Thursday, August 29, 2013

Bị "sập bẫy", HCM và đảng cộng cúi đầu trước bọn Tàu cộng phương bắc. Điếm nhục loại này phải bị thủ tiêu!

       Sau gần 3 tháng "vui chơi" tại quê quán Phúc Kiến của bà vợ họ Tăng, lãnh tụ đảng cộng phải quay về biên giới Việt-Trung. Người đàn bà này đành hát khúc "chia tay anh, chia tay hoàng hôn" để tiễn người chồng già về lại bên kia biên giới. Cảnh chia tay khá bịn rịn và có chút gì "lãng mạn" đã làm cho một nhạc sĩ lúc bấy giờ còn ở trong mặt trận Việt Minh sáng tác một tình khúc trong đó có lời ca "Minh ơi là Minh! Lệ sầu nhỏ xuống đàn tôi!" Trước 1975, người nhạc sĩ này là một cây-đại-thụ trong làng âm nhạc VNCH.
       Khi ô Hồ sắp sữa quay gót, Trần Nghị (được xem như đại diện ngoại giao của Tầu cộng) thình lình xuất hiện, tiến đến và trao cho ông Hồ mộ phong bì khá dày, và y nói rằng để đánh dấu sự mở đầu cho tình hữu nghị 2 nước Việt-Trung đời-đời-bền-vững! Trần Nghị vội vàng đưa Tăng Tuyết Minh rời khỏi chỗ đó. Khi vừa rút những tấm ảnh ra khỏi phong bì, chủ tịch nước VNDCCH cau mày nhìn. Ở một khoảng cách gần đó, Hoàng Văn Hoan (đại sứ VNDCCH đầu tiên tại Trung cộng) cũng đủ nghe ô Hồ gầm lên thốt, "Cái loại đồng chí xỏ lá!" Theo họ Hoàng (sau 1979, ông ta bỏ trốn sang Hoa lục), đó là những tấm ảnh chụp cảnh nàng hầu họ Tăng của Chu Ân Lai "chuốc rượu" chủ tịch nước VNDCCH với nhiều cảnh-dị-hợm khác nhau. Tay csản VN cao cấp đào thoát này còn cho rằng có lẻ vì ông ta đã chứng tỏ sự kín miệng và trung thành với lãnh tụ, nên ô Hồ không nỡ sát hại ông. Tuy nhiên họ Hoàng đã thường nơm nớp sợ bị bọn Duẩn-Chinh-Đồng-Thọ... có thể ra tay "sát nhân diệt khẩu" bất cứ lúc nào.
       Trong phong trào csản quốc tế, HCMinh đi trước MTĐông. Khi NAQuốc giữ chức cục trưởng đông phương cục của csản đệ tam quốc tế 1925, họ Mao và đồng bọn chỉ là một đám hỗn tạp bị quân Tưởng Giới Thạch càn quét phải chạy "trối chết" suốt 4 năm liền tiến về Diên An với lộ trình dài 11 ngàn cây số. Để chữa thẹn, Tàu cộng loại này gọi đó là cuộc vạn lý trường chinh. Là "chiến sĩ xô viết", đáng lý ra HCMinh phải trung thành với đường lối đệ tam quốc tế. Nói khác hơn, ông ta phải đứng hẳn về phía Liên Xô với các lãnh tụ xô viết khét tiếng như trùm đỏ Joseph Stalin và Nikita Khrushchev. Tuy nhiên, theo Dương Kế Thằng và Lý Nhật Ninh (một người ly khai đảng cs Tàu, một người là một sử gia Đài Loan), vì bị "bắt bí" với những tình huống phức tạp, HCMinh và trung tâm quyền lực đảng cộng trước kia hầu như phải nín thở cúi đầu trước Mao Trạch Đông. (trong khi ô Hồ không những cao niên hơn mà còn lão luyện trong phong trào csản quốc tế hơn lãnh tụ đảng Tàu cộng. HCM sinh 1890 - MTĐ sinh 1893). Từ hội nghị Thành Đô (1989) với những điều cam kết mờ ám,  những tên csản chóp bu kế nghiệp ô Hồ càng tỏ ra khúm na khúm núm hèn nhát trước giặc Tàu cộng phương bắc.
