MT Đông xem người dân Trung cộng như đàn cừu non. Thật vậy, dù Mao tuyển có nội dung mê hoặc kỳ quái, nhưng họ Mao bắt buộc mọi người phải xem nó như loại kinh nhật tụng. Mao cho rằng tại nông trường quốc doanh và nông trường tập thể nếu nông dân cúi đầu tụng Mao tuyển rồi tung hô "Mao chủ tịch văn thành võ đức, muôn năm trường trị, nhất thống giang sơn..." thì ruộng đồng sẽ tốt tươi, lúa nặng trĩu hạt đến nổi vé lúa dày đặc chụm lại, và người ta có thể đi lướt trên đó. (Nói như thiệt! Giống y trong phim kiếm hiệp, cao thủ võ lâm có thể lướt trên ngọn cây và mặt nước sông hồ!) Ngay cả bộ đội phòng không lúc nghinh chiến mà tụng Mao tuyển thì chắc chắn sẽ bắn rớt nhiều máy bay địch.
Bầy đàn lúc nhúc dân Trung cộng buộc phải tin theo! Xung quanh một nông trường khẩu hiệu cờ xí rợp trời, loa phóng thanh ra rã những lời chỉ dạy của họ Mao trong Mao tuyển và sự ca ngợi công đức của MTĐ. Để mở đầu một ngày làm việc, hàng ngàn nông dân cúi đầu râm ran đọc theo. Vừa đọc vừa liếc nhìn xung quanh để xem có ai không đọc, cũng cố ý để cho người ta chứng kiến rằng mìnnh đang đọc. Cảnh tương tự diễn ra tại hàng triệu nông trường quốc doanh và tập thể trên toàn lãnh thổ Trung cộng vào buổi sáng. Vô phúc thay cho những kẻ bị tố cáo là không chấp hành đọc loại kinh nhật tụng đó: chỉ vài ngày sau, họ bị ném vào trai tập trung, ngày về vô hạn định! Đó là gì nếu không phải là chính sách ngu dân mê muội và khủng bố ám hại của họ Mao và đảng cộng Tàu? Ruộng đồng tốt tươi thì không thấy chỉ thấy với sức hàng tỉ người mà sỏi đá chẳng thành cơm! Cho đến ngày nay toàn dân Trung cộng vẫn ngoan ngoãn cúi đầu trước bạo quyền cộng sản. Thêm vào đó, họ còn bị ám ảnh bởi cái đói dày vò hàng nửa thế kỷ từ khi đảng cs Tàu cướp chính quyền. Hiện nay tại các khu phố nghèo , vùng nông thôn , miền núi gần hàng tỉ người vẫn còn đối mặt với cái đói.(Kẻ giàu có thật sự: cs Tàu có quyền lực, gia đình của họ, và phe nhóm theo đóm ăn tàn!)
Trên phạm vi toàn thế giới, mọi người đều thấy sự bần-cùng-nghèo-đói là bạn đồng hành của chủ nghĩa cộng sản. Sau ngày 30 tháng 4 1975, dân miền Bắc gồm đủ loại thành phần, ăn mặc xốc xếch hôi hám với nổi kinh hải còn đọng lại trên mặt, tràn vào Nam ngơ ngác trên đường phố và ngước nhìn không chớp mắt những dãy lầu, cao ốc. Điều không thể chối cãi được, toàn bộ những kẻ thuộc phe "cộng-sản-giải-phóng" thắng trận là hiện thân của bần-cùng-nghèo-đói-lạc-hậu. Đến nổi lúc bấy giờ D T H thuộc hội nhà văn cộng sản miền Bắc phải ngồi bẹp xuống lề đường Lê Lợi Sài Gòn và bật khóc vì xấu hổ và tức giận. Bà ta tự xác nhận rằng đã bị bọn cs Hà Nội phỉnh gạt. "Tôi đã cam tâm cúi đầu phục vụ cho một chế độ man rợ cs miền Bắc. Xét toàn diện cho đến thời điểm hiện nay, miền Bắc cực kỳ lạc hậu và đi sau miền Nam hàng nữa thế kỷ!" D T H tự thú. Nhìn sang Châu Âu tử cuối năm 1989 về sau thì cũng thấy những cảnh tương tự. Sau khi bức tường Berlin đổ nhào và các nước cs Đông Âu, Liên Xô sụp đổ, hàng triệu người dân các nước đó mang bị gậy tràn qua Tây Âu để ăn xin! Vào năm 1993 nguyên viện trưởng viện hàn lâm Liên Xô tự xếp loại nước ông ta đứng thứ 62 của thế giới! Nên nhớ rằng trước 1917 nước Nga đứng hàng thứ 6. Từ khi cha con nhà họ Kim tiếp nối nhau tác yêu tác quái ở Bắc Hàn, dân xứ này quằn quại trong cái đói kinh niên. Bần tiện thay loại lãnh tụ cs này thường tống tiền Đại Hàn, Nhật Bản và Hoa Kỳ bằng cách đe dọa chiến tranh. Có lúc ba quốc gia này đã phải viện trợ cho Bắc Hàn hàng triệu tấn lương thực! Nếu ba nước không đáp ứng, thì nhà họ Kim ti tiện kia ra lệnh tiến hành thử hạt nhân (như vừa rồi). Những ai đã đứng sau nhà họ Kim ở Bình Nhưỡng, nếu không phải là Mao Trach Đông và những lãnh tụ cs Tàu kế tiếp cho đến ngày nay?
