Vốn hiếu chiến và khát máu, bạo chúa phương đông họ Mao vẫn không thỏa lòng sau khi "chụm" 1 triệu người thuộc liên quân csản Tàu và Bắc Hàn trong cuộc chiến tranh Triều Tiên 1950-1953. Bị "sụp bẫy", ô Hồ đành cúi đầu "cho mượn" khoảng 15 vạn người đủ loại để tập đoàn quân sự tay sai của MTĐông "thử nghiệm" chiến-thuật-biển-người một lần nữa tại trận chiến Điện Biên Phủ. Cụ thể là: từ đợt này đến đợt khác tấn công đối phương, hàng hàng lớp lớp "bộ đội ô Hồ" và đám dân phu ngơ ngác mê muội thuộc nông thôn miền Bắc bị tập đoàn quân sự Bắc Kinh lúc bấy giờ đem "thí xác" một cách điên cuồng cho đủ loại hỏa lực của lực lượng viễn chinh Pháp tại cứ điểm suốt trận chiến!
Theo Simone Vartan, nữ phóng viên chiến trường của tờ Le Monde, từ cuối tháng 3/54 trở đi xác chết phe đối phương (csản Hồ-Mao) ngổn ngang ở mọi ngóc ngách trong thung lũng Mường Thanh và ngay cả cây cỏ xanh mọc trong các khe đá khu lòng chảo Điện Biên Phủ cũng dính đầy máu! Đúng là một chiến thuật "thí quân" điên cuồng và man rợ! Các cuộc không tập của máy bay quân sự Pháp ác liệt, không ngớt và các ổ đại liên đại pháo tại cứ điểm ngày đêm cũng "gầm thét" đã khiến cho liên quân csản Hồ-Mao khó có thể hoàn tất việc "tải thương". Sau cơn mưa phùn vào xế chiều, mùi hôi thối nồng nặc của tử thi từ chiến địa "bốc lên thấu trời." (The whole battlefield stank to high heaven!)
Lúc chiều tà, những bầy quạ và kên kên xuất hiện, bay liệng đen nghịt trên bầu trời ĐBPhủ. Hàng loạt những con chim ăn thịt tử thi này sà xuống đáp trên những xác người và giành giật nhau rúc rỉa. Bỗng dưng những tiếng kêu gào thét đau đớn rợn người vang ra khắp thung lũng! Hóa ra, giữa những tử thi thối rữa, có những người (thuộc phe cs Hồ-Mao) bị thương nặng mà vẫn còn sống nhưng đã không được tải thương! Cuối cùng, những kẻ xấu số loại này cũng bị chết thảm do bầy quạ, kên kên kia mổ xé xác. Toàn bộ khu lòng chảo ĐBPhủ chẳng khác gì một bãi tha ma rộng lớn bị cày xới để phơi bày những thây ma thối rữa. Đêm đã khuya, bầy chim ăn xác chết vẫn còn giành giật nhau, và chốc chốc chúng cất lên những tiếng kêu khàn đục gớm ghiết kinh hãi. (Đó là những gì mà Simone Vartan đã tường thuật lại trong tờ Le Monde sau khi nữ phóng viên chiến trường người Pháp này được trao trả và về lại Paris.)
Về phía lực lượng Pháp tại ĐBPhủ: vào khoảng cuối tháng 4/1954, bom đạn đủ loại hầu như cạn kiệt vì được xữ dụng quá nhiều trước đó, nhưng sư đoàn viễn chinh tại cứ điểm lại không được tiếp viện. Thêm vào đó, kẻ trước người sau, nhiều lính tráng và sĩ quan các cấp bắt đầu ngã bệnh do loại dịch gây ra bởi mùi hôi thối nồng nặc kinh người của tử thi thối rữa bày xương trắng hếu nằm la liệt trên chiến địa Điện Biên. Nếu trận chiến kéo dài thêm vài tuần nữa, có lẻ chẳng có bên nào thắng bên nào thua vì có thể những kẻ tham chiến từ hai phía (còn sót lại) sẽ không còn ai sống sót do đủ thứ loại dịch bệnh tràn lan khắp thung lũng Mường Thanh, nhất là khu lòng chảo Điện Biên Phủ. (Theo sự nhận định của nữ phóng viên Simone Vartan). Thế nhưng, chiến trận ĐBPhủ kéo dài gần 2 tháng cuối cùng cũng kết thúc vào ngày 7/5/1954. Liên quân csản Hồ-Mao trở thành bên-thắng-cuộc.