       Nói một cách cụ thể, HCMinh không những đã "rập khuôn" những gì MTĐông đã làm mà còn chịu sự "sắp xếp - sai khiến" của tay bạo chúa phương đông này! Khuôn khổ đề tài này chỉ trình bày về sự rập-khuôn-cơ-cấu-tổ-chức-đảng-csản. Trung tâm quyền lực cả 2 đảng cộng đều xuất thân hầu hết là thành bần nông, bần cố nông và những kẻ vô học lang thang quậy phá nhưng hết sức tham lam ranh ma lém lỉnh (đại loại như nhân vật XUÂN TÓC ĐỎ của Vũ Trọng Phụng). Chẳng hạn, bên cạnh những tay vốn gốc băng đảng Thượng Hải như MTĐ, ChÂL, LýTNiệm, TNghị... cũng có những tay xuất thân từ bần cố nông "dốt đặc cán mai" như Lâm Bưu, Trần Vĩnh Quý... Đặc biệt tay họ Trần này hoàn toàn mù chữ mà một thời lại làm phó thủ tướng. Y không hề biết ký tên phía dưới văn bản khi thuộc cấp trình lên. "Quẹt thì quẹt," phó thủ tướng Tàu cộng nói và cười hềnh hệch. Ngay sau đó, y gật gù cái đầu, hình như tự hào về sự "vô học" của mình. (nhà báo lão thành ly khai đảng Tàu cộng, Dương Kế Thằng, đã nhận xét) 
       Tương tự, bên cạnh HCM một thời học hành không ra gì, có một đám lố nhố vây quanh như tên-đại-nghịch-bất-đạo ĐXKhu, Sáu Búa, tướng cướp TQ Hoàn, thợ thiến heo họ Đỗ...Trong khoảng thời gian đó,  khá nhiều trí thức tốt nghiệp đại học Sorbonne (Paris) như Thạc sĩ triết Trần Đức Thảo, lưỡng khoa tiến sĩ luật và văn chương Nguyễn Mạnh Tường, nhóm trí thức Nhân Văn Giai Phẩm, v.v... vì lòng yêu nước, đã lầm lỡ theo ô Hồ. Về sau người nào không kịp trốn chạy, đều bị ném vào những trại tập trung giữa núi rừng âm u mịt mùng thuộc khu Việt bắc, Lào Cai...  Và hầu hết không ai có ngày về!
       Thật là buồn cười, tại xứ VNDCCH cũng có một trung tướng Đinh Đức Thiện (em của LĐThọ), đã từng là một thành viên  trong quân ủy trung ương của đảng cộng, không chịu thua kém về sự "vô học" so với phó thủ tướng Tàu cộng Trần Vĩnh Quý. "Chúng mày thấy chưa, tao đâu cần học, thế mà khối thằng trí thức phải quỳ mọp trước mặt tao!" họ Đinh hí hững tự hào! (theo nhật ký của TXBách, nguyên bí thư trung ương đảng cộng, đã bị thanh trừng vì đòi đổi mới chính trị) Trí thức miền Bắc XHCN một thời đã chết về tay những kẻ như ô Hồ, Khu, Duẩn, tướng cướp Hoàn, thợ thiến heo Mười, Sáu Búa, Thiện-dốt-đặc-cán-mai ... là điều khó tránh khỏi. Và từ đó, mọi người cũng dễ hiểu tại sao đủ loại hạng người bên-phe-thắng-cuộc tràn vào Nam năm 1975 lộ nguyên hình đâu khác gì bầy-người vừa thoát khỏi "xã hội nguyên thủy"?
       Ngay cả hiện nay, trung tâm quyền lực của đảng cộng thực sự là ai, nếu không phải hầu hết là những kẻ một thời chui rúc trong núi rừng âm u Trường sơn? Có thể họ đã điên cuồng mù quáng cầm mã tấu, súng AK-đông-Âu xốc tới và gặt hái ít nhiều chiến thắng trong thời chiến. Tuy nhiên, chắc chắn lãnh đạo csản loại này hoàn toàn "ngu muội" về phép trị nước trên nhiều lãnh vực đa dạng và phức tạp, nhất là về kinh tế giáo dục trong thời bình. Trước 1975, VNCH hơn hẳn Đại Hàn về mức độ phát triển kinh tế và Sài Gòn được xem là "Hòn ngọc viễn đông"! Thế mà  38 năm sau khi đất nước thống nhất, CHXHCNVN không những thua xa Đại Hàn mà cả Thái Lan. Bọn csản chóp bu Hà nội không chút ngượng ngùng khi để nước Campuchia đàn em vượt lên trên. (Theo tài liệu của ngân hàng thế giới và tổ chức UNESCO). Vốn vô học hay học hành không ra gì mà lại tham lam lém lỉnh ranh ma, đủ loại "lãnh đạo CHXHCNVN tham nhũng kinh niên" càng ngày càng tác yêu tác quái trên đất-nước-lắm-đau-thương hiện nay. Guồng máy csản bạo trị sẵn sàng ném vào nhà tù tăm tối và những trại tập trung chết người những ai dám lên tiếng chống bọn cán cộng quyền lực ra sức vơ vét tham nhũng và hèn nhát trước giặc Tàu cộng phương bắc. Bọn CSVN cùng hung cực ác còn dùng cái-đuôi-bạo-lực thẳng tay "đập" thành phần đấu tranh lên án chế độ csản độc tài công an trị phi nhân! Thanh niên sinh viên giới học thức nói chung thường bị bức hại một cách dã man! Ngoại trừ những kẻ theo đóm ăn tàn, trí thức khoa bảng tốt nghiệp ở hải ngoại dám chống bọn "csản chóp bu ăn hại" thường bị đẩy vào loại trại "trừng giới".
