Bên cạnh Lenin, Leon Trotsky (1879-1940) đóng vai trò hết sức quan trọng trong cách mạng Nga 1917. Lúc đầu, tư tưởng của họ giống nhau vì cả hai hoàn toàn dựa trên nền tảng chủ nghĩa Marxism. Họ là hai lãnh tụ cộng sản chỉ đạo cách mạng vô sản đầu tiên trên thế giới đi đến thành công. Tuy nhiên tứ đầu thập niên 20 thế kỷ trước, hai tay lãnh tụ sừng sò loại này đã "đụng đầu" với nhau về kiểu nhà nước mới sau khi nhà nước cũ bị đánh đổ: *Theo Lenin, chẳng có loại nhà nước nào ngoại trừ guồng máy cai trị độc tôn gọi là nhà nước chuyên chính vô sản nằm trong tay duy nhất đảng cộng sản. Đây là điểm mấu chốt của csản đệ III QT (Hiện nay Trung cộng, Bắc Hàn, Cuba, CHXHCNVN tiếp tục duy trì...) *Theo Trotsky, nhà nước mới hình thành sau cách mạng là nhà nước phải thật sự của toàn dân từ cơ cấu tổ chức (gồm nhiều thành phần xã hội) đên chức năng của nó (phục vụ lới ích chung mọi người). Đây là những điểm nổi bật của Trotskyism - csản Đệ Tứ QT).
Dựa vào chủ trương khá "cấp tiến" của Trotsky, một số sử gia phương tây đã nghĩ rằng nhà cách mạng Nga này có thể được xem như người khởi xướng phong trào cộng sản Đệ Tứ QT và cũng chính họ gọi tư tưởng của Trotsky là Trotskyism. Đối với Lenin, tay trùm đỏ này rất căm giận về thứ ý thứ hệ cũng thuộc kiểu cộng sản nhưng rất độc hại! Ông ta đã xem Trotsky còn nguy hiểm hơn cả kẻ thù giai cấp. Ngay lúc đối mặt với tử thần, Lenin còn thều thào căn dặn Stalin, người kế quyền, bất cứ giá nào cũng phải truy diệt Trotsky (đã đào tị và sống tại Colombia, một nước ở phía đông bắc Nam Mỹ) thì nền chuyên chính vô sản xô viết mới bền vững.
Chủ trương của Leon Trotsky từ sau 1920 đến khoảng trước khi đệ II thế chiến bùng nổ đã có ảnh hưởng khá sâu rộng đối với đảng cộng sản Pháp, Mặt trận bình dân Pháp và một số đảng cánh tả (left-wing parties) tại châu Âu , Mỹ Latinh....(left-wing parties: ưu tiên hậu thuẩn hổ trợ cho giới thợ thuyền lao động, tầng lớp bình dân). Một số thanh niên người Việt theo tây học lúc bấy giờ tỏ ra đam mê và đã tìm cách vận động để đưa Trotskyism - một loại chủ thuyết mới vào VIệt Nam. Các sử gia gọi họ là nhóm cộng sản Đệ Tứ QT, gồm có: Phan Văn Hùm, Tạ Thu Thâu, Nguyễn An Ninh, Hồ Hữu Tường và Trần Văn Giàu. Trong số họ, có hai trí thức khoa bảng: NANinh tốt nghiệp luật (Pháp); HHTường thạc sĩ toán. Thời đó, hầu như không có một ai đỗ thạc sĩ toán tại đại học ở Paris ngoài ông Tường! Dù vậy, qua một số bài viết, ông ta lại tỏ ra khâm phục và ngưởng mộ người đàn anh Phan Văn Hùm.
