Tuesday, May 7, 2013

Ô Hồ và đảng cộng sẵn sàng luồn cúi và thỏa hiệp với "giặc ngoài" hầu rảnh tay để tìm cách trừ khử những ai bị xem là "thù trong"

       Sau khi chính phủ liên hiệp thành lập, đất nước chỉ tạm ổn định trong một thời gian ngắn. Từ khoảng giữa năm 1946, nói chung tình hình Việt Nam trở nên phức tạp rối ren hơn. Với tư cách chủ tịch nước, HCMinh (dĩ nhiên là kẻ mạo xưng) đề nghị gặp chính phủ Pháp để bàn về vấn đề bang giao hai nước trong tình hình mới. Ông Huỳnh Thúc Kháng nắm quyền chủ tịch nước khi ô Hồ đi vắng.
       Thật là trớ trêu khi ô Hồ đến Paris, chính phủ Pháp lại từ chối tiếp kiến. Họ viện lý do là nước Pháp đang mừng ngày quốc khánh 14/7 (để mở đầu cuộc cách mạng Pháp, dân chúng Paris đã nổi dậy phá ngục Bastilles 14/7/1789). Thông qua sự kiện này, thử hỏi chính phủ Pháp có "xem trọng" chủ tịch nước VNDCCH hay không? Thế nhưng không những lãnh tụ Việt Minh không thấy bị "bỉ mặt" mà tay cáo già này lại cảm thấy mọi sự diển tiến khá hạp ý ông ta. Thật vậy, ô Hồ thừa biết chình phủ liên hiệp tạm thời do Huỳnh Thúc Kháng cầm đầu phải đối mặt với tình hinh rối ren hổn loạn của đất nước khi ông ta vắng mặt. Các đảng phái quốc gia nói chung, ô HTKháng nói riêng sẽ mất dần uy tín trước quốc dân vì không thể giải quyết ổn thỏa tình hình phức tạp trên. Ngoài ra, ô Hồ cần vắng mặt với khoảng thời gian đủ để con-mồi-tiến-sĩ-nho-học-Huỳnh-Thúc-Kháng "sụp bẫy" mà tay cáo già đã "gài" sẵn trước khi đi Pháp!
       Rời Paris, ô Hồ tiến về phía nam và đã rong chơi gần 2 tháng ở Marseille. Theo Marlon Boris, một ký giả có tên tuổi (Pháp), mặc kệ ông HTKháng và toàn thể chính phủ liên hiệp "vật lộn" với tình thế khó khăn của Việt Nam, chủ tịch nước VNDCCH thường giả dạng loại giang-hồ-tứ-chiến nhưng khá "nặng túi" (deep pockets) để vào vui chơi trong các hộp đêm tại thành phố cảng này. Không những nghiện rượu và say mê thuốc lá loại nặng, lãnh tụ đảng csản đông dương còn tỏ ra sành sỏi bên cạnh gái nhảy (cavalière). Chẳng có gì lạ cả vì lúc còn trẻ, Nguyễn Tất Thành (ô Hồ) đã sống nhiều năm tại Pháp và thường lang thang ở vùng ngoại ô Paris, kết giao với đủ thành phần lao động, giới bụi đời và loại phụ-nữ-phức-tạp! (khoảng 10 năm trước khi chết, bác Hồ của đảng cộng còn nghiện thuốc phiện. Ngay cả những tên csản chóp bu chẳng hề phản bác về việc này!) Nếu được chứng kiến cảnh lãnh tụ Việt Minh luân phiên ôm các cavalières quay tròn trên sàn nhảy, chắc chắn tiến sĩ nho học HTKháng phải sững sốt nhìn rồi thốt lên, "Chao ôi! cụ già Hồ Chí Minh 75 tuổi với bước đi lụp chụp sao bỗng dưng lại biến thành một-tay-ăn-chơi sành sỏi như thế này?"    
       Gần hai tháng sau, ô Hồ trở lại Paris. Tuy được nói là hội nghị hai nước nhưng thực sự chỉ là cuộc "nói chuyện tay đôi" ( bipartite talks) giữa chủ tịch nước VNDCCH và bộ trưởng thuộc địa Pháp ngay tại tư thất của người này.  Trong khi tên bộ trưởng Pháp trừng trừng nhìn người ngồi đối diện thì tay cáo già họ Hồ với khuôn mặt xương xẩu và cặp mắt láo liên, chốc chốc phì phà điếu thuốc. Thoạt nhìn, mọi người cứ tưởng hai tay đàng điếm đang đánh "xì tẩy" với nhau, nhưng  thực chất hai bên đang "trả giá" với nhau trong mối bang giao. Con-tẩy của Pháp là lực lượng Pháp quay lại Đông dương trong đó có Việt Nam. Còn con-tẩy của lãnh tụ Việt Minh là ông ta rất mong muốn chính phủ Pháp tìm cách thương lượng với chính quyền Trung Hoa Quốc Gia (còn cai trị tại Hoa lục) để Tưởng Giới Thạch rút toàn bộ lực lượng từ vĩ tuyến thứ 16 (do tướng Lư Hán chỉ huy) về nước. ( Ghi chú: theo hội nghị Posdam của phe thắng trận Anh-Pháp-Mỹ-Liên Xô-Trung Hoa Quốc Gia trong đệ nhị thế chiến, lực lượng của Tưởng Giới Thạch được phân công giải giáp quân đội Nhật từ vĩ tuyến 16 trở lên). Ô Hồ cho rằng lực lượng THQG là "chổ dựa" của các đảng phái quốc gia. Và tay cáo già này đã còn tìm đủ mọi cách để dẹp bỏ chỗ-dựa này. Chẳng hạn, ông ta đã từng hối lộ tướng Lư Hán một khối lượng vàng đáng kể để mong tên tướng này nhanh chóng rút quân về lại bên Trung Hoa!