       Gần đây Pelinski, một nhân vật đã từng ở trong công đoàn đoàn kết Ba Lan và năm 1990 trở thành một bộ trưởng thời tổng thống Lech Walesa (1990-1995),  nhận định trong một cuộc hội thảo, "Chẳng thua kém gì mấy so với Stalin-MTĐông-bọn Khmer đỏ,  Hồ Chí Minh và đảng cộng VN ra sức đập phá cướp bóc và chẳng khác gì những tên sát nhân hiểm ác và man rợ sau khi giành được chính quyền! Tất cả bọn họ tự cho là nguời-cách-mạng, nhưng thật ra họ không là gì cả. Ngược lại, toàn thể bọn họ thực sự đã mắc tội-phạm-chống-nhân-loại. (crimes against humanity). Nhà lãnh đạo Ba Lan này còn nói, "Xóa bỏ chế độ csản độc tài công an trị tại VN hiện nay sẽ đem lại hai thành quả mà hầu hết mọi người dân Việt Nam đang mong muốn:  1/ Đoạn tuyệt hẳn CNCS - Không thể để bọn cộng sản chóp bu quỷ quyệt giở trò "đu đưa" - Đứng về phía thế giới tự do như Ba Lan từ năm 1989- Sẽ không còn lệ thuộc cúi đầu trước bọn Tàu cộng phương bắc.
2/ Với chế độ đa nguyên đa đảng dân chủ pháp trị, Việt Nam sẽ chắc chắn đuổi kịp Ba Lan (hiện nay đứng thứ 17 trong nhóm nước G20) trong vận hội mới.                                                  
                                    Góp ý, xin liên lậc;   trangsiphu@gmail.com
      

Wednesday, August 21, 2013

HCMinh+Tăng Tuyết Minh: "cuộc-hôn-phối-ma-đưa-lối-quỷ-dẫn-đường"

       Thật là ngẫu nhiên khi Dương Kế Thằng (nhà báo lão thành ly khai đảng Tàu cộng) và Lý Nhật Ninh (một sử gia Đài Loan) có những lý giải tương tự về mối quan hệ khác thường và bất bình đẳng giữa Trung cộng và CHXHCNVN: những tên csản chóp bu VN tỏ ra nhu nhược và chỉ phản ứng lấy lệ trước những hành động ngang ngược lấn chiếm biển đông của bọn Tàu phương bắc: tên này tiếp theo tên kia, những phần tử quyền lực của CSVN thường sang Bắc Kinh "chầu" bọn Tàu cộng đầu sỏ. Cả hai đều khẳng định rằng thái độ hèn kém khúm na khúm núm của những tên csản chóp bu Hà nội như thế là điều phải xảy ra! Họ Dương và họ Lý cho rằng chính Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai và ngay cả trung tâm quyền lực của đảng Tàu cộng hiện nay đã và đang cất giữ đủ loại hình ảnh giấy tờ tài liệu hồ sơ băng ghi hình và  các cuộc tọa đàm bí mật của các tên csản chóp bu hai đảng. Nhìn chung tất cả những thứ này tập trung về:
*chuyện thuộc loại "thâm cung bí sử" của ô Hồ một thời có mặt tại Hoa Lục.
*lai lịch thật sự của HCMinh và cái thây ma đã và đang nằm phơi ngay tại giữa Hà nội thật ra là của ai?  
*sự thật về cái-gọi-là "thắng lợi về quân sự chính trị ngoại giao" từ 1954 dến 1975 mà bộ máy tuyên truyền của đảng cộng VN ra rã bấy lâu.
*sự cam kết của CSVN chấp nhận đặt mình dưới sự lãnh đạo tối thượng của csản Tàu tại hội nghị Thành Đô năm 1989 sau khi bức tường Bá Linh sụp đổ.
       Thử tưởng tượng nếu những hồ sơ thuộc loại "chết người" này được "bật mí", cái xác ướp kia sẽ còn được nằm yên tại đó không và số phận của bọn csản đầu sỏ Hà nội sẽ ra sao? Vì vậy trung tâm quyền lực của đảng cộng VN phải cam chịu cúi-đầu-nín-thở trước bọn Tàu khạc nhổ phương bắc là như thế đó! Sau đây chỉ đề cập đến cuộc hôn phối giữa HCMinh và Tăng Tuyết Minh đã diễn ra trong trường hợp nào và kết thúc ra làm sao? Trình bày thứ chủ đề này không phải để thỏa mãn sự tò mò của mọi người về chuyện thuộc loại "thâm cung bí sử" của ô Hồ mà chỉ nhằm để có sự nhận thức rõ rằng chính lãnh tụ đảng cộng và những thế hệ csản nối nghiệp của ông ta đã để tập đoàn csản Bắc Kinh "nắm tẩy" về những hành vi nhố nhăng đen tối và đủ-loại-trò-đảo-điên của bọn chúng để rồi sau cùng bị "bắt bí" cúi đầu chịu sự sai khiến của bọn Tàu cộng chóp bu phương bắc.
