Kinh tế gia Duverger, giáo sư đại học Sorbonne (Paris) - người đoạt giải Nobel kinh tế, đã từng cho rằng một xã hội lành mạnh, một nền kinh tế năng động phát triển nhanh nhưng vững vàng chỉ có thể có trong một quốc gia với nền giáo dục nhân bản đa dạng phong phú tuyệt hảo. Nói cách khác, tình trạng xã hội kinh tế có thể được xem như là "sản phẩm" của nền giáo dục. Và muốn có một nền giáo dục tuyệt hảo thì trước tiên nhà lãnh đạo quốc gia phải có khả năng nhìn xa thấy rộng, có tầm nhìn chiến lược, có tài kinh-bang-tế-thế. Đối với tất cả yếu tố loại này, không những các nước cộng sản Liên Xô-Đông Âu một thời mà ngay cả một số nước csản còn sót lại hiện nay như Bắc Hàn , Cuba, CHXHCNVN... không thể đáp ứng được.
Thật vậy chẳng hạn, một thời tay đồ tể (nguyên nghĩa) Stalin (1870-1953) rất căm ghét thành phần trí thức Nga. Trùm đỏ điện Kremlin này đã ra lệnh đày hàng triệu trí thức tận vùng băng giá mênh mông Siberia, nhốt hàng vạn người khác vào hệ thống nhà thương điên; Số trí thức còn lại được đối xử "khá hơn" bằng cách đẩy họ vào những hầm sâu trong lòng đất ngay bên dưới trung tâm Moscow và ép buộc họ: nếu bằng lòng cống hiến chất xám cho nhà nước xô viết, họ chỉ bị nhốt trong 3 năm (thay vì 10 năm). Alexander Solzhenitsyn, nhà văn đoạt giải Nobel văn chương, đã gọi hệ thống hầm này là TẦNG ĐầU ĐỊA NGỤC. Với sự ngu dốt - tâm địa hiểm ác - hành vi điên cuồng khát máu như thế, làm sao tay đồ tể trùm đỏ Stalin (lãnh tụ Bolshevik) có thể thực hiện một nền giáo dục tốt được?
Theo Boris Yeltsin (tổng thống Nga 1991-1999), thời Liên Bang Xô Viết, ngân sách dành cho bộ giáo dục chỉ bằng khoảng1/100 ngân sách dành cho bộ nội vu-công an-mật vụ KGB. Theo Yamorovski, nguyên viện trưởng viện Hàn Lâm xô viết ngay trong viện của ông thời thập niên 80 thế kỷ trước, có một số thành viên chỉ tốt nghiệp THPT cấp 3 và vừa tốt nghiệp đại học! Ông thú nhận rằng ông ta không dám chống lệnh của KGB thời đó. Một lần viện trưởng viện HLXV đi xem xét tình hình học tập của sinh viên tại một trường đại học gần trung tâm Moscow, ông mới phát hiện ra trong một lớp gồm hơn 50 sinh viên, chỉ có một sinh viên làm được bài toán chia. Ông còn nói rằng chính trường đại học này là lò đạo tạo kỹ sư các ngành cho sinh viên gửi đến từ các nước cộng sản anh em và các nước Á, Phi, Mỹ Latinh thiên tả! Và cũng theo Yamorovski, ông ta không ngạc nhiên khi Liên Xô được xếp thứ 62 trong tất cả các nước trên thế giới về trình độ phát triển vào cuối năm 1990. (thời Nga hoàng, nước Nga đứng hàng thứ 6).
