Wednesday, March 27, 2013

Ô.Hồ đánh xe bò đón thạc sĩ triết T. Đức Thảo từ Pháp về

       Chẳng bao lâu sau vụ Nhân văn giai phẩm, hàng trăm trí thức chân chính bị ném vào những trại tù chết người tại những nơi khỉ ho cò gáy thuộc vùng rừng núi âm u Cao Bắc Lạng Hà Tuyên Thái, Sơn La Lai Châu và Lào Cai. Có lẻ trường hợp Trần Đức Thảo là bi thảm nhất! Vậy TĐThảo là ai? Có thể nói từ năm 1945 chưa có ai đỗ bằng thạc sĩ triết tại đại học Sorbonne Paris (Pháp) với số điểm tối ưu ngoại trừ Trần Đức Thảo. Nên biết rằng theo hệ thống giáo dục của Pháp ở các lãnh vực văn chương, luật học , triết học...thạc sĩ là bậc thầy của tiến sĩ.  Lúc bấy giờ thạc sĩ TĐThảo không những được giới trí thức Sài Gòn bội phục mà còn được nhiều giáo sư đại học Pháp ngưỡng mộ. Luận án thạc sĩ triết của Jean Paul Sartre về thuyết hiện sinh (Existentialisme - existentialism) sau đó có một số luận điểm chịu ảnh hưởng của triết gia TĐThảo. Ngay cả Jean Paul Sartre, người đoạt giải Nobel văn chương về sau, cũng đã thừa nhận rằng TĐThảo là bậc đàn anh của ông ta! Ngược lại, Hồ Chí Minh lại có cách đối xử "đặc biệt" đối với vị triết gia Việt Nam lỗi lạc này!
       Được thôi thúc bởi lòng yêu nước và bị chiêu dụ khá "ngọt ngào" của họ Hồ, TĐThảo tạm ngưng giảng dạy tại đại học Sorbonne để về nước. Ngày hôm ấy, Hồ Chí Minh đích thân đánh xe bò ra phi trường Gia Lâm Hà nội. Vừa thấy TĐThảo, thay vì bắt tay vui mừng, ông Hồ lại gằn giọng hỏi, "Này chú Thảo, chú hãy xem thử chiếc xe bò này có thể chở nổi cái vốn kiến thức thạc sĩ triết của chú hay không?" Thạc sĩ triết chưng hửng trước cách tiếp đón "quái gỡ của bác Hồ vĩ đại đảng cộng vn". Đó là cách giao-tế-có-một- không-hai trong đời thường và trong bang giao quốc tế!
       Vào thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đã "tam cố thảo lư" để cầu Gia Cát Lượng hạ sơn giúp ông ta trong cuộc tranh hùng với Đông Ngô và Bắc Ngụy. Trong khi đó sau 1954, Hồ Chí Minh đã đánh xe bò đi đón một khuôn mặt trí thức lớn từ Pháp về! Thật không thể tưởng tượng được! Lời lẻ, thái độ và hành vi của già Hồ là gì, nếu không phải là biểu hiện sự xấc láo, tâm địa hẹp hòi của một kẻ tiểu-nhân-đồ-điếu-chi-thời! Tuy nắm quyền sinh sát trong tay, nhưng về mặt tâm lý họ Hồ vẫn còn đầy mặc cảm tự ti trước giới trí thức khoa bảng. Để "bù trừ" sự thua tiệt này chỉ còn cách dùng cái-đuôi-bạo-lực để răn đe và hùy diêt nếu cần! Theo gương lãnh tụ tối cao, con-hạm-y-tá-thủ-tướng và đám c sản vô học mà đầy quyền lực ngày nay cũng đối xữ tương tự như thế đối với thành phần trí thức trong và ngoài nước! ( ghi thêm: sau 1975, nhiều người trong đó có giới trí thức bị bỏ tù dài hạn. Gần đây giới tu sĩ trí thức cũng cùng chung số phận. Tất cả trước sau đâu có tội gì ngoại trừ dám nói lên sự thật về tình hình xã hội csvn băng hoại với chế độ c sản tham nhũng mục nát. Họ mạnh dạn đòi thay đổi bản chất thể chế chính trị để mở đường đưa đất nước đi lên)
       Nói về Trần Đức Thảo, khi biết mình sa vào tay kẻ dữ, con sói đội lốt cừu (a wolf in sheep's clothing), thì xem như đã muộn! Không còn cách gì khác, ông ta đành cam chịu. TĐThảo tận mắt chứng kiến cảnh đổ nát hoang tàn của miền Bắc ngay sau thời kỳ cải cách ruộng đất. Cũng như Trần Dần, khi đi giữa Hà nội, phải thốt lên, "Ta đi không thấy phố thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên nền cờ đỏ!" Những ngày ấy, mưa rơi tầm tã, mưa rơi không ngớt, mưa suốt ngày đêm. Hình như Chúa Phật cũng đang xót thương cho nổi thống khổ đọa đày mà dân toàn miền Bắc phải gánh chịu!
