Thấm nhuần tư tưởng Marx, Lenin Stalin và M T Đông trở thành những kẻ cùng hung cực ác đối với đồng bào của họ. Hồ Chí Minh và đảng cộng của ông cúi đần sùng bái cả ba lãnh tụ cộng sản khét tiếng kia. Ở đây nói thêm về họ Mao với tập Mao tuyển, một thứ kinh điển cửa cộng sản phương đông. MTĐ không chịu núp bóng cộng sản đệ tam quốc tế do Lenin. sau đó do Stalin cầm đầu.
Nhại lại quan điểm của Karl Marx, trong Mao tuyển Mao cũng cho rằng tôn giáo chẳng khác gì thuốc phiện. Vì vậy chẳng có gì ngạc nhiên từ khi cướp chính quyển, M T Đ ra lệnh đập phá giáo đường, chùa chiền và lùa đủ loại tu sĩ , tín đồ vào những trại tập trung khổng lồ. Ngay cả lăng tẩm của các vị vua thời phong kiến cũng chịu chung số phận. Mao tự cho mình là lãnh tụ vĩ đại của mọi thời đại; người dân Hoa lục phải cúi đầu tôn thờ chỉ môt mình ông ta mà thôi. (Từ ngày đổi mới chính sách kinh tế, Đặng Tiểu Bình bắt đầu cho phục chế một phần những gì đã bị đập phá để hình ảnh đất nước Trung cộng có vẻ coi được khi bang giao thương mại với Hoa Kỳ và các nước châu Âu.)
Đọc tập Mao tuyển có lúc phải cau mày nhưng có lúc phải vén môi cười tồ tồ. Có lẻ nội dung chính của nó là phần bàn về lực lượng cách mạng vô sản. Họ Mao cho rằng lực lượng cách mạng vô sản là nông dân, công nhân chỉ là thứ yếu. Nông dân còn phải được phân biệt: tiểu nông(được xem là nghèo), bần nông và bần cố nông. Chằng hạn, ông nội là nông dân nghèo, tiếp theo cha cũng nghèo thì cha được xem là bần nông; đến đời cháu cũng nghèo thì người cháu mới được xem là bần cố nông. Theo Mao, bần nông và bần cố nông mới giác ngộ giai cấp! Từ năm 1949 trở về sau trong thực tế họ Mao chỉ tin dùng hạng người bần cố nông và lũ ô hợp cặn bã xã hội đã từng đứng bến hoặc lang thang quậy phá tại những khu nhà ổ chuộc tại các thành phố. Tất cả loại người này được xem là lực lượng xung kích trong cải cách ruộng đất và cách mạng văn hóa. Họ là chánh án của tòa án nhân dân trong đủ loại cuộc đấu tố(phương tây gọi loại tòa này là KANGAROO COURT) và nắm trong tay loại luật rừng(the law of the jungle). Họ là hung thần của những người dân vô tội. Họ trở thành những kẻ đầy quyền lực trong bộ máy đảng cs Tàu. Trung cộng trở thành đất nước của hận thù, của những trại tập trung chết người, của ngục tù tối tăm, của nghèo đói hàng nửa thế kỷ! Rõ ràng Mao Trạch Đông là một thứ nghiệp chướng của của đất nước Trung Hoa.
Thế mà ông Hồ đã hỉ hả gật gù và phán rằng "Ta có thể sai nhưng bác Mao dứt khoát không thể sai lầm." Trong suốt thời kỳ cải cách ruộng đất và sau đó, hầu hết chánh án nhân dân thuộc thành phần bẩn nông và bần cố nông! Hạng người này và loại cặn bã xã hội trở thành đội ngũ nồng cốt của đảng csvn. Điều đáng chú ý là một số không nhỏ trở thành những kẻ đầy quyền lực trong bộ máy trung ương đảng. Chẳng hạn: Lê Đ Thọ vốn là tên đứng bến với biệt danh là Sáu Búa; Đỗ M. đã làm nghề thiến heo; Trần Quốc H(bộ trưởng công an) vốn là tên cướp, v. v...Ông Hồ, vốn là người ít học, rất hợp gu với hạng người này. Giới trí thức chân chính trở thành đối tượng thù nghịch của họ. Thảm hại thay cho đất nước VNCS ngày nay với một ông thủ tướng vốn dĩ là một y tá rồi làm du kích cs cấp xã! Tài 'kinh bang tế thế' cở đó chỉ để cho phe nhóm đảng cộng tham nhũng, ra sức vơ vét cướp bóc mà thôi. Chẳng có gì phải ngạc nhiên khi Quỹ tiền tệ quốc tế và Ngân hàng thế giới xếp loại VNCS đứng sau cả Cambodia.
Tương tự như họ Mao, ông Hồ và đảng cộng đã biến VN thành đất nước của thù hận tù ngục, của đọa đày thống khổ chết chóc, của chiến tranh và nghèo đói. Tất cả bọn người cộng sản này là gì, nếu không phải là loại nghiệp chướng của đất nước Việt Nam? (Còn tiếp)
Nếu có góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
No comments:
Post a Comment