Tuesday, April 30, 2013

Chính phủ liên hiệp(Việt Minh+các đảng phái quồc gia)1945-46. Hậu quả khó lường đối với thành phần yêu nước chân chính!

       Sau khi Việt Minh cướp chính quyền ngày 19/8/1945, ô Hồ hầu như không có thành phần nhân sự để hình thành một chính quyền. Ngay cả ở cấp địa phương, cán bộ Việt Minh chỉ tạm "ráp" vào bộ-khung-chính-quyền ở một số tỉnh mà thôi. Để có thể được quốc tế thừa nhận, một nhà nước, một quốc gia phải hội đủ 4 yếu tố theo công pháp quốc tế: lãnh thổ, dân chúng, chính quyền (trung ương) và quân đội. Về quân đội, ô Hồ chỉ mới có một trung đội du kích, do Võ Nguyên Giáp chỉ huy, hoạt động theo đường số 4 gần biên giới Việt-Trung! Về bộ máy chính quyền trung ương, chẳng có một cán bộ Việt Minh nào (nói thẳng ra là đảng viên đảng cộng sản Đông dương) khả dĩ tạm đủ "tầm cở" và một chút uy tín để giữ chức bộ trưởng. Để chính quyền trung ương có bộ mặt "coi được" trước con mắt mọi người trên thế giới vầ để thu hút đông đảo quần chúng, lãnh tụ Việt Minh quyết định "vay mượn" lực lượng các đảng phái quốc gia khá uy tín thời bất giờ.
       Muốn thế, tay cáo già họ Hồ phải mạo xưng Hồ Chí Minh một cách hoàn hảo hơn! ( HCMinh: nhà cách mạng lão thành, theo tam dân chủ nghĩa của Tôn Văn, đã chết khá lâu trước đó. Nếu còn sống, nhà cách mạng này vào khoảng 75 tuổi) Vào năm 1945, lãnh tụ Việt Minh 55 tuổi, chưa đến nổi là một cụ già. Thế mà tay cục trưởng đông phương cục của đệ tam quốc tế đã "giả dạng" y chang như một cụ già với tóc râu dài lưa thưa và bước đi hơi lụp chụp! Trước tiên ô Hồ cho mời Huỳnh Thúc Kháng từ miền Trung ra Hà nội. (HTKháng tiến sĩ nho học vừa khá thâm sâu về tây học-chủ nhiệm tờ báo Tiếng Dân). Ngay từ giây phút đầu, HTKháng cứ tưởng người đang bắt tay với ông ta là Hồ Chí Minh, nhà cách mạng quốc gia lão thành mà ông Huỳnh đã nghe danh từ lâu nhưng chưa hề gặp mặt trước đó. (Thật tình ông ta đâu ngờ rằng đó là thứ HCMinh dỏm!) Mới nghe cứ tưởng chừng như đang nói về các nhân vật trong phim kiếm hiệp phải cải trang để "che mắt" kẻ khác trong chốn-giang-hồ nhưng đó lại là sự thật!
       Sau khi chào hỏi và tự giới thiệu nhau, Hồ Chí Minh (dĩ nhiên là mạo xưng) nói với ông Huỳnh Thúc Kháng, "Tôi mới về nước, chẳng mấy ai biết tôi là ai. Từ lâu bác có uy tín khắp cả nước nên tôi mời bác ra đây để giữ chức chủ tịch nước."
"Công cuộc đại sự này do cụ khởi xướng và cụ lớn tuổi hơn tôi nhiều, nên cụ giữ chức chủ tịch nước là phù hợp hơn cả," ông Huỳnh nói. ( Từ đó về sau, vì lầm tưởng ô Hồ là HCMinh-ông già 75 tuổi, nên HTKháng và những lãnh tụ đảng phái quốc gia khác đều gọi tay cáo già họ Hồ bằng "cụ" một cách "kính cẩn". Thật buồn cười khi tất cả hầu như cùng một thế hệ mà những vị này lại gọi tay cáo già kia bằng cụ!)
       Nghe ông Huỳnh từ chối, tay lãnh tụ Việt Minh đột nhiên ôm chầm ông ta và khóc rưng rức, "Nếu có điều gì hiểu nhầm thì đó chỉ là vấn đề cá nhân , xin bác bỏ qua cho. Ta hãy cùng nhau góp sức vì tiền đồ đất nước!" Đúng là loại nước mắt cá sấu! ( crocodile tears) Một lát sau đó, ô Hồ thêm, "Thôi được vì tôi lớn tuổi hơn bác nên tôi giữ chức chủ tịch nước, nhưng tôi giao thực quyền cho bác: phó chủ tịch nước kiêm luôn bộ trưởng nội vụ. Và bác có toàn quyền sắp xếp nhân sự ở cấp chính quyền trung ương!" Ông Huỳnh Thúc Kháng có vẻ hả hê và suy nghĩ, "Không những một lòng vì nước vì dân, cụ già 75 tuổi này còn có tinh thần thượng võ!"(Hình như một tiến sĩ nho học như ô Huỳnh mà quên hẳn câu tục ngữ ngọt-mật-chết-ruồi!)