Theo Jean Millet, sử gia Pháp, thật là nghịch lý khi bên thắng cuộc có tổn thất nhân mạng hơn gấp 10 lần bên thua cuộc! Thật vậy về phía Pháp, có khoảng 1 sư đoàn: chết + bị thương + bị bắt; trong khi đó về phía csản Hồ-Mao, tổn thất hết sức nặng nề với hàng chục vạn người (bộ đội đủ loại + dân phu chiến trường): chết + bị thương tàn phế do sự "thí quân" điên cuồng trong chiến-thuật-biển-người được thực hiện bởi tập đoàn quân sự Bắc Kinh trong suốt chiến trận ĐBPhủ. Dĩ nhiên HCMinh và đảng cộng hoàn toàn giấu kín về sự tổn thất nhân mạng khủng khiếp này từ sau 1954. Trái lại, Hoàng văn Hoan (chạy sang Bắc Kinh sau năm 1979), trong khi ông ta ra sức ca ngợi "công lao" của Trung cộng (tập đoàn quân sự cs Tàu, MTĐông , Chu Ân Lai...) trong cuộc chiến ĐBPhủ và sau đó trong hội nghị Genève, họ Hoàng cũng thừa nhận sự tổn thất "ghê gớm" của liên quân csản Hồ-Mao dù không khẳng định con số tổn thất nhân mạng một cách đích xác. Ông ta còn xác định rất nhiều đơn vị cấp trung đoàn (bộ đội ô Hồ) đã bị "xóa sổ" và hầu hết những tay đàn em của ông ta đã mất xác! Chỉ dựa vào những điểm này, Hoàng văn Hoan cũng đã bị đảng cộng ghép tội "phản đảng". (ghi thêm: Hoàng văn Hoan đã từng là một ủy viên trong bộ chính trị đảng cộng trước đó).
Chiến tranh Triều Tiên kéo dài 3 năm (1950-1953). Mao Trạch Đông đã "chụm" 1 triệu nhân mạng thuộc liên quân csản Tàu và bắc Triều Tiên. Cuộc chiến ĐBPhủ thật sự ác liệt khoảng thời gian hơn một tháng, và "cha già dân tộc họ Hồ" đã "nướng" hơn chục vạn người (bộ đội đủ loại + đám dân phu) để giành thắng lợi! Dù có biện bạch thế nào đi nữa, với tư cách chủ tịch nước VNDCCH, HCMinh phải chịu trách nhiệm về sự tổn thất nhân mạng nặng nề đáng ghê tởm và khủng khiếp này! Ngoài ra, so sánh tỉ lệ thời gian giữa 2 cuộc chiến, tổn thất nhân mạng của phe cộng sản tại chiến trường ĐBPhủ gần gấp 2 lần tại chiến trường Triều Tiên! Xem thế, tay cục trưởng đông phương cục của csản đệ tam quốc tế họ Hồ tỏ ra "cao tay" hơn bạo chúa phương đông họ Mao trong nghệ-thuật-nướng-người thông qua chiến tranh để giành chiến thắng!
Dựa vào sự "thí quân" điên cuồng và sự tổn thất nhân mạng hết sức khiếp đảm trong khoảng thời gian tương đối ngắn, trận Điện Biên Phủ được xem là một trong những chiến trận man rợ và đẩm máu nhất trong lịch sử chiến tranh trên thế giới!
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
No comments:
Post a Comment