Sau 1954, số trí thức văn nhân thi sĩ thời tiền chiến kẹt lại ở miền Bắc khá đông. Suốt thời gian sau đó, nhìn chung tất cả thuộc những thành phần sau đây:
** Để được yên thân, phần đông cam chịu cúi đầu trước chính sách bần cùng hóa và khủng bố của ông Hồ và đảng cộng. Tương tự như hiện nay tại CHXHCNVN loại trí thức XHCN bình chân như vại và đồng lõa trước sự tham nhũng, vơ vét cướp bóc và sự nhu nhược luồn cúi của tập đoàn CSVN trước kẻ thù truyền kiếp phương bắc! Khi ai đó sắp sửa đề cập đến tình hình xã hội băng hoại, bản chất chế độ chính trị csản mục nát, thành phần học thức loại này vội vàng ngăn chận ngay bằng cách nói, "chớ nên đụng đến vấn đề nhạy cảm!" Rõ ràng đảng cộng đã và đang xây dựng bức tường sợ hãi để khống chế mọi người nhất là thành phần học thức!
** Một số không nhỏ lọai trí thức văn nhân thi sĩ từng vang bóng một thời cam tâm "hót" theo chế độ cộng sản bạo trị. Tháng này qua năm nọ vì hát theo sự sai khiến của lũ "trùm chài", tiếng hát của loại "sĩ phu" một thời này trở nên khàn đục và mặt mũi của họ trở nên đen đúa thật đáng ghê tởm! Hãy nghe bọn văn nô và đám nhạc sĩ quốc doanh ở miền Bắc XHCN tự sự:
1/ Những câu thơ sù sì thô kệch: "Hoan hô đồng chí Võ Nguyên - Giáp ta thắng trận Điện biên lãy lừng - Trên rừng con khỉ đánh đu " ( hãy xem cách gieo vần của thể thơ lục bát!) hoặc:"Anh đi công tác Pờ lây - Cu dài dằng dặc biết ngày nào ra!" hoặc: "Chị em du kích giỏi thay - Bắn máy bay Mỹ rơi ngay cửa mình!" hoặc: "Nghe như tiếng sét đánh ngang - Bác Hồ đang sống chuyển sang từ trần!" (Thơ của Bút Tre, giám đốc sở văn hóa tỉnh Thanh Hóa). Bút Tre noi theo gương ông Hồ khi lãnh tụ cs này "xuất khẩu thành thơ" tại một khóa đào tạo ngắn hạn cán bộ viện bảo tàng: "Anh về làm việc bảo tàng - Cũng là công tác kách màng đó thôi!" (Kách màng = cách mạng!). Ghi thêm: ô Hồ đã từng làm loại thơ con cóc đại loại như: "Buổi sáng trong nhà pha, có thâu bạc nước để pha trà, không pha trà thì rửa mặt, không rửa mặt thì giội cầu!" Hiện nay tại CHXHCNVN cũng chẳng thiếu gì loại thi ca sù sì thô kệch, chẳng hạn như, "Thương nhau con mắt liếc ngang - Ghét nhau lấy đá ném vỡ đầu nhau ra!" Thật là thô lổ và vô nghĩa nhưng lại cố ý gây hận thù!
2/ Những loại thơ-mọc-nanh-vuốt của loài quỷ đỏ luồn trôn bọn csản quốc tế: "Thương cha thương mẹ thương chồng - Thương người có một, thương ông thương mười - Ôi Stalin! hỡi Satalin!" hoặc: "Bên nay biên là nhà - Bên kia biên giới cũng là anh em!" hoặc: "Giết, giết nữa cho bàn tay không ngơi nghĩ.... cho đảng ta cùng chung bước một lòng - Thờ Mao chủ tịch và Stalin bất diệt!" Thật không tưởng tượng nổi dựa vào những loại thơ quỷ quái như thế mà các tác giả trên đây được xem như những khuôn mặt lớn thuộc hội nhà văn cộng sản Hà nội! Trong xã hội csvn hiện nay cũng chẳng thiếu gì sách báo ca tụng nền văn hóa Hán tộc nói chung và Trung Cộng nói riêng trong khi bọn csản Tàu đã và đang cướp đất cướp biển Việt Nam.
3/ Những lời ca cỗ vũ sự lao động chân tay thô thiển và bộc lộ sự hãnh diện về sự nghèo đói môt cách trần trụi: "Tường trắng trắng tường xanh xanh tường vàng; em là thợ quét vôi!" hoặc: "Mẹ cầm cày, mẹ cầm cày lúc tuổi còn thơ; nay mẹ đã phơ phơ đầu bạc; mẹ cầm cày dưới trời nắng cháy!"
Nhận xét: Từ vùng thôn quê miền Băc, đàn ông thanh niên nam nữ bị ném vào chiến trường đẩm máu ở miền Nam. Tập đoàn cộng sản Hà nội, làm tay sai cho lũ cộng sản quốc tế, bất chấp gây tang tóc đau thương cho dân tộc Việt nam (nói chung). Chính Lê Duẩn tự xác nhận, "Đưa quân vào Nam tức là ta đánh thay cho Liên Xô và Trung Quốc!" Bao lớp người bị đưa đi hầu như không còn ai trở lại. Vùng quê miền Bắc chỉ còn bóng dáng đàn bà dù đã phơ phơ đầu bạc mà vẫn tiếp tục cầm cày trên cánh đồng. Có cảnh nào bi thương như thế?