Những giáo điều quái gở và độc hại từ Mao tuyển đã thâm nhập và mọc rễ thâm căn cố đế tại Bắc Hàn, Cuba và VNCS. Thử quan sát đám tang cha của Kim Jung Un (lãnh tụ tối cao của Băc Hàn hiện nay) thì rõ. Đừng nói chi người dân thường, ngay cả tướng lãnh, bộ trưởng và các viên chức cao cấp khác của Bắc Hàn phải khóc thảm thiết vặn mìnnh vặn mẩy còn hơn khóc cha mẹ mình chết. Điều nực cười là vừa khóc vừa liếc mắt xung quanh ngầm ra hiệu, "đồng chí phải làm chứng cho tôi là có khóc nhé!" Trước 1975, tại miền Bắc với khẩu hiệu, cờ xí giăng mắc mọi nơi, người dân bị bắt buộc cúi đầu tung hô, "Hồ chủ tịch vĩ đại, đời đời nhớ ơn công đúc của Người....công ơn trời biển của Bác và đảng" trong khi bọn người cai trị này đã tắm máu miền Bắc qua hàng vạn vụ đấu tố. Đám tang ông Hồ năm 1969 tại Hà Nội diển ra sao mà giống y hệt đám tang họ Kim tại Bình Nhưỡng năm vừa qua! Sau 1975, tại các nhà máy, cơ quan, bệnh viện trường học ... kể cà trại tập trung, mọi người phải đọc báo tập thể với những bài báo định sẵn ca tụng chính sách "sáng suốt"của đảng cộng và tư tưởng "siêu việt", "công-đức-trời-biển" của ông Hồ. Bất hạnh thay, toàn cỏi đất nước VN hụp lặn trong mê muội hận thù dưới sự cai trị của lũ người đã từng trải qua một thời khá dài ngồi chồm hỗm theo kiểu-ngồi-nước-lụt trên rừng núi trường sơn âm u. Loại người này làm sao có được cái đầu khoáng đạt và cái nhìn rộng mở ra thế giới bên ngoài để đưa đất nước đi lên , chạy theo kịp với thời đại? Trước năm 1975, Đại Hàn còn đứng sau Việt Nam Cộng Hòa. Trong khi VNCS tụt hậu, Đại Hàn đã nhanh chóng vượt lên. Chỉ cần 13 năm ngọn cờ Olympic (the Olympic flag) đã cắm tại Seoul năm 1988. Và trong khi VNCS còn lẹt đẹt phía sau, Đại Hàn Dân Quốc được xếp thứ 12 trong khoảng 200 nước về mức độ phát triển.
Tiếp theo nên bàn thêm về Mao tuyển. Vào những năm cuối thập niên 60 thế kỷ trước, Mao Trạch Đông còn làm nhiều điều quái dị hơn. Tại hội nghị trung ương đảng cs Tàu, hơn hàng ngàn đảng viên cs đầy quyền lực phải đứng lên cúi đầu tung hô khi Mao và Giang Thanh bước vào. Hai người này như hình với bóng hiện diện nhiều nơi. Không có bất cứ ngoại lệ nào, ngay cả người già gần đất xa trời, toàn dân Trung cộng(Mao xem như bầy cừu non) phải cúi đầu tung hô bất cứ khi nào cặp này xuất hiện. Mọi người càng không ưa Mao vì họ ghét sự hợm hỉnh và đỏng đảnh của bà ta bên cạnh Mao. Nhiều người còn nghĩ rằng chính Giang Thanh đã góp phần vẽ rồng vẽ rắn trong Mao tuyển và đứng đằng sau những trò điên khùng của MTĐ. Có sử gia phương tây còn cho rằng MTĐ và GT tuy hai mà một. Ông Hồ và đảng cộng của ông đã sùng bái họ Mao tức là sùng bái luôn cả Giang Thanh. Vậy Giang Thanh là ai mà có thể giựt dây lãnh tụ vĩ đại của đảng cs Tàu và gián tiếp có ảnh hưởng đến "bác Hồ vĩ đại" của đảng csvn?
Vào năm 1976 Mao Trạch Đông chết. Giang Thanh cấu kết với nhóm 3 người do Vương Hồng Văn cầm đầu mưu đồ khống chế đảng cs Tàu, nhưng cuối cùng chẳng những không được như ý mà ngược lại cả 4 người bị thanh trừng. Bộ máy tuyên truyền của đảng cs Tàu lúc bấy giờ gọi họ là bè lũ tứ-nhân-bang và đồng thời để rò rỉ về cuộc đời thực của Giang Thanh. Ký giả Jean Bernard của báo Le Monde(Pháp)có dịp nắm bắt được một số tài liệu về người đàn bà đặc biệt họ Giang kia.
Theo ký giả người Pháp này, Giang Thanh vốn dĩ là một ả đào hát rất sa mê cờ bạc. Trước năm 1949, y thị đã từng qua Sài Gòn-Chợ Lớn và có mặt ở Kim chung đại thế giới. Bảy Viễn, ông trùm của mọi băng đảng tại khu vực rộng lớn này, không lạ gì cô đào hát Tàu mê cờ bạc vì ông chính là chủ nhân đích thực của sòng bạc nổi tiếng kia. Có lẻ ả đào hát đó đã từng đi qua đời ông trùm Bảy Viễn trước khi lọt vào tay lần lượt các tướng lãnh cs Tàu vào những năm 1960 như Bành Đức Hoài .., Lâm Bưu. Sau cùng, Giang Thanh về với Mao như là người vợ thứ tư, nhỏ hơn MT Đông độ 30 tuổi. (Kỳ tới: MTĐ: bạo chúa phương đông với chuyện thâm cung bí sử)
Có góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
No comments:
Post a Comment