       Sau khi Mao và csản Tàu cướp chính quyền tại Hoa lục, biên giới Việt-Trung được khai thông. Sau chiến dịch biên giới dọc theo đường số 4 năm 1950, ô Hồ lẻn sang Bắc Kinh và bí mật ghé thăm Chu Ân Lai tại nhà riêng. Đêm đó, chủ nhà họ Chu để nàng tì thiếp ăn mặc nửa-kín-nửa-hở một mình "chuốc rượu" họ Hồ. Đó là Tăng Tuyết Minh, người ca nữ gốc Phúc Kiến. Thuở còn "bôn tẩu giang hồ", vì "động lòng trắc ẩn" trước người ca nữ khá mỹ miều kia ở một chốn ăn chơi tại Thượng Hải, nên họ Chu bèn chuộc nàng ra và đem về làm "của riêng".
       Lúc hơi ngà ngà say, người khách có mòi lã lơi, chốc chốc liếc mắt đưa tình. Thình lình nàng hầu rượu nhảy xổ ngồi vào lòng ông ta. Tay cục trưởng đông phương cục của csản đệ tam quốc tế (ô Hồ) liên tục bật nhiều tiếng cười khà đầy mùi rượu, và hai tay kẻ say này bắt đầu "cựa quậy" lung tung. Ả ca nữ giã vờ ỏng ẹo né tránh khiến cho ngay cả tay giang hồ tứ chiến họ Hồ cũng phải mê mệt! Biết "con mồi" bắt đầu mắc bẩy, chủ nhà họ Chu thình lình xuất hiện, tiến đên thì thầm vào tai khách, "Nếu đồng chí không chê, tôi sẽ để nàng nâng-khăn-đỡ-túi đ/chí." Hầu như tỉnh rượu, mở to mắt, ô Hồ mừng quýnh! Ngay cả tay cáo già họ Hồ cũng không thể ngờ rằng chính chủ nhà họ Chu đã ra lệnh tên đàn em Dương Kế Thi (cha của nhà báo Dương Kế Thằng sau này) bí mật thu hình toàn cảnh từ đầu chí cuối!
       Nên nhớ rằng sau khi bè lũ Giang Thanh bị thanh trừng, vào năm 1982 Dương kế Thằng đã tự nhận rằng cha của y đã để lại tập nhật ký có đoạn ghi về cuộc gặp mặt bất ngờ giữa HCMinh và Tăng Tuyết Minh tại nhà riêng của Chu Ân Lai. Và cũng theo cuốn nhật ký đó, ngày hôm sau khi được biết sẽ bị gả cho ô Hồ (người đàn ông 60 tuổi), Tăng Tuyết Minh khóc nức nở và được "lão gia" họ Chu vỗ về. "Nếu còn nghĩ đến ta, nàng hãy làm như thế đó, như thế đó..," Chu Ân Lai thì thầm bên tai nàng hầu. Người đàn bà họ Tăng này gạt nước mắt, gật đầu lia lịa và còn thêm, "Dù về với tay họ Hồ xa lạ, nhưng thân xác và hồn này luôn luôn thuộc về lão gia." Có lẽ vì sự tiết lộ này cùng với một số lý do khác, Dương Kế Thằng, một đảng viên csản kỳ cựu vừa là một nhà báo lão thành, đã bị trù dập. Sau cùng, ông ta đã ly khai khỏi đảng csản Tàu.   
       Vài ngày sau, đám cưới đơn sơ giữa "Bác Hồ kính yêu của CSVN" và nàng ca nữ Phúc Kiến còn trẻ nhưng đã đượm-nét-phong-trần đã diễn ra trước sự chứng kiến của đại diện hai bên đảng cộng sản: cặp vợ chồng Chu Ân Lai, Lý Tiên Niệm, Trần Nghị (cán bộ cao cấp của đảng Tàu cộng), Hoàng Văn Hoan (đại sứ đầu tiên của VNDCCH tại chính quyền csản Bắc Kinh) và một vài cán bộ csản khác. Từ sau 1950, Trần Nghị và Hoàng Văn Hoan thường xuyên gặp nhau để trao đổi đủ loại chỉ thị từ lãnh tụ của họ. Trong suốt thời kỳ đó, HCMinh xem tay đại sứ họ Hoàng như đệ tử ruột trung kiên và kín đáo. Có thể nói, Trần Nghị và Hoàng Văn Hoan là những nhân chứng xác thực đã chứng kiến đầy đủ "tình đồng chí thắm thiết" giữa những người csản hai nước nói chung và cuộc tình, cuộc hôn phối không xứng đôi Tăng-Hồ nói riêng!
