Năm 1948 Tòa án QT đã thụ lý hồ sơ tranh tụng về chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa giữa ba nước: Trung Hoa Quốc Gia, Việt Nam và Phi Luật Tân. THQG cho rằng hai quần đảo trên chỉ là phần đất trôi giạt của đảo Hải Nam. Pháp, đại diện VN, đưa ra chứng cứ để khẳng định rằng ngay từ thời triều đại vua Gia Long đã từng bổ nhiệm các chức quan để trông coi hai quần đảo trên. PLTân lại nêu lên luận điểm chính lực lượng hải quân của họ đã cắm móc-chủ-quyên trên các đảo lớn thuộc hai quần đảo từ lâu. Tòa án QT đã thành lập ủy ban gồm các nhà địa chất học, sử gia, chuyên gia về luật hàng hải để thực hiện cuộc khảo sát điều tra. Trong khi vụ việc này còn đang tiến hành thì Mao Trạch Đông và đảng cộng sản Tàu cướp chính quyền tại Hoa lục ngày 1/10/1949; chính quyền THQG đã bỏ chạy ra đảo Đài Loan. Sự tranh chấp Biển Đông tạm thời lắng xuống. Có lẻ, vụ tranh tụng bỏ dở đó là một trong những yếu tố đã gián tiếp khơi dậy dã tâm từng bước lấn chiếm Biển Đông và bành trướng chủ nghĩa cộng sản của Mao Trạch Đông từ thập niên 50 thế kỷ trước. Chính chủ nghĩa Marxism là động lực sâu xa thúc đẩy những hành vi xâm lăng loại này.
Trong Tuyên ngôn đảng csản, chẳng hề có khái niệm về chủ quyền quốc gia trên lãnh thổ. Một thời, các tay cộng sản đầu sỏ, trong đó có HCMinh và MTĐông, tự cho mình có "sứ mạng" dẫn 5 châu đến đại đồng, một thế giới vô giai cấp và không biên giới giữa các lãnh thổ. Hoang tưởng đến thế là cùng! Ấy thế mà các đầu lĩnh csản Hồ - Mao vẫn khư khư ôm lấy giấc mộng kiểu đó và cố biến nó thành hiện thực. So sánh với bạo chúa phương đông họ Mao, tay csản gốc xứ Nghệ chỉ có loại giấc-mộng-con. Thật vậy, trong luận cương thành lập đảng cộng sản Đông Dương 1930 (tiền thân của đảng CSVN), ô Hồ chỉ bộc lộ khao khát là gieo nọc độc csản trên mãnh đất Đông Dương - ngay cái tên đảng cộng lúc đầu cũng đã bộc lộ điều này. Trái lại trong Mao tuyển (Maoism - Trung cộng xem nó như loại kinh nhật tụng), MTĐông muốn nhuộm đỏ cả phương đông mà tay bạo chúa gọi đó là Đông Phương Hồng, ít ra là trải dài từ đông bắc Á đến khu vực ĐNÁ.
Rõ ràng, trong Mao-có-Hồ, nhưng Hồ-không-chứa-nổi-Mao! Tuy nhiên, cộng sản Bắc Việt một thời cho rằng HCM và MTĐ chỉ là một và lãnh thổ Trung cộng và lãnh thổ VNDCCH cũng chỉ là một thôi. Đây là những gì bọn chúng hí hửng tự thú: "Bác Mao nào có đâu xa - Bác Hồ ta đó cũng là Bác Mao"; "Bên nay biên giới là nhà - Bên kia biên giới cũng là quê hương"; "Bốn phương vô sản đều là anh em". Lời lẽ có vẻ muốn chứng tỏ ông Hồ Chí Minh ngang tầm với Mao Trạch Đông và VNDCCH bình đẳng với đất nước Tàu cộng. Tuy nhiên, thực tế không phải như thế. Chính chủ tịch nước VNDCCH một thời đã từng nói trước hội nghị trung ương đảng cộng và thú nhận, "Ta có thể sai, nhưng dứt khoát bác Mao không hề mắc sai lầm". Bọn văn nô miền Bắc XHCN còn tung hô, "Cho đảng ta cùng chung bước một lòng - thờ Mao chủ tịch... bất diệt!"
