Nếu không mạo xưng Nguyễn Ái Quốc, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành chỉ là loại vô-danh-tiểu-tốt lang thang ở Paris (Pháp). Gia nhập đảng cs Pháp rồi trở thành cục trưởng Đông phương cục csản đệ tam quốc tế, người mang tên NgÁi Quốc là mục tiêu theo dõi của mật vụ Pháp tại tô giới Pháp ơ Trung Hoa và tại Đông dương. Và trước đệ nhị thế chiến, chính quyền Tưởng Giới Thạch (Trung Hoa Quốc Gia còn đang cai trị tại Hoa lục) cũng đã bắt bỏ tủ tên cộng sản quốc tế này. Ngược lại, nhờ mang tên NgÁiQuốc(tác giả tài liệu bản-án-chế-độ-thuộc-địa-Pháp), ô Hồ đã khiến những người hoạt động cách mạng theo khuynh hướng quốc gia lầm tưởng ông ta thuộc "phe ta". Do đó, chính Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh (Việt Nam Quốc Dân Đảng) và Nguyễn Hải Thần (Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội) đã vận động để ô Hồ được phóng thích!
Ra khỏi tù, ô Hồ có cuộc sống cơ cực lang thang miền Hoa nam. Bị lao phổi, ông ta xin điều trị ở bệnh viện bài lao miễn phí tại Côn Minh (Tàu). Thật là một cơ hội hiếm có cho người sáng lập đảng csản Đông dương (nay là CSVN): ông ta được ở cùng phòng với một người bệnh nhân già ốm yếu nhưng tinh thần vẫn còn minh mẫn. Tự nhận là Nguyễn Ái Quốc đồng thời tự nhận là tác giả của "bản án chế độ thuộc địa Pháp", người này (con cáo khéo léo giấu cái đuôi csản đệ tam quốc tế) ngay phút đầu đã chiếm được cảm tình của người bệnh nhân già kia. Đó là Hồ Chí Minh, một nhà cách mạng lão thành theo tam-dân-chủ-nghĩa của Tôn Văn. ( Hồ Chí Minh có thể được xem là người hoạt động cách mạng đồng vời với cụ Phan Bội Châu ) Thế là những ngày tháng sau đó, một già (độ tuổi 70) một trung niên (gần 50 tuổi) chuyện trò với nhau rất tâm đắc! Chính Hồ Chí Minh đã dạy người mang tên NgAíQuốc về chữ Hán, phương pháp dưỡng sinh và mưu kế chính trị. (ghi thêm: sau khi cướp được chính quyền về tay mình, "lãnh tụ vĩ đại" của đảng cộng tỏ ra "siêu việt" trong việc xử dụng các độc kế trong 36 kế như tá-đao-sát-nhân (mượn đao giết người) và đả-thảo-kinh-xà (sau cuộc cải cách ruộng đất). NgÁiQuốc (dĩ nhiên là mạo xưng) còn say sưa đọc tập thơ "nhật ký trong tù" của HCMinh mà nhà cách mạng lão thành này đã sáng tác lúc bị giam giữ trong nhà tù tại tô giới Pháp. Thấy người trung niên thích thơ, người bệnh nhân già Hồ Chí Minh sau đó đã chỉ dạy người này cách làm thơ, nhất là loại thơ Đường. Xem thế, mối quan hệ giữa hai người không khác gì mối quan-hệ-thầy-trò! Tuy nhiên những điều mà lãnh tụ đảng cộng làm sau đó một lần nữa chứng tỏ loại người quỷ quyệt này vừa là một kẻ ăn cắp vừa là một tên phản đồ!
Vào một đêm đông giá buốt sau cơn ho sù sụ rồi thồ huyết, người bệnh nhân già HCMinh (hơn 70 tuổi) qua đời! Tên cục trưởng đông phương cục của csản dệ tam quốt tế đã để lại toàn bộ giấy tờ lý lịch của NgÁi Quốc. Sau khi thu tóm mọi giấy tờ lý lịch HCMinh và tập thơ nhật-ký-trong-tù, người sáng lập đảng c sản Đông dương (bây giờ là đảng csvn) đã trốn khỏi bệnh viện bài lao ngay trong đêm đó. Từ năm 1941 cho đến khi chết (2/9/1969), Nguyễn Sinh Cung-Nguyễn Tất Thành, đích thực là Hồ Sinh Cung (mà ông tổ sáu đời là Hồ Hưng Dật) đã mạo xưng là Hồ Chí Minh! Vấn đề đặt ra: tại sao "lãnh tụ vĩ đại" của đảng cộng lại "lấy tên" Hồ Chí Minh?
Suy xét kỹ thì có những lý do sau đây:
1/ Bỏ lại giấy tờ thuộc về NgÁiQuốc cho bệnh nhân già HCMinh đã qua đời để người ta nghĩ rằng Nguyễn Ái Quốc, tên cục trưởng Đông phương cục của cộng sản đệ tam quốc tế, đã chết rồi. Thế thì người đã rời khỏi phòng bệnh nhân trong đêm đó là Hồ Chí Minh! (Nên nhớ rằng lúc bấy giờ thế chiến thứ hai đã bùng nổ. Chính quyền Trung Hoa Quốc Gia các cấp đang dồn mọi nỗ lực trong việc chống phát xít Nhật. Vả lại, chẳng ai để ý làm gì đối với một bệnh viện bài lao miễn phí tại một vùng hẻo lánh ở Côn Minh!)
