Sau khi du nhập vào Trung Hoa, Bắc Hàn , Việt Nam... chủ nghĩa cộng sản có nhiều điểm tương đồng khá đậm nét với nền bạo chính phương đông thời cổ đại. Trước tiên phải kể đến thuật "dùng người" của các lãnh tụ cộng sản. Tương tự như MTĐông, ông Hồ thiết lập chính quyền cộng sản trung ương miền Bắc XHCN mà hầu như chỉ gồm toàn loại cặn bã xã hội hoặc thành phần ít học hay vô học miễn sao bọn họ luôn luôn cúi đầu nghe ông ta sai khiến và tung hô ông. Những khuôn mặt lớn trong xã hội cộng sản miền Bắc như Trường Chinh, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Trần Quốc Hoàn, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Y Kiên..... là thế đó, thế đó! Dân Việt Nam đã biết rõ họ là ai. Từ khi họ trở thành môn đồ trung thành của HCMinh, những tên cộng sản đầy quyền lực này trở thành loại đại-đao-mổ-lợn của đảng cộng! Ngay cả cha mình, thầy mình, người chủ nhân hậu cũ của mình cũng đem ra mà mổ!
Trong vụ đấu tố điển hình thời cải cách ruộng đất ở miền Bắc XHCN, Đặng Xuân Khu (Trường Chinh-trong đảng cộng chỉ đứng sau HCM) làm chánh án nhân dân của một phiên tòa mà bồi thẩm đoàn là bần nông và bần cố nông. Ông tòa Khu hỏi một bị cáo, một cụ già mặt mũi hốc hác trông thật thiểu não, "Này lão già kia, nhà ngươi có biết ta là ai không?"
"Dạ thưa biết, " bị cáo thều thào.
"Ngươi hãy nói để ta nghe thử!"
"Dạ, dạ... ông là con của tui!" bị cáo nói, tay chân run lẩy bẩy. Chánh án tòa án nhân dân vỗ bàn và quát, "Khỉ già bố lếu bố láo! Vì ngươi là một tên địa chủ ác ôn nên ta đã thoát ly gia đinh. Từ đó ta là con của Bác và của đảng." Nước mắt nghẹn ngào, lão già xấu hổ cúi mặt. Đột nhiên ngẩng đầu, ông ta muốn gào lên . Tên chánh án nhân dân kịp thời ra ám hiệu, và đám bần cố nông khát máu tức khắc bịt miệng và lôi cổ người cha bất hạnh kia ra giữa sân đình, rồi dùng gậy nện kẻ xấu số cho đến khi bất tỉnh. Oan nghiệt thay!
Về sau ông Hồ và đảng cộng ra sức che dấu vụ đấu tố điển hình và mở đầu này. Nhưng sự thật vẫn là sự thật! Vụ con-đấu-tố-cha đó đã phơi bày cái thứ "đạo đức cách mạng" của ông Hồ và đảng cộng. Từ khi theo HCMinh (cục trưởng đông phương cục của cộng sản đệ tam quốc tế vừa là kẻ sùng bái MTĐông), Trường Chinh tức là Đặng Xuân Khu và lúc nhúc những tên cộng sản khác đã trở thành những thằng-con-trời-đánh! Dẫu sao HCMinh cũng là con của quan tri huyện phó bảng Nguyễn Sinh Sắc, có thể xem là một thâm nho. Cớ làm sao ông ta lại mù quáng tôn thờ và theo đuôi Mao Trạch Đông trong việc đánh phá, làm đảo lộn luân thường đạo lý phương đông, truyền thống đạo đức lâu đời của dân tộc Việt Nam? Con đấu tố cha, trò tố thầy... là "đại nghịch bất đạo!". Lẻ nào mấy kẹ cộng sản không biết điều đó?
