Friday, February 1, 2013

Mao Trạch Đông - kẻ bệnh hoạn và cuồng sát

       Dù Mao Trạch Đông(1893-1976) chết đã lâu, đảng CS Tàu vẩn còn ra sức tô son vẽ phấn nhân vật lịch sử này. Chân dung MTĐ xuất hiện mọi nơi trên lãnh thổ TC. Vừa ra khỏi phi trường hoặc nhà ga chính tại BắcKinh, du khách ngoại quốc tủm tỉm cười vầ lẩm bẩm, "Tiền môn(cửa trước) cũng Mao, hậu môn(cửa sau) cũng Mao!" Có lẻ du khách cũng thốt ra lời tương tự khi đến Hà nội; chỉ có điều phải thay chữ Mao bằng chữ Hồ.
       Chẳng cần phải sử gia ph tây, những người trí thức Trunghoa chân chính biết rõ ràng MTĐ và đồng bọn thuộc thành phần nào trước năm 1920. Đó là một băng đảng ô hợp gồm những tên du thủ du thực lang thang quậy phá ở Thượng Hải trong thời kỳ đất nước TH hổn loạn bởi nạn quân phiệt cát cứ sau cách mạng Tân Hợi 1911. Hơn 2000 năm trước, Lưu Bang cùng bè bạn đã từng trộm gà hái bí trộm dưa. Sau khi gầy nên nghiệp cả, họ Lưu đã diệt tất cả những người một thời cùng vào sinh ra tử nhưng đã biết rõ những hành vi thời trẻ của ông ta. Mao Trạch Đông cũng chẳng khác gì. Ông ta đã thù ghét thành phần trí thức Trung Hoa vì họ biết quá nhiều về ông và đồng bọn. Họ Mao đã gọi trí thức là cục phân từ đó.
       Đảng CS Tàu là đảng công nông mà nông dân là chính. Guồng máy trung ương đảng hầu hết gồm toàn thành phần nông-công thất học(Uneducated peasants and workers). Một cán bộ CSVN, tạm gọi là bừng tỉnh cơn mê, kể lại rằng thời MTĐ có một phó thủ tướng tên Trần Vĩnh Quý dốt-đặc-cán-mai. Một hôm người thư ký trình một bản văn để ông ký. Ông ta  hỏi, "Tao ký ở chổ nào?". Người thư ký đã chỉ chổ ký trên trang giấy. Ông liền nói, "Nhưng tao không biết ký" Viên thư ký đành phải nói, "Ông cứ quẹt đại đi." Trần Vĩnh Quý hí hửng nói, "Được, quẹt thì quẹt!"
         Câu chuyện trên từ đó được lan truyền trong dân chúng. Trước tiên, thảm họa trút trên đầu người thư ký. bị thủ tiêu mất tích. Giới trí thức có dịp cười ruồi và xí xào bàn tán. Sự rì rầm châm biếm này sau cùng đến tai MTĐ. Trong một lần xuất hiện trước công chúng, họ Mao đã gầm lên, "Cha chả, giỏi thay cho bọn trí thức tiểu tư sản! Ỷ lại vào kiến thức của mình, dám cả gan chống phá đảng!"
       MTĐ chủ trương hiện đại hóa công nghiệp, lấy kỷ nghệ nặng làm gốc mà nền tảng là kỷ nghệ luyện kim. Nói thì hay mà thực tế chỉ là vô số lò luyện kim thủ công ra đời khắp cả nước. Bỏ cả ruộng đồng, người người luyện kim, nhà nhà luyện kim. Sản phẩm thép đâu thì không thấy, chỉ thấy cả nước đói. Mao Trạch Đông lại cho rằng toàn dân phải ra sức tiêu diêt địch: chim sẻ là kẻ địch dám cả gan ăn lúa gạo của nhân dân. Từ nông thôn đến thành thi tận hang cùng ngỏ hẻm, trống chiêng inh ỏi nổi lên. Không còn chổ đậu, chim sẻ kinh hải, rơi xuống đất và bị đập chết. Nhóm nào đập chết kẻ-thù-ăn lúa-gạo-của-nhân-dân nhiều nhất thì được phong danh hiệu tiên-tiến hoặc là chiến-sĩ-thi-đua.
       Gần ba năm sau, nạn đói càng trở nên thê thảm hơn. Mao Trạch Đông lại phát hiện vì diệt chim sẻ nên đủ loại sâu bọ càng có dịp để sinh sôi nảy nở và đã ăn lúa gạo của nhân dân. Thế là họ Mao đã phát động chiến dịch ngược trở lại: kêu gọi các bầy chim sẻ về lại trong bầu trời TH. Mao Trạch Đông là thế đó. Thế mà Hồ Chí Minh lại tuyên bố tại một hội nghị trung ương đảng csvn rằng, "Chúng ta có thể sai, nhưng dứt khoát bác Mao không thể sai lầm."    (Còn tiếp)      Có ý kiến, xin liên lạc:  trangsiphu@gmail.com

No comments:

Post a Comment