Sự thất bại hoàn toàn của chính sách về kỷ nghệ luyện kim và nạn đói tiếp tục hoành hành sau chiến dịch diệt chim sẻ đã dẫn đến sự phản kháng âm ỉ trong quần chúng. Mao Trach Đông cho rằng chinh tầng lớp trí thức đã kết hợp với một số ít phần tử có học trong đảng theo chủ nghĩa xét lại(revisionism) của Khruscheve, Nikita đã đứng sau giật giây. Vào khoảng giữa thập niên 60, họ Mao đã thường khạt nhổ lại lời dơ bẩn, "Trí thức chỉ là cục phân." Và đồng thời cái gọi là cách mạng văn hóa được tiến hành.
M T Đ đã dựa vào tầng lớp thanh thiếu niên sanh sau 1949 hoặc chỉ 5,6 tuổi lúc đảng cs Tàu cướp chính quyền tại Hoa lục. Thành phần trẻ này ở trong bộ máy quân đội và đoàn thanh niên cộng sản MTĐ. Từ khắp cả nước lực lượng vệ binh đỏ gần 10 triệu tên được hình thành. Bản chất trổi vượt của bầy người lúc nhúc này là mê muội và khát máu , sẵn sàng tung hô MTĐ như là thánh sống. Trong tác phẩm Tiếu ngạo giang hồ, tác giả Kim Dung đã mô tả bọn hắc y, giáo chúng của Triêu dương thần giáo với cờ xí rợp trời, tại tổng đàn Hắc mộc nhai(hang ổ của bọn hắc đạo đầy tội ác) đã tung hô giáo chủ Nhậm Ngã Hành. "Thánh giáo chủ văn thành võ đức, muôn năm trường trị nhất thống giang hồ. . . " Kim Dung đã ám chỉ những ai, nếu không phải là họ Mao và lũ người ô hợp và man rợ Vệ binh đỏ trong cách mạng văn hóa?
Mở đầu cuộc tắm máu toàn Hoa lục , MTĐ đã ra tay cô lập một số phần tử trong đảng dám cả gan chỉ trích ông. Mao đã kết tội họ theo chủ nghĩa xét lại. Tiếp theo ông ta đã xua đám vệ binh đỏ đập phá hàng chục vạn nhà thờ chùa chiền trên khắp Hoa lục. hàng chục triệu sư sải linh mục... và tín đồ các tôn giáo bị giết tại chổ và bị ném vào những trại tập trung khổng lồ, được gọi là trại lao cải ở miền Hoa bắc lạnh giá. Hình như không có ai còn sống sót sau đó. Điều đáng ghê tởm nhất là, bọn vệ binh đỏ đồng loạt đột nhập vào trường học các cấp, đủ loại đại học trên khắp cả nước để chụp bắt vô số thầy dạy học, những vị giáo sư và các môn sinh trung thành của họ để cạo đầu bôi sơn rồi lôi ra ngoài, và bọn người hung hăng kia đã dắt những kẻ xấu số đó đi khắp phố phường để quần chúng a dua hăng máu xì vả và ném đá. Cũng không một nạn nhân nào sống sót! Mổi khi có người ngã xuống, từ loa phóng thanh có tiếng gào lên, "Đây là cuộc cách mạng long trời lở đất được thực hiện bởi quần chúng nhân dân một lòng đi theo đảng và lãnh tụ vĩ đại kính yêu!" Thế là bầy người lúc nhúc hỗn độn và dã man kia reo hò và vỗ tay. Cái thứ âm thanh hỗn tạp và ầm ỉ này có thể nghe cách đó hơn nửa cây số. Tất cả những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Trùng Khánh, Thiên Tân....trong thời kỳ đó đã biến thành những Thành-Phố-Chết với xác người la liệt nằm co quắp bên đường. Ngay cả chó cũng không dám sủa và gà cũng không dám gáy! Và trong suốt thời gian cmvh được tiến hành, họ Mao thường hí hửng lập lại lời dơ bẩn, "Trí thức là cục phân!" (đã được lãnh tụ vĩ đại của cs Tàu này khạt ra trong thập niên trước!) Nhìn chung từ 1965 đến 1968, có hơn 34 triệu người gồm đủ thành phần tại Hoa lục bi giết dưới bàn tay tàn độc của Mao Trạch Đông.
Màn cuối của tấn tuồng cmvh, MTĐ thẳng tay tiêu diệt những kẻ một thời vào sinh ra tử với ông trong cuộc tháo chạy (do quân đội Tưởng Giới Thạch truy đổi) vì họ đã chỉ trích những chinh sách sai lầm của Mao. Nói thêm về cuộc tháo chạy này: bát lộ quân của CS Tàu chạy trối chết từ 1929 đến 1933 với lộ trình dài hơn 11.000 cây số về Diên An. Có lẻ đó là cuộc tháo chạy thảm hại nhất trong lịch sử quân sự của thế giới! Để che đậy sự thất bại ê chề này, ho Mao gọi đó là cuộc vạn lý trường chinh.
Tâm địa hẹp hòi đê hèn hiểm độc, hành vi bạo ngược của họ Mao là thế đó. Hồ Chí Minh đâu khác gì. Nên nhớ ngay sau khi cướp chính quyền ở Hoa lục, Mao Trạch Đông đã thực hiện các cuộc cải cách ruộng đất đẩm máu trước đó. HCM theo đúng rập khuông. Với sự cố vấn của bọn cs Tàu, ông Hồ tiến hành chiến dịch phóng-tay-phát-động-quần-chúng với khẩu hiệu "Trí địa hào đào tận gốc róc tận rễ" (Kẻ trí trở thành đối tượng hàng đầu bị truy quét) trong thời kỳ cải cách ruộng đất với các cuộc đấu tố man rợ và việc bức hại văn nghệ sĩ, trí thức miền Bắc qua vụ Nhân văn giai phẩm. Kết quả thật là thảm khốc với hàng triệu người vô tội bi hủy diệt. Trong bầu không khí đầy chết chóc, dất Bắc lại rộ lên loại thơ con cóc mà đầy sát khí với nội dung phản bội cội nguồn dân tộc của bọn văn nô, đại loại với những câu "Bên nay biên giới là nhà , bên kia biên giới cũng là anh em; Giết! giết nữa cho bàn tay không ngơi nghĩ, cho ruộng đồng lúa thêm tốt tươi.... cho đảng ta cùng chung bước một lòng tôn thờ Mao chủ tịch và Xít ta lin bất diệt!"
Nếu còn sống, chắc chắn thi sĩ Cao Bá Quát phải tức giận, bịt mũi, rồi thốt: "Ngán thay cái mũi vô duyên; Câu thơ thi xã con thuyền Nghệ An!" (Còn tiếp)
Có góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
No comments:
Post a Comment