Bên cạnh hàng vạn cuộc đấu tố ở Hà nội, Hải phòng và các tỉnh khác, có lẻ phải kể hàng loạt cuộc đấu tố khốc liệt ở tỉnh Thanh Hóa. Đây là tỉnh lớn nhất không những so với miền Bắc mà với cả nước. Tại đây có nhiều gia đình mà cha ông đã từng làm quan dưới triều Nguyễn, tầng lớp sĩ phu nho học khá đông.; đó là chưa kể giới văn nhân thi sĩ vang bóng một thời. Đảng cộng cho rằng tàn dư chế độ phong kiến lâu đời vẫn còn gốc rễ tại đây. (Nên nhớ Hồ Quý Ly đã từng đặt kinh đô tại Thanh Hóa và đã xây thành Hồ tại đây. Dòng dõi chúa Trịnh cũng tại tỉnh này.) Vì vậy đám csản đầu sỏ quyết triệt để thực hiện chính sách "trí địa hào đào tận gốc róc tận rễ" tại đây. Chẳng hạn ngay cả ông nội đã từng làm quan dưới triều Nguyễn, thì đứa cháu nội cũng bị lôi ra đấu tố! Theo chỉ thị trung ương đảng cộng, đoàn công tác cải cách ruộng đất chỉ có thể rời một xã nhỏ nhất trong tỉnh khi nào đoàn công tác này phải moi ra cho bằng được ít nhất là 30 đối tượng bị đưa ra đấu tố! Vì không đủ số, nên cuối cùng đoàn công tác phải ra tay đánh phá tràn lan, càng nhiều thì càng có thành-tích-dâng-đảng! Chính ông Hồ đã tin dùng đám cặn bã vô học và kích động lòng tị hiềm của chúng để triệt phá những thành phần mà toàn bộ giai cấp thống trị cộng sản cho rằng những kẻ bị đấu tố thuộc giai cấp thù địch. Địa chủ phú nông nếu có cũng từ gia đình dòng dõi quan lại cũ. Thành phần gia đình thuộc diện quan lại cũ suy cho cùng cũng từ tầng lớp sĩ phu nho học mà ra. Xem thế đội ngũ trí thức dù nho học hoặc tây học nghiễm nhiên trở thành đối tượng thù nghịch hàng đầu đối với ông Hồ và đảng cộng của ông ta.
Bên cạnh tin dùng những kẻ mà sở học và nhân cách không ra gì, HCMinh đã ra tay bức hại một số khá đông trí thức chân chính qua vụ Nhân văn giai phẩm. Nổi bật nhất là trường hợp của Nguyễn Mạnh Tường và Trần Đức Thảo. Nguyễn Mạnh Tường có 2 bằng tiến sĩ luật khoa và văn chương tại Pháp. Theo sự mời gọi của ông Hồ, NMTường về cộng tác với chính quyền Hà nội sau 1954. Suốt thời kỳ cải cách ruộng đất, luật sư Tường đã chứng kiến không biết bao nhiêu điều chướng-tai-gai-mắt! Sau đó trong tập san Nhân văn giai phẩm, ông đã phê phán loại tòa án nhân dân mà ông tòa dốt-đặc-cán-mai và luật áp dụng lại là luật rừng! Ông khuyên HCMinh nên thay đổi cơ cấu ngành tư pháp và hệ thống tòa án để miền Bắc có bộ mặt coi được trước con mắt mọi người trên thế giới. Cuối bài viết Ls Tường ghi "Tôi là luật sư; tôi là trí thức" Đó là điều "úy kị" đối với ông Hồ, vốn là người học hành không bao nhiêu, và những tên csản vô học mà đầy quyền lực khác! Cộng sản loại này chắc chắn nghĩ rằng ông Ls Tường đã chê cấp lãnh đạo cộng sản miền Bắc thuộc thành phần ngu dốt! Chẳng bao lâu sau đó, lưỡng khoa tiến sĩ Nguyễn Mạnh Tường trở thành người tù khổ sai của một trại-tù-chết-người tại miền rừng núi âm u thuộc vùng trung du miền Bắc. Bất hạnh thay cho một trí thức uyên bác nhưng sinh bất phùng thời vì đã sa vào tay những kẻ tiểu nhân tâm địa hẹp hòi và thâm độc!
Có một trường hợp khá đặc biệt là trong ba anh em Lê Đức Thọ-Mai Chi Thọ-Đinh Đức Thiện thì người thứ ba này, một trung tướng VC, đã tự hào rằng mình vô học (uneducated). Chính y đã nói với các sĩ quan thuộc cấp, "Chúng mày thấy chưa? - tao đâu cần học! Thế mà khối thằng tri thức phải quỳ mọp trước mặt tao!". ( kỳ tới: "Bức Tường Sợ Hãi"- "Bộ mặt" trí thức XHCN )
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Quá tuyệt!
ReplyDeletehạt hạnh nhân