       Vào khoảng nửa đêm cùng ngày một tạm ước được ký kêt giữa hai bên tại nhà riêng của bộ trưởng thuộc địa Pháp: Tạm Ước 14/9/1946. Đây là cách có-một-không-hai trong lịch sử bang giao quốc tế! Cộng sản là loại độc trùng sinh sôi nẩy nở trên rác rưởi của lịch sử. Hầu như toàn thể côn trùng, bao gồm loại độc trùng, thường trổi lên và ro re kiếm mồi về đêm. Trong thời kỳ chiến tranh, du kích cộng sản ban đêm thường ngoi lên từ các hầm bí mật. Bọn chúng tiến hành khủng bố bằng cách kê mã tấu vào cổ dân lành để đòi tiếp tế lương thực thuốc men, gài mìn trên các quốc lộ, tại cầu cống và đường hỏa xa..."Đội lốt người", độc trùng loại này cũng quen thói hoạt động về đêm trong đường lối ngoại giao!                                            
      Nhận xét: 1/ Chính phủ Pháp không muốn tiến hành hội nghị ở cấp nguyên thủ quốc gia vì Pháp chuẩn bị trao trả độc lập cho Việt Nam và thừa nhận chính phủ Bảo Đại năm 1949, theo khuyến cáo của Liên Hiệp Quốc sau đệ nhị thế chiến.                    
                     2/ Chính ô Hồ, lãnh tụ Việt Minh, đã "rước"quân đội Pháp trở lai Việt Nam. Theo tạm ước, 2 sư đoàn viễn chinh Pháp được phép đổ bộ vào Hải Phòng ngay sau đó.
                    3/ Liên hiệp với VNQDĐ và VNCMĐMH chỉ là tạm bợ; về lâu dài tay cáo già họ Hồ tìm mọi cách để trừ khử thành phần yêu nước theo khuynh hướng quốc gia vì ông ta xem họ là "cái gai" trong mắt và đồng thời cũng là loại "cản đường". Chẳng có gì lạ cả khi chủ tịch nước VNDCCH luồn cúi và thỏa hiệp với thực dân Pháp, "giặc ngoài", hầu rảnh tay để đối phó rồi loại trừ các đảng phái quốc gia mà ông ta xem là "thù trong". Nếu chính phủ liên hiệp tồn tại vô thời hạn, làm sao ô Hồ và đảng cộng có thể tác yêu tác quái ở miền Bắc và đem "trồng" chủ nghĩa csản vào Việt Nam theo chỉ thị của csản đệ tam quốc tế? Ngán ngẩm thay khi toàn bộ cộng sản loại này đã "theo đuôi" những tên csản quốc tế sừng sỏ và khát máu như Stalin và Mao Trạch Đông lại tự cho bọn họ là cách mạng là yêu nước! Làm gì có tấm lòng "yêu nước Việt" khi chính chủ tịch nước VNDCCH thông qua Phạm văn Đồng đã "tặng" đảo Hoàng Sa cho Tàu cộng năm 1958 vì tình đoàn-kết-quốc-tế-vô-sản?
                    4/ Từ đó rút ra được những bài học gì? Có thể nào tin vào những điều mà các tên csản chóp bu ngày nay đã và đang rêu rao hay không? Bọn chúng thường kêu gọi, "Hãy khép lại quá khứ và thực hiện hòa hợp hòa giải dân tộc: mọi người cùng nhau góp sức xây dựng đất nước!" Hòa-hợp-hòa-giải-dân-tộc theo kiểu của những tên cáo già cộng sản tức là mọi người hãy đưa túi cho chúng nó "vét sạch" và đồng thời cũng đưa đầu cho chúng nó "cạo" chất xám!
                   5/ Từ 1975 cho đến ngày nay, những thành phần sau đây bị chính quyền csản xem là "nội thù":
-tất cả nguyên là quân cán chính của VNCH.
-tất cả tôn giáo ngoại trừ thứ tôn-giáo-quốc-doanh.
-tất cả những ai dám tố cáo các cấp cán bộ đảng cộng tham nhũng, đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền cho Việtnam, lên án hành vi ngang ngược xâm lấn biển đông của bọn Tàu công.
-kẻ thù nguy hiểm nhất của đảng cộng là những người đòi xóa bỏ chế độ độc tài công an trị của CSVN để thiết lập thể chế đa nguyên đa đảng pháp trị. "Thù trong" loại này còn bị bọn csản gán tội là "cấu kết với các thế lực thù địch quốc tế." Tóm lại, chính quyền csản đã và đang ra sức trấn áp và bức hại tất cả mọi thành phần thuộc diện "nội thù", thay vì thật tâm đoàn kết tập họp mọi tầng lớp người Việt trong và ngoài nước để đối phó với "giặc ngoài"!
       Hiện nay, toàn thể dân tộc Việt Nam xem bọn Tàu cộng là "giặc ngoài" Thế mà những tên csản chóp bu Hà nội lại bạc nhược và phản ứng lấy lệ trước hành động xâm lăng của loại Tàu-khạc-nhổ này! Coi bộ để tồn tại, bọn csản vn ăn hại tìm cách luồn trôn các môn đồ của "bác Mao". Có thể nào CSVN đã âm thầm cúi đầu thỏa hiệp với bọn "giặc ngoài -Tàu cộng) để được "trường trị" và bằng lòng làm loại "thái thú" đề đẩy Việt Nam vào thời kỳ "bắc thuộc" một lần nữa?  - Tại sao không?   (sẽ có đề tài trình bày về cách thỏa hiệp trên đây)
                                      Góp ý, xin liên lạc:  trangsiphu@gmail.com

No comments:

Post a Comment