       Trong truyện Tây Du Ký, Đường Tam Tạng là một vị cao tăng đạo đức hiền lương không thể phát hiện ra được "bạch cột tinh" đã biến hóa thành một cụ già lọm khọm nên đã bị lừa gạt. Trái lại, Tôn Ngộ Không chỉ cần "trợn con mắt dọc" hoặc bốc không khí ngửi là nhận ra ngay có "yêu khí" xung quanh và khẳng định rằng người già lụ khụ kia chính là cái bộ-xương-thây-ma mà thôi! Ông HTKháng quá thật thà liền lành và dễ tin người thì làm sao có cái "nhãn lực" để nhận ra người đang đối diện với ông ta chỉ là một thứ con-tinh-nhà-họ-Hồ "đội lốt" cụ già HCMinh, một nhà cách mạng lão thành theo tam dân chủ nghĩa? Không những vị tiến sĩ nho học mà gồm luôn cả các nhà lãnh đạo của Việt Nam Quốc Dân Đảng và Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội sau đó cũng đều bị lừa gạt!                                                                                               
       Ngày nay một số không nhỏ Việt kiều (có cả một ít trí thức) về nước hợp tác làm ăn, theo sự chiêu dụ "khá hấp dẫn" của đảng cộng! Chẳng hạn một lần chủ tịch nước CHXHCNVN Nguyễn Minh Triết xuất hiện tại Dana Point nam California Hoa Kỳ để mời gọi doanh nhân Mỹ và Việt kiều bỏ vốn đầu tư tại Việt Nam. Trong lúc tuyên truyền về thành quả đổi mới của kinh tế VN,  tay csản chóp bu này còn hỉ hả nói, "Quý vị hãy đến VN vì Việt Nam có nhiều gái đẹp lắm!" Vài ngày sau đó trên một tờ báo địa phương, Claire Beckett, một nhà báo, đã viết rằng với tư cách là chủ tịch nước, ông NMTriết đã và đang ra sức quảng cáo cho ngành du lịch thuộc loại "sex tourism" tại CHXHCNVN! Những kẻ về hợp tác làm ăn xung quanh ông y-tá-thủ-tướng csản hiện nay trước sau chắc chắn cũng bị ê-ẩm-ê-chề-ê-mặt! Có những "trự" đã phải bỏ tiền của để tháo chạy khỏi xứ "cộng hòa ngục dữ". Về lại phương tây hoặc Mỹ, dù thua đau và lòng-đau-như-cắt, nhưng họ chẳng thốt nên lời vì sợ sẽ làm trò cười cho thiên hạ!
       Quay lại việc tiến sĩ nho học Huỳnh Thúc Kháng bằng lòng cộng tác với lãnh tụ Việt Minh: làm tiếng-chim-gọi-đàn, ông ta được sự đáp ứng: của các lãnh tụ VNQDĐảng và VN Cách Mạng Đồng Minh Hội. (đảng phái quốc gia) Những người này đã dưa về nước khoảng 3 sư đoàn quân-cán-chính được huấn luyện tại trường võ bị Hoàng Phố ở Trùng Khánh (Chính quyền Tưởng Giới Thạch còn cai trị tại Hoa lục). Nhờ đó chính quyền trung ương (và một số địa phương quan trọng như Hà nội, Hải phòng) được thành lập: HCMinh (mạo xưng)-chủ tịch nước; HTKháng-phó chủ tịch nước kiêm bộ trưởng nội vụ; Nhất Linh Nguyễn Tường Tam-bộ trưởng ngoại giao; Vũ Hồng Khanh-bộ trưởng quốc phòng... Ghi chú: ông Ngô Đình Diệm đã được mời tham gia nội các nhưng từ chối! Lúc bấy giờ Võ Nguyên Giáp và Phạm Văn Đồng... còn ở "ngoài rìa"