Quay về phương đông, Mao Trạch Đông còn tỏ ra hơn hẳn về một thứ nhân-cách-hướng-hạ. Vốn là một trong những đầu lĩnh băng đảng ở Thương Hải trước năm 1920, bạo chúa phương đông càng tỏ ra ngu muội láo xược điên cuồng khát máu sau khi gồm thâu Hoa lục về tay mình. Nhiều lần lãnh tụ đảng Tàu cộng họ Mao đã công khai gọi "trí thức chỉ là cục phân". Theo các sử gia Lý Nhật Ninh và Hồ Tuấn Hùng, một lần phe phẩy chiếc quạt - đứng bạch ngực trước đoàn vệ binh đỏ đông lúc nhúc chờ mở màn cuộc cách mạng văn hóa, MTĐông ngạo nghễ cười ré lên,"Cha chả, bọn trí thức tiểu tư sản ỷ vào kiến thức của mình mà cả gan dám chống đảng!" Thế là chẳng bao lâu sau đó, hàng hàng lớp lớp đối tượng thù nghịch đã bị càn quét không nương tay. Có đến hàng chục triêu người bị đẩy vào hàng vạn trại lao cải trong rừng núi âm u thuộc vùng Tứ Xuyên và tại những miền ốc đảo thuộc sa mạc Gobi ( Trung cộng đã chiếm một nửa phía nam) Đặc biệt đối với những trí thức bị xếp hàng đầu trong kẻ-thù-giai-cấp, tất cả đều bị nhốt vào các loại hầm sâu nằm bên dưới của những đáy hồ chứa nước tại vùng ốc đảo.
Với một Mao Trạch Đông ngu muội điên cuồng khát máu như thế, thử hỏi làm sao có thề có một nền giáo dục hoàn chỉnh trong suốt 29 năm trị vì của bạo chúa phương đông loại này? Theo nhà báo lão thành ly khai Dương Kế Thằng, thí sinh chỉ có thể tốt nghiệp kỷ sư các ngành với điều kiện tiên quyết là phải thuộc vanh vách Mao tuyển như kinh nhật tụng. Nền giáo dục thời Mao chỉ có tính cách lấy lệ và mù quáng. Tình trạng đó đã dẫn đến tình hình kinh tế yếu kém bấp bênh và nạn đói tất yếu xảy ra. Hơn hàng chục triệu người chết đói trong suốt thời gian thực hiện chính sách ngu muội về kinh tế gọi là "ba bước nhảy vọt - nhà nhà luyện thép; người người luyện thép" Về sau, chính thủ tướng Tàu cộng Triệu Tử Dương có lần cho rằng dưới thời MTĐông thống trị, người dân Hoa lục bị ghìm sâu trong vũng lầy tăm tối và sợ hãi. Ông còn cho rằng đáng lý người dân xứ ông phải dũng cảm đồng loạt vùng lên đòi lại CÔNG ĐẠO và tự do dân chủ. (Lời lẽ này cũng đủ khiến cho Triệu Tử Dương bị thanh trừng vào cuối thập niên 80 thế kỷ trước)
Tiếp theo, vấn đề chinh là đề cập đến mối liên hệ mật thiết giữa tình trạng xã hội băng hoại - kinh tế yếu kém thảm hại với nền giáo dục vô sản ở "thời đại Hồ Chí Minh". Đối với những kẻ ngu dốt điên cuồng tội ác ngập đầu như tay đồ tể trùm đỏ Stalin và bạo chúa phương đông họ Mạo, trung tâm quyền lực đảng cộng và tay cáo già họ Hồ không những đã cúi đầu nịnh hót mà còn "bật đèn" cho đám văn nô sùng bái tung hô, "Tiếng khóc chào đời, con gọi Stalin... Giết, giết nữa cho bàn tay không ngơi nghỉ... Cho đảng ta cùng chung bước một lòng. Thờ Mao chủ tịch và Stalin bất diệt!" Thế nên, người ta có thể xác định Hồ Chí Minh và trung tâm quyền lực đảng cộng thuộc những hạng người nào. Với những lãnh tụ cộng sản quyền lực nối tiếp nhau như thế, thì làm sao miền Bắc XHCN một thời và CHXHCNVN hiện tại có loại nền giáo dục thuộc diện "coi được"?
Tuy nhiên, thiết nghĩ cũng nên tìm hiểu vài nét cụ thể về nền giáo-dục-vô-sản theo kiểu đó và những di hại lâu dài của nó về mặt xã hội và kinh tế.
(sẽ có đề tài loại này)
Góp ý, xin liên lạc: trangsiphu@gmail.com
sao ta
ReplyDeletemời bạn ghé thăm web mình nhé click vào từ khóa
dịch vụ phát tờ rơi hiệu quả tại TPHCMhoặcdich vu phat to roi hieu qua tai TPHCM