       Ngay sau đám cưới, cô dâu đưa chàng rể về thăm quê nàng ơ tỉnh Phúc Kiến. Đó là một ngôi làng nhỏ bên bến nước cạnh rừng núi khá hùng vĩ. Chính tại nơi đây, ngày ngày nàng thường cất tiếng hát những bài dân ca Phúc Kiến với giọng cao vút hầu như âm vang khắp núi rừng. Thỉnh thoảng người chồng già họ Hồ cũng bắt chước hát theo. Đêm đêm người vợ trẻ loại này lại "trổ" tuyệt kỷ "rút tỉa" được từ những ngày tháng làm ca nữ tại những chốn ăn chơi ở Thượng Hải để ru lãnh tụ đảng cộng VN vào mộng!
       Sau khi Đặng Tiểu Bình xua quân đánh vào 6 tỉnh biên giới Việt-Trung (1979) để dạy-CSVN-một-bài-học, Hoàng Văn Hoan bỏ trốn sang Hoa Lục. Tại Bắc Kinh, họ Hoàng xác nhận trong khoảng thời gian ở Phúc Kiến (1950), HCMinh hầu như mê mẩn, lú-ruột-lú-gan bên cô vợ trẻ vốn là ca nữ "dạn dày phong sương". Có lần họ Hoàng cả gan nhắc khéo ô Hồ ngày quay về lại biên giới, nhưng chỉ thấy lãnh tụ trừng mắt  nhìn ông ta. Từ đó tay đại sứ VNDCCH chẳng dám hó hé! Cũng tại thủ đô Trung cộng (sau năm 1979), ông Hoan đã lên án gay gắt sự dã man của bọn Trường Chinh, Lê Duẩn, Phạm văn Đồng, Lê Đức Thọ...đã chia cắt tình vợ chồng Hồ-Tăng để ép lãnh tụ đảng cộng sống như thứ "cha già dân tộc" cho đến khi ông Hồ chết tức tưởi ngày 2/9/1969. (nhằm ngày quốc khánh của VNDCCH - bọn Duẩn, Chinh... cho là điềm dữ nên sau đó công bố ô Hồ chết ngày 3/9/69).
       Tuy nhiên, ngay cả Hoàng Văn Hoan cũng không hề dám đá động đến một sự thực trần trụi là chính ông Hồ đã sụp vào cái bẩy độc địa của Chu Ân Lai (năm 1950) để rồi từ đó về sau lãnh tụ đảng cộng và những môn đồ của ông ta phải cúi đầu nghe theo sự "sắp đặt" của MTĐông và trung tâm quyền lực đảng Tàu cộng. Xem thế, cuộc tình-cuộc hôn phối giữa chủ tịch nước VNDCCH và Tăng Tuyết Minh (vốn là nàng hầu của Chu Ân Lai) nếu không phải do ma-đưa-lối-quỷ-dẫn-đường thì do cái gì"
                           
                                        Góp ý, xin liên lạc:     trangsiphu@gmail.com
      

Monday, August 12, 2013

Một tiến trình phối hợp nhằm khả dĩ cứu nước cứu dân!

       Hình như mọi người, kể cả thành phần đấu tranh trong và ngoài nước, thường mong đợi một loại quyền lực tối thượng được ban phát tứ thế giới tư bản phương tây để xóa bỏ chế độ csản độc tài công an trị tại CHXHCNVN. Sự mong đợi tiêu cực đó khó có thể được đáp ứng! Chớ nên gán cho các cường quốc Âu Mỹ cái sứ mạng cao cả it khi được thực hiện: chủ động tháo gỡ giùm gông cùm xiềng xích mà bọn thống trị chuyên chế tại các nước nhược tiểu Á, Phi, Mỹ Latinh (dĩ nhiên trong đó, xứ CHXHCNVN có chế độ csản độc tài bạo trị đậm nét nghiệt ngã hơn cả) đã và đang tròng vào cổ người dân bị trị tại các quốc gia đó. Lý do đơn giản là thế giới tư bản phương tây, mà trung tâm quyền lực thực sự là giới tài phiệt, theo đuổi chủ nghĩa thực dụng (pragmatism) trần trụi lạnh lùng! Đối với các tập đoàn tư bản tài chính loại này, họ thường quan niệm "no friends - no enemies - only interests". Chỉ khi nào tại các nước với nền thống trị bạo ngược, lực lượng quần chúng nổi dậy đủ mạnh để làm "rung rinh" chế độ độc tài chuyên chế (nhất là tại các nước csản còn sót lại) thì khi đó trung tâm quyền lực của thê giới tư bản mới tính việc bố trí lại chiến lược và sẵn sàng "nhập cuộc"!