Bạc nhược hèn kém, bao che và tâng bốc như thế mà chẳng hề biết sượng sùng! Sự thực, trong 29 năm thống trị cuả MTĐông với các cuộc cải cách ruộng đất, ba bước nhảy vọt và cách mạng văn hóa, có khoảng 80 triệu người gồm đủ thành phần đã chết về tay họ Mao và đảng Tàu cộng. (Theo tài liệu của Dương Kế Thằng - nhà báo lão thành ly khai và Trần Tiểu Lỗ - nguyên là một trong những tay sát thủ trong cmvh, nay đã sám hối). Không những là mắc sai lầm nghiêm trọng mà MTĐ còn là tay điên cuồng khát máu nhất trong suốt hơn hai ngàn năm trong lịch sử đất nước Tàu. Vì thế, các sử gia đã gọi tay họ Mao là bạo chúa phương đông. Ngoài bản chất bạc nhược hèn kém, ô Hồ còn là kẻ thọ ơn nên phải cúi đầu trước ô Mao. Không nhờ MTĐ và đám cố vấn tướng lãnh Tàu cộng, HCMinh và đồng bọn không thể nào giành được chiến thắng ĐB Phủ 1954. Theo General Charles De Gaulle (1890-1970; tổng thống Pháp), cuộc chiến ĐBP thực chất là cuộc đụng đầu giữa Pháp và Trung cộng.
Tóm lại, do 3 yếu tố sau đây: trung thành với chủ nghĩa tam vô ( nhất là vô tổ quốc) + bản chất bạc nhược hèn kém + sự thọ ơn, HCMinh và trung tâm quyền lực đảng cộng phải cúi đầu tuân phục và sẵn sàng đáp ứng mọi yêu sách và tham vọng của bạo chúa phương đông và đảng Tàu cộng. Đối với bọn vô tổ quốc và bạc nhược hèn kém loại này, việc dâng quần đảo Hoàng Sa cho Trung cộng năm 1958 chỉ là chuyện "vô tư" và tất yếu. Trong tinh thần "đoàn kết quốc tế vô sản" của chủ nghĩa Marxism, ông Hồ và trung tâm quyền lực đảng cộng sẵn sàng để bọn Tàu cộng chiếm lĩnh các cứ điểm ở Biển Đông, chẳng hạn Hoàng Sa, Trường Sa. Rồi từ những bàn đạp đó, Trung cộng dễ dàng tiếp cận và hổ trợ các nhóm cộng sản du kích vũ trang hoặc đảng Maoist mà Cộng sản Bắc Kinh bí mật cài đặt tại các vùng rừng núi Nam Dương, Mã Lai, Phi Luật Tân... Vào giai đoạn cuối của chiến lược tằm ăn dâu trường kỳ mai phục của Trung cộng ở Biển Đông, nước VNCS sẽ công khai trổi lên như một thứ lực lương xung kich của cộng sản Bắc Kinh. Tuy nhiên, mọi sự toan tính về sự bành trướng CNCS kiểu đó có thể biến thành hiện thực hay không còn tùy vào sự phản kích của các quốc gia còn lại trong khối ASEAN và sự can thiệp của các cường quốc khác.
Có một điều chắc chắn rằng trong mọi tình huống, tập đoàn cộng sản Hà nội chỉ còn có cách quỳ gối ôm chân bọn cộng sản Tàu để được che chở và tồn tại. Và thời gian tồn tại bao lâu lại là chuyện khác. Có người cho rằng do sự xung đột ở Biển Đông mà CSVN đi-với-Mỹ. Việc này rất mơ hồ. Thật ra đó chỉ là trò đu đưa cũ rích để vòi vĩnh sao cho túi của các tay cộng sản quyền lực nặng thêm dollars mà thôi!
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
No comments:
Post a Comment