4/ Những bài ca lời hát tán tụng già Hồ và đảng cộng một cách trân tráo (Đảng đã cho ta sáng mắt sáng lòng. Đảng đã cho ta mùa xuân! ... Em thấy mặt trời trong lăng rất đỏ!) trong khi hầu như ở miền Bắc nhất là ở vùng quê nhà nào cũng có bàn thờ "liệt sĩ". Thậm chí gần đây có một trường hợp khá đặc biệt ở miền quê Thái Bình, bà lão 84 tuổi hắt hiu ngồi trước 11 bàn-thờ-liệt-sĩ của cha, chồng, con trai, con gái, dâu và rễ! Loại "nghệ thuật văn chương trân tráo" kiểu này vẫn còn tiếp tục rao giảng tại các trường học và nó cũng là thứ "bài hát kinh điển" của các đội thiếu nhi và đoàn thanh niên c sản HCM tại CHXHCNVN.
** Khá đáng thương cho một số hạng người mà tiêu biểu là Nguyễn Tuân, tác giả nổi tiêng về tác phẩm "vang bóng một thời" trước 1954, tự thú với một người bạn thân,"Đ.m. tao còn sống cho đến nay vì tao đã biết sợ bọn chúng!" Tuy nhiên , nếu noi gương theo ông, thanh niên VN hiện nay phải cúi mặt hổ thẹn trước tầng lớp thanh niên các nước Châu Phi và Trung Đông đã và đang vùng lên lật đổ những nhà cai trị độc tài để thiết lập nền tự do dân chủ pháp trị tại quốc gia của họ!
Trước 1975 tại miền Bắc XHCN, ngoại trừ hàng trăm trí thức chân chính bị ném vào những trại tù chết người, tầng lớp "sĩ phu" còn sót lại không thể vượt qua được "Bức Tường Sợ Hải" được dựng nên bởi HCMinh và những tên csản đầy quyền lực vốn xuất thân từ những kẻ buôn bò biên giới, đứng bến, thiến heo, thợ rèn, phu đồn điền, cướp cảng Hải phòng nhà ga...(Ngay cả Võ Nguyên Giáp cũng bị gạt ra ngoài cái nhóm trung tâm quyền lực của đảng cộng này vì ông ta là người đã từng theo học trường hậu bổ để ra làm quan dưới triều Nguyễn nhưng sau cùng bị rớt!). Ô.Hồ và những tên cs chóp bu khác như Trường Chinh, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Trần Quốc Hoàn... tuy nắm quyền sinh sát trong tay, nhưng về mặt tâm lý vẫn tự ti mặc cảm trước giới trí thức khoa bảng. Và tất nhiên bọn csản quyền lực loại này đã dùng cái đuôi bạo lực mà bọn họ gọi là bạo-lực-cách-mạng để đập những người trí thức nào dám hó hé! Tương tự như M.T. Đông đã từng đe dọa, "Cha chả, giỏi thay cho bọn trí thức tiểu tư sản! Dám ỷ lại vào kiến thức của mình mà cả gan chống đảng!" Nối gót Ông Hồ LĐThọ TQHoàn .. bọn csản chóp bu VN hiện nay ( vô học hoặc có bằng triết học Mác Lê-loại bị vứt vô sọt rác!), nhất là ông y-tá-thủ-tướng, cũng đã và đang ra sức đập thành phần học thức, nhất là những trí thức chân chính tốt nghiệp đại học tại Pháp và Mỹ, dám nói lên sự bất công mục nát của xã hội cộng sản và đòi thiết lập thể chế đa nguyên đa đảng tự do dân chủ...Tuy nhiên số người dám vượt Bức Tường Sợ Hãi vẫn còn hạn hẹp. Đa số thành phần có học vẫn cúi đầu theo-đóm-ăn-tàn với chế độ cộng sản độc tài tham nhũng hủ bại! Trong số đó, một số không nhỏ đã tốt nghiệp tại vài đại học ngoại quốc khá nổi tiếng nhưng khi về nước không được trọng dụng. Chẳng có một ai nắm thực quyền trong bộ máy cai trị, và hầu như phần lớn loại trí thức này chỉ có bổn phận "chăm sóc" các loại máy vi tính cho bọn cộng sản chóp bu mà dốt-đặc-cán-mai. Ôi! thật là thảm hại! Nhìn kỹ lại mà thấy rằng bức-tường-sợ-hãi vẫn còn đang sừng sững ở mọi ngóc ngách tại Việt Nam. Trong khi một phần thế giới đang chuyễn mình thì "tầng lớp sĩ phu" của CHXHCNVN hình như vẫn còn đang ngủ mê! Bản thân mỗi người, nhất là tầng lớp thanh niên, hãy tự tháo gỡ sự sợ hãi trước bạo quyền và vùng lên như dân tộc Châu Phi và các nước Trung Đông đã và đang làm nên lịch sử!
(Kỳ tới: Đả thảo kinh xà - Bần cùng hóa - kẻ trí chết về tay thằng ngu!)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
Cảm ơn blog nhiều nha
ReplyDeletehạt điều rang muối vietnuts