       Đội ngũ trí thức chân chính - tầng lớp sĩ phu, tất cả là cội rễ của đất nước, hãy tự cứu lấy mình, và trời sẽ giúp. Chẳng hạn, một nhà tư tưởng Pháp đã nói, "Aide - toi, et le ciel t'aidera!" Gần đây, một vài cuộc cách mạng bùng nổ và thành công tại châu Phi và Trung đông đã chứng tỏ điều này: chính người dân tại các quốc gia đó phải nhất-tề-vùng-lên trước, các cường quốc tư bản phương tây mới "giúp sức" sau. Kết quả tất yếu là các chế độ chuyên chế độc đoán lâu năm đã bị xóa sổ và các tên độc tài như Saddam Hussein (Iraq), Gaddafi (Liberia) đã bị diệt gọn! Tương tự, các cuộc cách mạng khác cũng đã nổ ra, và những chế độ độc tài tham nhũng tại các nước như Tunisia và Ai Cập cũng đã bị quét sạch. Sau đó, tại tất cả các quốc gia này, thể chế đa đảng đa nguyên dân chủ pháp trị đã được xác lập! Tại CHXHCNVN cũng phải như vậy: thành phần đấu tranh phải tập họp quần chúng đồng loạt xuống đường "nổi lửa" trước, (ít nhất tại các thành phố lớn như Sài gòn , Hà nội, Hải phòng, Vinh, Huế, Nhatrang , Cần thơ..., và các cường quốc tư bản phương tây sẽ "nổi cuồng phong" tiếp theo. Với thế trận đó, chắc chắn "bão lửa" sẽ bùng lên thiêu rụi hang ổ tội ác, guồng máy csản độc tài công an trị và mọi vây cánh của nó.
       Đó là tiến trình khả dĩ cứu dân cứu nước, thiết lập thể chế đa đảng đa nguyên dân chủ pháp trị. Đó còn là con đường để đưa Việt Nam vào vận hội mới ngỏ hầu đuổi kịp các quốc gia khác như Thái Lan, Singapore, Đại Hàn, Nhật Bản...
       Rõ ràng người dân các quốc gia châu Phi và Trung đông đã dũng cảm vùng lên và đã "làm nên lịch sử" để đưa đất nước của họ vào vận hội mới: tự do - dân chủ- nhân quyền. Tự hào về lịch sử bốn nghìn năm văn hiến và truyền thống đấu tranh bất khuất, lẽ nào người dân Việt nói chung chịu "thua sút" so với các dân tộc kia? Và nhất là đồng bào trong nước lại tiếp tục cam chịu cúi đầu trước chế độ csản độc tài tham nhũng công an trị? Cần suy ngẫm về những bài học kinh nghiệm rút ra từ các cuộc c.m ở châu Phi và Trung đông, đồng bào Việt Nam hãy dũng mãnh vùng lên! Đội ngũ trí thức chân chính - tầng lớp sĩ phu phải làm gì để cứu nước cứu dân?
       Nếu đồng bào Việt Nam cứ tiếp tục tiêu cực thụ động sợ hãi cúi đầu cam chịu, bọn csản Hà nội càng tác-yêu-tác-quái, càng lún sâu vào con đường làm tay sai cho kẻ thù phương bắc:  
* không những dâng một phần lãnh thổ phía bắc và lãnh hải, đảng cộng còn để Tàu-khạc-nhổ đủ loại lúc nhúc "lót ổ" ở mọi ngóc ngách trong xã hội Việt Nam.
*bọn csản chóp bu VN chắc chắn cuí đầu làm thứ "thái thú" cho bọn giặc Tàu cộng trong thời "bắc thuộc" một lần nữa! Như thế thì tương lai đất nước càng đen tối thê thảm, và dân tộc Việt Nam càng bị "đè bẹp" bởi nhiều tầng áp bức tạo nên bởi bộ máy csản độc tài thống trị từ địa phương đến trung ương và ách-đô-hộ-kiểu-mới của  giặc thù phương bắc.  
       Người dân Việt hãy dũng mãnh vùng lên phá tan mọi thứ xiềng xích gông cùm mà CSVN ngầm cấu kết với bọn Tàu cộng để tròng vào cổ dân tộc Việt Nam! 
       Có lẽ mọi người còn nhớ những gì mà Đức giáo hoàng John Paul II đã từng nói trước hàng triệu người dân Ba Lan (vừa là tín đồ) tại thủ đô Warsaw năm 1980 khi Ngài về thăm xứ sở, "Các con đừng sợ hãi! Đêm dù có dài, nhưng trời chắc chắn sẽ hừng sáng!" Và người dân Ba Lan đã vùng lên làm nên lịch sử, dẹp bỏ chế độ csản độc tài năm 1989. Chỉ cần 20 năm với nền tự do dân chủ thật sự, Ba Lan, trong vận hội mới, trở nên thành viên của nhóm G20. Năm 2010, Ba Lan với chế độ dân chủ đa đảng được xếp ở vị trí thứ 17 về mức độ phát triển kinh tế so với các quốc gia trên thế giới. (Trong khi trước đó, sau khi chế độ csản vừa sụp đổ, người dân Ba Lan khố rách áo ôm bị gậy khất thực khắp châu Âu!)