Sau khi về nước, nhóm cộng sản Đệ Tứ QT này trước sau đã vận động giới thợ thuyền bình dân để hình thành phong trào hoạt động chống thực dân Pháp. Nhìn chung lúc đầu, họ được xem là nhóm thanh niên theo tây học yêu nước. Chẳng hạn, Nguyễn An Ninh, bỏ ngành luật, đã thành lập tờ tuần báo La cloche sonnée (chuông reo vang) để đăng tải nhiều bài báo kịch liệt lên án chế độ thực dân Pháp và kêu gọi giới lao động bình dân vùng lên... Rủi thay, tuần tự trước sau, ba nhân vật trong nhóm đã lọt vào tay chính quyền thực dân Pháp và nhóm cộng sản đệ III QT dấu mặt. Khoảng sau năm 1940, nhóm cs Đệ Tứ chỉ còn Trần Văn Giàu và Hồ H Tường.
Do những biến động trên đây, Trần V Giàu đã "trở cờ"., cúi đầu chạy theo tổ chức csản Đệ III QT (tại Đông Dương do ô Hồ cầm đầu). Từ năm 1945, tay họ Trần-trở-cờ là tên cộng sản đầu sỏ trong tổ chức Việt Minh ở Nam phần. Năm 1947, chính tên này đã ám hại Đức Huỳnh Phú Sổ - giáo chủ PG Hòa Hảo, đồng thời là lãnh tụ của Dân Xã Đảng. Ở độ tuổi đôi mươi mà giác ngộ rồi lập đạo, Đức Huỳnh Phú Sổ quả thật đã thể hiện bản lĩnh "bất phàm dung". Rất tiếc vì quá nhân từ, nên vị giáo chủ PG Hòa Hảo đã rơi vào độc kế của kẻ ác. Từ đó đến nay, tín đồ PG Hòa Hảo tỏ ra hết sứ căm thù bọn cộng sản.
Còn Hồ H Tường, ông ta đã bỏ nghề dạy toán để trở thành nhà biên khảo về nhiều lãnh vực, nhất là những vấn đề chính trị quốc tế hiện đại trước và sau đệ II thế chiến. Với kiến thức tạp bác uyên thâm, ông thường được xem là một HỌC GIẢ thay vì là nhà toán học. Thuộc thành phần trí thức khoa bảng hàng đầu thời bấy giờ, nhưng ông Hồ H Tường hầu như không được các thể chế tiếp nối từ triều đình Bảo Đại về sau trong dụng. Có lẽ dù cấp tiến, Đệ Tứ QT vẫn dựa trên nền tảng Marxism. Thế nên, mọi người thường bị "dị ứng" với chữ communism dù nó ở dưới bất cứ hình thái nào. Thêm vào đó, quả thật Leon Trotsky vẫn có sai lầm khá rõ rệt: ông ta khẳng định lực lượng cách mạng chỉ có thể là giới thợ thuyền lao động. Quan điểm chính trị này hẹp hòi và còn bộc lộ thành kiến đối với những thành phần khác trong xã hội. Chủ trương của cộng sản Đệ Tứ QT như thế rồi cũng sẽ dẫn đến sự phân biệt và hận thù giai cấp trong xã hội mà hậu quả tất yếu là gây nên sự hỗn loạn và mất đoàn kết quốc gia.
Trái lại, chẳng hạn như Trung Hoa Quốc Dân Đảng của Tôn Văn trước đó đã có chủ trương: dân tộc độc lập - dân quyền bình đẳng - dân sinh hạnh phúc. Một thời, luận cương chính trị này hầu như được mọi thành phần xã hội Trung Hoa hưởng ứng. Nhờ đó, cách mạng Tân Hợi 10/10/1911 đã thành công khá dễ dàng. Về sau, tổ chức THQDĐ còn có ít nhiều ảnh hưởng đến các đảng phái quốc gia tại một số nước láng giềng, nhất là Việt Nam.
Nói thêm: Về sau, Hồ H Tường đã cổ xúy thuyết "siêu lập" cho VN, có thể xem ông ta đã từ bỏ Trotskyism. Vào thời đệ II cộng hòa, HHT bước vào nghị trường nhưng chẳng có gì nổi bật.
(Kỳ tới: Hội chứng tham những-cướp bóc-trộm cắp)
Góp ý kiến, nên liên lạc: trangsiphu@gmail.com
No comments:
Post a Comment