Tuesday, March 5, 2013

MTĐông: thanh trừng - bão sa mạc Gobi - cõi chết

      Ngày 6 tháng 10 năm 1973 hội nghị trung ương đảng cs Tàu diễn ra. Ngay sau khi gần 800 ủy viên trung ương vào phòng họp, hơn một trăm sát thủ trong y phục đen xuất hiện. Chúng ra tay "dẹp" êm lính canh và công an ở vòng ngoài , nhanh chóng chiếm đóng hành lang và đứng chận các cửa ra vào phòng họp. Mao T Đông và Giang Thanh bước vào, và mọi người đứng lên vỗ tay. GT lạnh lùng liếc nhìn lướt qua khắp phòng.
      Họ Mao dõng dạc tuyên bố tăng cường chính sách nội chính trong thời kỳ mới để sẵn sàng trấn áp kẻ thù của nền chuyên chính vô sản Trung Quốc. Cả phòng im phăng phắc khi MTĐông bật cười khục khặc và ngạo nghễ  lắc đầu. Lúc đó Giang Thanh vỗ tay, như là một thứ ám hiệu, và gần 100 sát thủ tràn vào phòng. Họ chĩa tiểu liên về phía các ủy viên. Ai có dấu hiệu phản ứng thì họ nã súng giết chết tại chổ. Kẻ nào chui dưới bàn trốn thì sát thủ lao tới và dùng mã tấu thọc từ trên xuống khiến có nạn nhân bị ghim dính vào phía dưới gầm bàn. Sau cùng khoảng 750 người bị trùm đầu và bị đẩy nhét vào những xe bịt bùng đậu sẵn.  Xe chạy suốt ngày và tối hôm đó. Gần nửa đêm tất cả xe được chia thành ba nhóm chạy theo ba hướng khác nhau mà điểm đến là các ốc đảo thuộc sa mạc Gobi, một trong những sa mạc rộng lớn nhất thế giới.
       Sau 1949, MTĐông xua quân chiếm một phần lãnh thổ của Mông Cổ (Mongolia) trong đó có một phần sa mạc Gobi. Vào khoảng vài trăm trại lao cải được thành lập tại vô số ốc đảo (oasis) cùa vùng sa mạc này. Trại lao cải thực chất là những tại tập trung khổng lồ chết người (death camp) nằm giữa sa mạc mênh mông. Hàng triệu tù đủ loại phải lao động khổ sai tại những cõi lưu đày này: đào hồ chứa nước, khai thác mỏ đá hoặc khoáng sản; công việc nhẹ hơn như chăn dê cừu hoặc làm đồ gia dụng thô sơ thì dành cho nữ tù. Người tù khổ sai phải chịu cảnh tù nghiệt ngã: ban ngày thì chịu cái nóng sa mạc bỏng da; về đêm thì lạnh thấu xương; Ngoài ra họ còn phải làm quen với cái đói kinh niên. Thỉnh thoảng bão cát sa mạc bất ngờ ùa tới, và kết quả là hàng ngàn người tù đã bị vùi chết ngạt trong cát. Người tù khổ sai, mà bọn cộng sản(Tàu và VN) gọi là tù cải tạo, đã chết dần chết mòn trong cảnh hết sức khắc nghiệt đó. Số người còn sống sót về lại xã hội không có bao nhiêu. Vì vậy bất cứ trại tập trung khổng lồ nào trong ốc đảo cũng còn được xem như là một cõi chết!
       Chưa hết, có những tầng hầm nằm sâu trong lòng đất, ở bên dưới các đáy hồ nước. Chỉ nhờ vài lỗ thông hơi với bên ngoài được thiết kế đặc biệt, căn hầm chật hẹp nào cũng ngột ngạt tối tăm và hôi hám vì nó còn nằm bên hệ thống thoát nước của trại giam ốc đảo. Chỉ cần khóa cổng đường hầm với vài loại khóa khác nhau, tên cai ngục trại yên tâm và không cần phải đặt nhiều lính canh gác. Nếu đục phá đáy hồ với hy vọng trốn thoát, người tù biệt giam cấm cố dứt khoát sẽ bị chết ngộp vì nước tràn vào đầy căn hầm giam.