2/ Sẵn tiện Nguyễn Sinh Cung muốn lấy lại cái gốc họ Hồ nhưng không phải là Hồ Sinh Cung (đúng ra phải là như vậy!). Do những quỷ kế chính trị, tên cục trưởng Đông phương cục vừa là lãnh tụ đảng cộng muốn người Việt Nam biết rằng ông ta đích thực là Hồ Chí Minh, một nhà cách mạng lão thành theo khuynh hướng quốc gia! Rõ ràng đây là cách con-sói-đội-lốt-con-cừu! ( A wolf in sheep's clothing ). Tháng 5/1941 tổ chức Việt-Nam-độc-lập-đồng-minh-hội được thành lập (gọi tắt là Việt Minh). Thử tưởng tượng nếu người đứng đầu Việt Minh là Nguyễn Sinh Cung-Hồ Sinh Cung (một thứ vô danh tiểu tốt) hoặc Nguyễn Ái Quốc (một tên trong tổ chức csản quốc tế) thì mọi người sẽ lánh xa! Ngược lại khi biết người sáng lập Việt Minh là Hồ Chí Minh (hầu như chằng có ai biết đó HCM dỏm) thì khá nhiều thành phần quốc gia đã gia nhập vào tổ chức chính trị này vì họ nghĩ rằng người đứng đầu Việt Minh là một nhà cách mạng quốc gia chân chính! Mãi đến 1951 khá nhiều người trong tổ chức Việt Minh mới bừng tĩnh cơn mê khi con cáo già họ Hồ bắt đầu ló cái-đuôi-cộng-sản! Và họ đã ly khai đào thoát về lại Hà Nội, Sài Gòn và các thành phố khác (một số không nhỏ các nhân vật chính trị, công chức sĩ quan cao cấp và những khuôn mặt nổi tiếng trong giới văn nghệ sĩ của Việt Nam Cộng Hòa có một thời đã từng là cán bộ Việt Minh!)
3/ Mạo xưng HCMinh, lãnh tụ đảng cộng tự xác nhận lão ta là tác giả tập thơ "nhật ký trong tù". Từ đó cho đến nay, các thế hệ cộng sản tự hào "Bác Hồ vĩ đại cũng là một nhà thơ lớn của VN trong thế kỷ 20!" Trơ trẻn hết chỗ nói! Nghiên cứu kỹ tập thơ này thì sẽ nhận diện được hai phong thái khác nhau của hai nhà thơ mà nhân cách hoàn toàn đối nghịch nhau: một bên cao cà; một bên thấp hèn.
Thật vậy, ở phần đầu tập thơ, đại loại có đôi câu như "Lên núi Chung Nam, nhìn về phương nam, lòng đau như cắt!" Chắc chắn đó là lời thơ với hào khí của Hồ Chí Minh (thật), một nhà cách mạng lão thành. Ngược lại ở phần cuối tập thơ có loại thơ-đạo-văn như "Yên ba thâm xứ đàm quân sự". Đây nếu không phải là thứ nhại lại thơ của thi sĩ Cao Bá Quát thì là gì? Ngoài ra có những câu thơ thô kệch, loại thơ con cốc đại để như "Buổi sáng trong nhà pha có thau bạc nước để pha trà, không pha trà thì rửa mặt, không rửa mặt thì giội cầu!" Lẻ nào nhà cách mạng lão thành HCMinh (thật) với chất thơ đầy hào khí lại viết loại thơ con cốc hạ tiện như thế? Rõ ràng sau khi chiếm đoạt tập thơ "Nhật ký trong tù" của nhà cách mạng lão thành kia, "bác Hồ vĩ đại của đảng cộng" đã viết thêm nhửng câu thơ đạo văn và thơ loại con cốc vào phần cuối! Nếu có thể sống lại, chắc thi sĩ Cao Bá Quát phải bịt mũi rồi thốt lên, "Ngán thay cái mũi vô duyên; câu thơ thi xã con thuyền Nghệ An!" Hơn nữa, chẳng có gì phải nghi ngờ khi một người đã từng ăn cắp tài liệu bản-án-chế-độ-thực-dân-Pháp rồi về sau chắc chắn "quen tay" ăn cắp tập thơ nhật-ký-trong-tù! Cần nói thêm, người sáng lập đảng csvn, còn lấy bút hiệu Trần Dân Tiên, để tự ca ngợi mình trong cuốn sách "Cuộc đời hoạt động cách mạng của Bác Hồ" Hình như chỉ có người hám danh một cách điên cuồng mới không biết xấu hổ khi làm điều xằng bậy quái gở loại này!
Tóm lại, dòng dõi họ tên của "lãnh tụ vĩ đại" của đảng cộng đã quá phức tạp! Cuộc đời của tên cáo già này chứa đựng quá nhiều thói-hư-tật-xấu! Ngay cả cái đức khiêm cung của một nhà lãnh đạo trước các vị tiền bối danh nhân lịch sử cũng chưa hề có! Chẳng hạn, một hôm viếng thăm đền Đức Trần Hưng Đạo, chủ tịch nước VNDCCH miền Bắc đã viết trên tấm mộ bia của Đức Thánh Trần một bài thơ ngắn có hai câu đáng chú ý là "Bác đưa dân tộc qua nô lệ. Tôi dẫn năm châu đến đại đồng!" Ngông nghênh láo xược thay cho một kẻ tự xưng là "lãnh tụ cách mạng"! Tuy nhiên với lờ lẻ đó, "lãnh tụ tối cao" của đảng cộng đã tự khẳng định ông ta là tay sai của cộng sản quốc tế.
(Kỳ tới: các đảng phái quốc gia và những thành phần chống cộng đã từng bỏ lỡ thời cơ lịch sử để đạp đổ bè lũ csản}
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
No comments:
Post a Comment