       Ô Hồ "trình làng" nội các đầu tiên cùa nước VNDCCH ngày 2/9/1945. Đó là một thứ chính phủ liên hiệp giữa Việt Minh và VNQDĐ, VNCMĐMH. Rõ ràng cộng sản và thành phần quốc gia (chiếm ưu thế) đã từng "ngồi chung" để ổn định tình hình đất nước sau đệ nhị thế chiến! Bản tuyên ngôn độc lập do ô Hồ đọc có phần mở đầu y chang phần mở đầu của Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ ngày 4/7/1776. Dựa vào hiến pháp 1946, quốc hội đầu tiên của VNDCCH được bầu ra: phe quốc gia chiếm 72 ghế; phe cộng sản có 48 ghế; chủ tịch quốc hội là Nguyễn Hải Thần (lãnh tụ VNCMĐMH-phe quốc gia) Một lần nữa không thể chối cãi được: những nhà chính trị theo khuynh hướng quốc gia hoàn toàn thắng thế ở những năm 1945-46! Buồn thay, các lãnh tụ đảng phái quốc gia "mất cảnh giác" nên đã để tay cáo già họ Hồ (người sáng lập đảng csản ĐD đồng thời là cục trưởng đông phương cục của csản đệ tam quốc tế) gian manh và thâm độc dàn dựng quỷ kế để "lật ngược thế cờ" sau đó. Các lãnh tụ của VNQDĐ và VNCMĐMH phải tẩu thoát sang Tàu. (vấn đề này sẽ được đề cập trong kỳ tới). Khi họ biết rõ chủ tịch nước VNDCCH thực sự là ai thì đã quá muộn rồi!
       Ghi thêm: Dựa vào phần mở đầu tuyên ngôn độc lập ngày 2/9/1945 (giống những lời mở đầu TNĐL của HK) và thành phần chính phủ liên hiệp đầu tiên của nước VNDCCH, Mendès Corvidé (Pháp), một sử gia thiên tả (left-wing) và một số phần tử phản chiến Mỹ cố bênh vực chủ tịch nước VNDCCH (mà họ chẳng hề biết đó là kẻ mạo xưng Hồ Chí Minh) là một nhà ái quốc theo khuynh hướng quốc gia! Ngoài ra, sau khi các nước csản Đông Âu sụp đổ, chính quyền csvn đã ra sức vận động tổ chức UNESCO thừa nhận "lãnh tụ vĩ đại" của họ là một "nhà văn hóa thế giới" (UNESCO = United Nations Educational, Scientific and Cultural Organization). Bọn csản chóp bu Hà nội đã đưa những nhân viên ngoại giao và một số sử-gia-bồi-bút của họ xuất hiện trước diễn đàn các nước phương Tây và tại một vài đại học Mỹ. Bọn chúng đồng loạt trân tráo ví von HCMinh (mạo xưng) như là "George Washington của Việt Nam" Bậy bạ hết chỗ nói!      
       Sự thật vẫn là sự thật! Cuối cùng bè lũ cộng sản phải trơ mắt nhìn khi "lãnh tụ tối cao" của đảng cộng bị vạch mặt để lộ nguyên hình như là kẻ mạo xưng người khác để ăn cắp tài liệu chính trị và thi phẩm của họ. (Ô Hồ đã mạo nhận là tác giả của: le procès sur la colonisation de la France và ngục trung nhật ký-nhật ký trong tù). Ngoài ra, Chủ tịch nước VNDCCH phải chịu trách nhiệm về cái chết của gần hàng triệu người trong thời kỳ cải cách ruộng đất ở miền Bắc sau 1954 và gần hàng vạn người dân vô tội bị chôn sống trong biến cố Mậu Thân Huế năm 1968. Chưa hết, hãy nghe chính "bác Hồ vĩ đại" của đảng cộng tự thú: "Ta có thể sai lầm nhưng dứt khoát bác Mao không hề sai lầm" Và cũng chính ô Hồ đã ghi trên tấm mộ bia của đức thánh Trần Hưng Đạo, "Bác đưa dân tộc qua nô lệ. Tôi dẫn năm châu đến đại đồng!" Xem thế, cáo già họ Hồ, nếu không phải là một thứ cộng-sản-đỏ-đít và là tay-sai-của-csản-đệ-tam-quốc-tế, thì là gì?  Với toàn bộ chứng cứ không thể chối cải được, ô Hồ đích thực là tên tội đồ đáng ghê tởm nhất trong lịch sử Việt Nam. Và dĩ nhiên ông ta đã bị tổ chức UNESCO thẳng thừng từ chối công nhận như là một nhà văn hóa thế giới trong thế kỷ 20!                                          
                   ( Kỳ tới:   Ô Hồ và đảng cộng sẵn sàng thỏa hiệp với "giặc ngoài" ....)
                                 Góp ý kiến, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
      
   

No comments:

Post a Comment