cái gọi là bàn thờ liệt sĩ" Rõ ràng để bành trướng chủ nghĩa cộng sản, HCMinh và đảng cộng đã đưa bao thế hệ thanh niên nam nữ miền Bắc "lên bàn thờ ngồi" thay vì tạo điều kiện để hàng triệu con người này xây dựng cuộc sống an vui hạnh phúc của chính họ và có điều kiện xây dựng đất nước! Để che dấu loại tội ác ngập đầu này, ông Hồ và đảng cộng cho đến nay chẳng hề dám công bố số thương vong thật sự của lực lựng cộng sản Bắc Việt trong cuộc chiến tranh ViệtNam.
Trước năm 1975, HCMinh đã nhiều lần sang chầu Mao Trạch Đông, và ngày nay bọn trung tâm quyền lực của đảng cộng người này tiếp theo người kia từ Lê Duẩn cho đến Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu cho đến Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và ông y-tá-thủ-tướng đương nhiệm luôn luôm có thái độ luồn trôn và dâng một phần đất liền và lãnh hải cho bọn họ Đặng, họ Giang, Hồ Cẩm Đào, họ Cập của Tàu cộng trong khi kẻ thù phương Bắc loại này đã và đang gậm mòn dần không những lãnh thổ mà cả những hoạt động kinh tế, sức sống của toàn dân Việt Nam! Hành vi phản quốc của HCMinh và tất cả bọn trung tâm quyền lực kế tiếp nhau của đảng cộng vn còn đậm nét "cõng rắn cắn gà nhà" hơn hẳn Trần Ích Tắc và vua Lê Chiêu Thống trong lịch sử VN!
Sau đây là những điểm căn bản chứng tỏ HCMinh và đảng cộng đã và đang cõng-rắn-cắn-gà-nhà:
1/ Cộng sản là loại độc trùng, sinh sôi nẩy nở trên rác rưởi của lịch sử nhân loại, mà chính ô Hồ đã gieo rắc vào Việt Nam từ những năm 1945. Nó đã tàn phá đất nước với những hậu quả khốc liệt!
- Từ đấu tranh giai cấp ( class struggle ) theo luận điểm của Karl Marx và Friedrich Engels trong tuyên ngôn đảng cộng sản ( the communist manifesto ) biến tướng thành hàng vạn cuộc đấu tố đẩm máu trong suốt 2 năm cải cách ruộng đất 1955-56 và đã loại trừ gần một triệu người miền Bắc. Xúi giục con tố cha, vợ tố chồng, trò tố thầy..., già Hồ và đảng cộng đã phá hoại tận gốc rễ truyền thống đạo đức luân lý của dân tộc Việt Nam!
- Từ bạo lực cách mạng để giành chính quyền ( revolutionary violence ) của Vladimir Ilych Lenin biến tướng thành cuộc chiến tranh 20 năm: bên cạnh tạo nên chiến trường đẩm máu, bọn c.sản vn còn ra sức khủng bố sát hại người dân trước 1975. Chẳng hạn, du kích c sản đã gí mã tấu, súng AK vào cổ dân quê đòi tiếp tế lương thực, đào hầm để che dấu bọn chúng. Bọn giặc man rợ loại này còn chặt đầu các viên chức xã thôn miền Nam. Việt cộng còn đặt mìn làm nổ tung xe hành khách làm sập cầu đổ nhào xe lửa. ( ở đoạn đường xuyên qua khu rừng lá Phan Thiết; đoạn đường QL1 và đường hỏa xa từ Đèo Cả cho đến đèo Cù Mông Phú Yên...). Đặc công VC còn ném lựu đạn và đạt mìn vào những nơi vui chơi giải trí như rạp chiếu bóng, nhà hàng tại các thành phố lớn.. (vụ nổ tung nhà hàng Mỹ cảnh bến Bạch đằng SG; vụ nổ sập cầu Thị Nghè kế bên khu hội chợ...) Đặc biệt trong biến cố Mậu Thân 1968 tại Huế, bọn c.sản đã giết người hàng loạt và đem chôn tập thể gần một vạn người. Dĩ nhiên ngày nay csvn chối bai bải. Nhưng sự thực vẫn là sự thực! Đó là tội phạm chống nhân loại! ( crimes against humanity ) Gần 5 triệu người cả hai miền Bắc Nam đã chết trong cuộc chiến tranh phi nghĩa này!
- Dựa vào quan điểm chuyên chính vô sản ( proletarian dictatorship) của Lennin, ô Hồ và đảng cộng ra sức kềm kẹp người dân trong chế độ độc-đảng độc-tài độc-trị. Từ khi bọn csvn cướp chính quyền, nhân tâm hoàn toàn ly tán, chẳng còn ai dám tin ai... Rõ ràng đảng cộng còn áp dụng chính sách chia-để-trị!
Bọn cộng sản Bolshevik đã đẩy nước Nga tụt hậu từ vị trí thứ 6 về sự phát triển (trước 1917) xuống vị trí 62 (lúc Liên Xô sụp đỗ 1991). Trước khi rơi vào tay csvn, Việt Nam nói chung và Sài Gòn nói riêng là hòn ngọc viễn đông. Trước 1975, VNCH hơn nhiều nước ĐNÁ, hơn cả Đại Hàn. Ngày nay theo ô Lý Quang Diệu (Nguyên là thủ tướng của Singapore), CHXHCNVN phải cần từ 40 năm đến gần 1 thế kỷ mới có thể đuổi theo kịp các nước như Thái Lan, Hàn Quốc, Singapore! (Không có gì là quá đáng cả vì VN tiến thì các nước kia cũng tiến, có lẻ tiến mạnh hơn. Và như thế khoảng cách khó mà rút ngắn được nếu VN không thay đổi cơ cấu kinh tế và chính trị theo mô hình đa đảng đa nguyên của các nước phương Tây.)
2/ Để rảnh tay đưa quân đánh phá miền Nam trước 1975, bọn c sản Hà nội đã rước 300 ngàn quân Tàu cộng vào miền Bắc để nhờ bọn giặc phương Bắc này "giữ nhà". Để tỏ lòng biết ơn, già Hồ đã tặng quần đảo Hoàng Sa cho họ Mao! Ngày nay đảng cộng dâng một phần lãnh thổ phía bắc cho c sản Bắc Kinh, và chỉ phản ứng lấy lệ trước hành động xâm chiếm toàn bộ biển đông của bọn giặc Tàu loại này! Đó là chưa kể hàng triệu dân Tàu cộng trước sau nối tiếp nhau "lót ổ" ở mọi ngóc ngách từ Nam Quan cho đến Mũi Cà Mau. Đó là gì nếu không phải là chính sách "tĩnh vi dân - động vi binh" và chiến lược "Tằm ăn dâu" của bọn csản Tàu phương Bắc?
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Subscribe to:
Posts (Atom)