       Quá nửa đêm hôm đó, sau  khi vượt qua đèo núi gồ ghề, 3 đoàn xe bịt bủng đến 3 trại giam khác nhau nằm sâu trong sa mạc. Mỗi trại nhận khoảng 250 kẻ bị trùm đầu, và ngay sau đó lính canh đẩy họ vào dãy từng hầm. Đây là nơi "nghỉ mát" của các uvtư đảng cộng Tàu bị thanh trừng vào tháng 10 năm 1973. Trước đó những kẻ ( một thời với Mao trong bát lộ quân tháo chạy về Diên An ) bị loại trừ nhân cuộc cách mạng văn hóa như Lâm Bưu , Bành Đức Hoài, Lưu Thiếu Kỳ... cũng bị "cất" kỹ tại đây. Không người nào còn sống sót! Cái thứ tầng hầm địa ngục này cũng là nơi biệt giam vĩnh viễn vô số người mà MTĐông và các tên quyền lực cs Tàu kế tiếp khác gọi họ là "những kẻ điên cuồng chống phá cách mạng!" Theo lời khai của Dương Đắc Vịnh, vào mùa hè năm 1974 bão cát sa mạc dữ dội liên tiếp nhau hơn ba ngày và kết quả là hai trong ba trại trên bị chìm sâu trong cát. Y cũng xác nhận rằng không một ai còn sống sót! Stalin, Mao Trạch Đông, Cha con nhà họ Kim (Bắc Hàn),Hồ Chi Minh, Lê Duẩn, lãnh tụ Khmer đỏ(Khmer Rouge) và những tên cs Tàu, Việt Nam đầy quyền lực khác đã nghĩ rằng họ là cách mạng, nhưng họ chả là gì cả mà họ là những kẻ đã mắc các tội phạm chống nhân loại (crimes against humanity). Thật đáng ghê tởm!
       Chẳng bao lâu sau cuộc thanh trừng đẩm máu và không khoan nhượng đối với hầu hết các uvtư đảng cộng Tàu, MTĐông còn ra lệnh bố ráp và bắt tất cả gia đình vợ con của họ(vì họ Mao còn chủ trương nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc!) và đồng thời cũng chụp bắt đám "tiện dân lúc nhúc" dám a dua bàn tán gây nhiễu sự. Tất cả loại người này lên đến con số hàng vạn. Trước sau có đến vài trăm chuyến xe bịt bùng đưa họ đến những thung lũng khỉ ho co gáy giữa rừng núi âm u Tứ Xuyên. Sau khi đẩy những người tù loại này vào các trại tập trung khổng lồ, tên cai ngục nào cũng gào lên cùng giọng điệu, "Cũng như vô số bè lũ lúc nhúc trước đây, bây giờ đến lượt các ngươi hãy quên quê quán cũ đi! Hãy ở tại đây vĩnh viễn và tự làm lấy mà ăn!" (cũng theo lời khai của Dương Đắc Vịnh)
       Xem thế vô số nạn nhân trước đó, năm 1973 hàng vạn người dân Trung Hoa cũng đã bị lưu đày vĩnh viễn. Những trại tập trung khổng lồ trong những thung lũng khỉ ho cò gáy thuộc vùng rừng núi Tứ Xuyên thực sự là những cõi chết đối với toàn thể những người vô tội này. 
                        ( Kỳ tới:    Đảng CSVN lộ nguyên hình - Dẹp bỏ toàn bộ hiến pháp cs)
                                       ( Góp ý, xin liên lạc:  trangsiphu@gmail.com )
           
      
      

No comments:

Post a Comment