       Đừng sợ hãi, hãy đồng loạt quyết liệt vùng lên để đưa Việt Nam vào vận hội mới: đa đảng - đa nguyên - dân chủ - pháp trị.   Với cơ cấu chính trị xã hội như thế, chắc chắn nền kinh tế Việt Nam sẽ phát triển mạnh và nhanh chóng. Và dứt khoát non sông sẽ tránh được mọi thứ "tai họa" đưa tới từ giặc thù phương bắc!                                                                                      
                                     Góp ý, xin liên lạc:   trangsiphu@gmail.com

Sunday, August 4, 2013

Con-vịt-què-CHXHCNVN của "thời đại HCMinh" ở giai đoan cuối rệu rã!

       Sau khi Liên Xô và các nước csản đông Âu sụp đổ, bộ chính trị đảng cộng đã quyết định "đổi mới kinh tế mà không đổi mới chính trị" Về lãnh vực kinh tế, đảng cộng đã và đang áp dụng cái gọi là nền-kinh-tế-thị-trường-theo-định-hướng-xã-hội-chủ-nghĩa. Thực chất đó là loại nền kinh tế bị khống chế bởi các công ty quốc doanh khổng lồ (so với các loại công ty khác của VN hiện nay) mà chủ nhân ông đích thực là các tên csản đầu sỏ! Ngay cả các công ty cở trung được cổ phần hóa (tư nhân hóa) cuối cùng cũng lọt về tay bọn đàn em hoặc gia đình của các tên csản quyền lực. Tất cả chủ nhân ông loại này ra sức lũng đoạn nền kinh tế tài chính CHXHCNVN! Ví dụ điển hình: 2 công ty quốc doanh có số vốn lớn nhất nước thực sự là của thủ tướng y tá NTDũng đã "ngốn sạch" khoảng 10 tỉ dollars của dân mà chẳng đem lại lợi ích gì cho nền kinh tế đất nước. Các tay đàn em của tên csản đầu sỏ này bày trò "Lê Lai liều mình cứu chúa". Dĩ nhiên NTD cuối cùng vẫn bình chân như vại. (Tại Đài Loan, Đại Hàn và Philippines.., tổng thống chỉ để vợ, chồng , con hoặc anh em lợi dụng vơ vét của công tuy chẳng là bao nhưng các vị đó bị đẩy vào tù sau khi mãn nhiệm.) Điều đáng chú ý là trung tâm quyền lực đảng cộng lại còn cho phép 2 công ty quốc doanh "đầu não" này tiếp tục "rút ruột " ngân hàng trung ương đế phối trí lại! Tại cuộc họp năm 2013 tổ chức ASEAN (Association of South-East Asian Nations), ngay cả chủ tịch luân phiên, ngoại trưởng Brunei, đã nói thẳng thừng rằng cung-cách-làm-ăn của CHXHCNVN "không giống" bất cứ nước nào trong tổ chức thì làm sao ASEAN phát triển đồng bộ được!
       Một ví dụ khác: gần đây "Ái nữ" (tốt nghiệp trường triết học Mác-Lê) của tên tổng bí đảng cộng và con gái cưng cùa y tá thủ tướng đồng cai quản một công ty tư nhân để đối tác với doanh nhân ngoại quốc. Hai "yêu nữ" này trở thành cặp bài trùng tác yêu tác quái: bất chấp sự kêu gào thảm thiết của tầng lớp bị trị. Cụ thể, bọn chúng đã cưỡng đoạt đất đai cùa người dân huyện Văn Giang Hưng Yên miền Bắc và bán lại cho một công ty đa quốc gia Anh quốc. Nhận xét: Mua 1 rồi bán lại 30, nếu không phải là cưỡng đoạt thì là gì? Nạn nhân khổ chủ nào dám phản kháng biểu tình thì bị đánh đập và bị đẩy vào tù! Nếu không có 2 tay csản hàng đầu trong chính trị bộ đảng cộng "đứng đằng sau", liệu con của chúng dám dở trò áp bức dân lành và càn quét cướp bóc hay không?    
