Sunday, March 2, 2014

Cộng sản ĐỆ NHỊ QUỐC TẾ. Friedrich Engels, một thứ "nghịch tử"!

       Sau khi Karl Marx qua đời (1883), Friedrich Engels tiếp tục tuyên truyền ý thức hệ cộng sản và vận động thành lập đảng cộng sản để lãnh đạo phong trào công nhân tại các nước tư bản phương tây. Phong trào loại này do Engels chỉ đạo cho đến khi ông ta mất thường được một số sử gia gọi đó là phong trào cộng sản ĐỆ NHỊ QUỐC TẾ (12 năm:1883-1895). Có khá nhiều nhà phê bình cho rằng Engels chỉ là loại bóng mờ bên cạnh ông tổ cộng sản Karl Marx. Nói như thế thì thiếu công bình đối với ông ta và nhất là thực tế không phải như vậy. Karl Marx là một triết gia duy tâm, nhưng sau đó dựa trên nên tảng duy vật để xây dựng ý thức hệ cộng sản, thường được gọi là Marxism. Vốn nghèo kiết xác với nghề làm báo, Marx đã may mắn kết giao với Friedrich Engels, một loại công tử nhà giàu. Cha của người này là một chủ xưởng lớn với 3000 công nhân thợ thuyền đủ loại.
       Friedrich Engels không những là một tay ăn xài vung vít mà còn "tốt bụng" đối với Karl Marx, nhất là sau khi hai người trở thành đồng chí với nhau. Nhờ bám vào Engels, Marx không còn bận tâm về đời sống vật chất, rãnh tay ung dung hoàn thành bản Tuyên ngôn đảng cộng sản năm 1848 và bộ tư bản luận 1864. Đó là chưa kể Engels đã đài thọ toàn bộ cho Marx đi chu du nhiều nước để vận động phong trào cộng sản quốc tế. Xem thế, nếu không nhờ tiền của trong tay Friedrich Engels thì có lẻ ý thức hệ cộng sản Marxist đã không hình thành! Sự nhận định này đâu có gì lạ phải không? Thật vậy, người xưa đã nói, "Dĩ thực vi tiên; có thực mới vực được đạo!" Cũng như một nhà tư tưởng Pháp đã cho rằng, "Manger d' abord avant de philosopher." (ăn trước tiên, triết lý sau!).
       Ghi thêm: Thật ra, nền tảng duy vật vốn tự nhiên đơn giản đã hiện hữu từ khi loài người xuất hiện trên trái đất. Chớ nâng nó lên thành lý tưởng của kiếp người vì như thế cuộc sống sẽ trở nên trần trụi thô kệch. Thêm vào đó, cũng không nên nâng quy luật duy vật lên thành thứ chủ nghĩa hàm chứa sự lũng đoạn xã hội và bạo động như những người cộng sản để phủ nhận mọi giá trị tinh thần nhân bản luân lý đạo đức.
       Tóm lại, như trên đã trình bày: nhờ có tiền của sung túc trong tay Engels tài trợ, chủ nghĩa cộng sản Marxist đã ra đời. Và khoản tài chính dồi dào kia lại xuất phát từ sự bóc-lột-giá-trị-thặng-dư của một nhà tư bản lớn Đức, cha của Friedrich Engels. Nhưng thật trớ trêu và oan nghiệt, trong Tuyên ngôn đảng cộng sản và trong bộ tư bản luận, Karl Marx và Engels tỏ ra thù ghét giai cấp tư sản vì bóc lột thặng dư gia trị!
       Trong một hội nghị tại Stockhom (thủ đô Thụy Điển) năm 1893, Count Leo Tolstoy (Tiểu thuyết gia người Nga 1828-1910) đã cắc cớ hỏi Friedrich Engels, "Nhờ cha của ông là một nhà tư bản lớn mà ông mới có thể ăn xài vung vít và đài thọ cho Karl Marx để hình thành chủ nghĩa cộng sản Marxist. Thế nhưng, chính hai ông đã xoay lại đòi đào mồ chôn giai cấp tư sản, gần nhất trước mắt chính là cha của ông. Tôi tự hỏi, nếu ông không phải là thứ nghịch tử và Karl Marx không là loại phản trắc, thì là hạng người gì?" Diễn giả Engels lầm lủi rời diễn đàn khi cả hội trường la ó! (Chẳng có gì ngạc nhiên khi ban tuyên giáo trung ương và các trường đảng của VNDCCH, CHXHCNVN hoàn toàn tảng lờ những sự kiện nêu trên.)
       Sự phê phán khá cay độc của Tolstoy có lẻ đã làm cho Engels chợt cảm thấy xấu hổ. Vào những ngày tháng cuối đời ông ta đã thay đổi quan điểm về cách mạng vô sản. Thật vậy, tại đại hội cộng sản Đệ Nhị Quốc Tế ở Helsinki (thủ đô Phần Lan) năm 1895, Friedrich Engels đã tuyên bố rằng không cần phải bạo lực cách mạng, giai cấp vô sản vẫn có thể giành lấy chính quyền thông qua đấu tranh nghị trường để thành lập nhà nước vô sản. Phương cách đấu tranh ôn hòa này đã được hầu hết khán giả đồng tình vô tay tán thưởng. Tuy nhiên ngay sau đó, Vladimir Ilych Lenin (1870-1924), người thanh niên trí thức Nga lên diễn đàn và kich liệt phê phán Engels. Lenin cho rằng lãnh tụ cộng sản Đệ Nhị QT đã không dám thoát ly giai cấp-gia đình chủ xưởng bóc lột cho nên đã có quan điểm thỏa hiệp với giai cấp tư sản. Theo Lenin, bất cứ giá nào, người cách mạng phải bứt phá mọi ràng buộc, đạp đổ mọi chướng ngại để kiên định lập trường giai cấp vô sản, tiến hành bạo lực vũ trang cách mạng để giành lấy chính quyền ngỏ hầu thực hiện nền chuyên chính vô sản (proletatian dictatorship) Và Lenin quả quyết rằng bằng con đường đấu tranh nghị trường, giai cấp vô sản sẽ chẳng bao giờ giành được chính quyền. Sau cùng, Lenin tuyên bố từ bỏ tổ chức cộng sản Đệ Nhị QT.
       Về sau, quan điểm đấu-tranh-nghị-trường đã bị những tên cộng sản cực đoan chối bỏ. Tuy nhiên, từ sau đệ I thế chiến Đảng cộng sản Pháp và Mặt trận bình dân (một đảng thiên tả) của Léon Blum lại tôn sùng Friedrich Engels. Hai đảng này chấp nhận đấu tranh nghị trường với các đảng phái chính trị khác theo khuynh hướng Tự do-Dân chủ-Bình đẳng-Công lý, v.v...
              (Kỳ tới: Cộng sản ĐỆ TAM QT. Lenin, tay trùm đỏ sắt máu.)               
                   Góp ý, xin liên lạc:    trangsiphu@gmail.com




No comments:

Post a Comment