       Ngoài viết bài trong Nhân văn giai phẩm, T Đ Thảo còn trình thỉnh nguyện thư lên ông Hồ và mạnh dạn phê phán cuộc cải cách ruộng đất thực chất chỉ là  sự thi hành triệt để chính sách "trí địa hào đào tận gốc róc tận rễ" chứ không phải là cuộc cải cách ruộng đất vì cải cách hoàn toàn không có nghĩa là phải thủ tiêu chém giết! Và nếu thực sự cải cách thì miền Bắc đã thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Đằng này sau 2 năm cải cách, toàn xã hội miền Bắc chuyển biến từ xấu đến tệ hơn! (from bad to worse!) Ông ta còn đề nghị ngưng ngay việc chuẩn bị chiến tranh và chính quyền Hà nội nên hòa hoãn đề rảnh tay mà xây dựng lại toàn miền Bắc. Sau cùng, Trần Đức Thảo khuyên HCMinh nên tiến hành canh tân đất nước toàn diện và ông cũng đã nêu lên đường lối canh tân cụ thể để nhanh chóng theo kịp các nước tiến bộ phương Tây.  Tuy nhiên những gì ông thạc sĩ Thảo trình bày không những như nước đổ đầu vịt ( like water off duck's bach ) đối với bọn vô học mà đầy quyền lực như Lê Duẩn (vốn buôn bò biên giới), Lê Đức Thọ ( vốn đứng bến-biệt danh Sáu Búa) mà cả HCMinh. Những tên cộng sản loại này chỉ ma lanh múa gậy vườn hoang cướp chính quyền năm 1945. Và sau đó với răng-nanh-mã-tấu mà xốc tới,  chứ hoàn toàn mù tịt về "Kinh bang tế thế!"
       Quả thực nếu chương trình canh tân được chấp nhận thực hiện thì đám trung tâm quyền lực và cả ông Hồ đâu còn chỗ đứng để tác yêu tác quái. Hơn 2000 năm trước, Vệ Ưởng đề nghị vua Tần theo "vương đạo" mà hành xữ. Nghe không vừa tai, vua Tần lần đầu chỉ đuổi V. Ử ra ngoài. Sau 1954, nghe TĐThảo nói không "lọt tai", HCMinh không những không đuổi đại trí thức này về Pháp mà lại còn đẩy vào trại tập trung. Thạc sĩ triêt Trần Đức Thảo trở thành người-tù-chăn-bò tại trại tù trong vùng núi rừng heo hút ở Lào Cai. Thử so sánh giữa bạo chúa nhà Tần và ông Hồ, ai là kẻ có lòng dạ hẹp hòi và cùng hung cực ác hơn ai? Vào năm 1965, Jean Paul Sartre qua Hà Nội để thăm người bạn cũ TĐThảo nhưng không gặp. Về lại Pháp, thay vì ủng hộ chính quyền csản miền Bắc trong chiến tranh Việt Nam như trước kia, triết gia Pháp này quay lại gay gắt lên án ông Hồ và đảng cộng đã bức hại tầng lớp trí thức!
       Nhìn chung, Việt Nam có những khuôn mặt trí thức lớn. Chẳng hạn như thạc sĩ triết Trần Đức Thảo và thạc sĩ luật  (tư pháp) Vũ Văn Mẫu. Tương tự từ 1945, Vũ Văn Mẫu là người duy nhất đỗ thạc sĩ luật (tư pháp) tối ưu tại đại học Sorbonne. Đứng đầu ngành ngoại giao thời đệ nhất VNCH, ông Vũ Văn Mẫu là bộ trưởng duy nhất được tổng thống Ngô Đình Diệm gọi bằng Ngài! Tại hội nghị các nước SEATO ( South East Asia Treaty Organization - tổ chức liên phòng ĐNÁ ), hầu như ngoại trưởng các nước gọi VV Mẫu bằng thầy vì họ đã từng học luật tại đại học Sorbonne do GsThạc sĩ Vũ Văn Mẫu giảng dạy (trước khi về nước làm bộ trưởng ngoại giao) . Trước 1975, nhiều thế hệ luât sư, thẩm phán VNCH là môn đồ của thầy Mẫu. Thạc sĩ luật bậc thầy này đã xứng với danh hiệu "Thái Sơn Bắc Đẩu" của ngành luật học thế giới vì ông ta có thể giảng dạy luật của khá nhiều nước bằng chính ngôn ngữ nước đó!
       Người trí thức chân chính vốn khoáng đạt hiền lương và thường nghĩ rằng ai cũng có lòng dạ như mình nên dễ dàng sa vào tay kẻ tiểu-nhân-đồ-điếu-chi-thời tuy học hành không ra gì hoặc vô học mà quỷ quyệt và thâm độc. Trước sau tiếp nối nhau, cả hai trí thức lớn trên đây đã chết về tay ông Hồ và bọn trung tâm quyền lực đảng cộng! Có thể nói suốt thời kỳ thống trị của HCMINH và đảng cộng, "kẻ trí thường chết về tay thằng ngu!"
       Hình như có ít người chú ý đến luận điểm của Machiavelly (nhà chính trị học Ý, 1469-1527). Ông ta đã nói, "Trong chính trị mà hành xữ theo vương-đạo đối với kẻ thù là tự đeo thòng lọng vào cổ mình!"
       Xem thế, liệu có rút được bài học gì khi đối mặt với bọn hiểm độc và cùng hung cực ác như bè lũ đảng cộng Việt Nam và csản Tàu?
                      (Kỳ tới: HCMinh "cõng rắn cắn gà nhà" - Tàu cộng: Tằm ăn dâu!)
                                 Có góp ý, xin liên lạc:  trangsiphu@gmail.com     
      

No comments:

Post a Comment