       Ngoài ra, điều hết sức phi lý là hơn hàng vạn công ty quốc doanh đủ cỡ khác đã làm ăn lỗ lả lên đến hàng trăm ngàn tỉ đồng (VC) mà chẳng có "ma" nào chịu trách nhiệm. Trung tâm quyền lực của đảng cộng luôn luôn sẵn sàng để nền kinh tế quốc doanh nặng nề nhưng được gọi là "chủ đạo" moi số vốn khổng lồ ở các ngân hàng nhất là ngân hàng trung ương để bù lỗ. Thực chất bọn csản chóp bu và đủ loại đàn em "rút ruột" các cơ sở tài chình để chia chát nhau! Đó là lý do tại sao đảng cộng cứ tiếp tục để ngành kinh tế quốc doanh ì ạch hụp lặn trong "vũng lầy lỗ vốn". Nhìn chung, nền kinh tế tài chánh của nước CHXHCNVN không thể thoát khỏi tình trạng suy kiệt què quặt là như thế đó!
       Toàn bộ cục diện chính trị và kinh tế cùa nước CHXHCNVN đã và đang phơi bày hình ảnh của một con "vịt què". Tuy nhiên đó không phải là loại "lame duck" khi nói về tình trạng của một nguyên thủ quốc gia dân chủ phương tây mà đảng của ông ta không kiểm soát được một trong lưỡng viện quốc hội. Thứ "vịt què" theo kiểu CHXHCHVN: cái miệng của nó cố "cạp cạp" (quack, quack..) về sự duy trì điều 4 HP để đảng cộng độc tài bạo trị bức hại thành phần trí thức chân chính và ra sức vơ vét cướp bóc tài nguyên quốc gia và của cải dân  lành. Và ngày này qua ngày kia "vịt què" loại này cứ tiếp tục "múa mỏ" để thoát ra những tiếng kêu khàn đục độc hại trong cái xã hội rực lửa căm hờn tỏa ra từ nhà tù ngục tối, những trại tập trung chết người (death camps) và tại vùng ngoại ô làng quê mà đất đai bị chiếm đoạt rồi sau cùng lọt về tay đảng cộng và bè lũ tay sai! Thêm vào đó, thứ cơ cấu kinh tế "quái đản" được phân tích cụ thể như trên chỉ tạo điều điện cho THAM NHŨNG càng mọc gốc mọc rễ và lan tỏa để vắt kiệt năng lực và nguồn sống của dân tộc. Tham nhũng trở thành một thứ nghiện ngập thâm-căn-cố-đế ăn sâu trong óc não của toàn bộ cán cộng từ loại chóp bu cho dến thứ tép riêu. Thế nên, tham nhũng đâu khác gì loại "thổ tả" lây nhiễm và lan truyền ở mọi ngóc ngách trong guồng máy đảng cộng. Cán bộ csản các cấp mà không tham nhũng mới là chuyện lạ! Xuyên suốt hàng ngàn năm lịch sử, chỉ có chế độ csản tham nhũng độc tài bạo trị nghiệt ngã vấy máu người dân vô tội của "thời đại HCMinh" xứng đáng được "vinh danh" như là  thứ TỘI ÁC KINH HOÀNG đối với dân tộc Việt Nam!   
       Ở một thời điểm nào đó nếu có chút ít tiến triển, nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN chỉ có những bước khập khiễng cà nhắc mà thôi. Nên nhớ rằng "vét cạn kiệt" tài nguyên đất nước để bán cho nước ngoài không phải là cách để phát triển kinh tế. Ngược lại, cách "làm ăn" kiểu này là sự phá hoại tài nguyên và tiềm năng của đất nước. Cúi đầu "làm gia công" cho chủ nhân ông Tàu cộng, cộng sản đủ loại cam tâm làm tôi đòi cho bọn giặc thù phương bắc! Thế nên, khi chế độ csản độc tài công an trị còn tồn tại, dứt khoát VN chẳng bao giờ đuổi kịp nhiều nước Á, Phi, Mỹ La tinh (đừng nói chi đến các quốc gia tư bản tiền tiến). So với Thái Lan, Đại Hàn, Singapore, Nhật Bản.., con-vịt-què-CHXHCNVN khập khiễng lẹt đẹt phía sau mà cứ mãi mê "cạp cạp" đòi níu giữ điều 4 hiến pháp một cách điên cuồng! Thật là buồn cười gần đây tay tổng bí đảng cộng gào lên rằng bỏ điều 4HP (điều luật quái dị này để đảng cộng độc quyền cai trị VN!) là suy thoái về tư tưởng và đạo đức c.m. Chỉ có kẻ vừa ngu vừa tham vừa ám ảnh bởi sự giãy chết của chế độ csản mới nói như vậy! Khá xác thực và sinh động khi "con vịt què CHXHCNVN" được mô tả như thế đó. 
       Jean Paul Sartre (1905-1980) triết gia văn hào Pháp-giải Nobel văn chương đã từng nói, "L'enfer, c'est l'autre" (tha nhân là địa ngục). Nhận định này càng trở nên xác thực khi con người hụp lặn đè đạp nhau trong một thế giới gọi là "a dog-eat-dog world" như xứ CHXHCNVN, một loại nhà-tù-khổng-lồ!  
                                       Góp ý, xin liên lạc:    trangsiphu@gmail.com