Tuesday, October 29, 2013

Một nét đặc thù của "thời đại HCMinh": thời đại cướp bóc thô bạo đáng ghê tởm của lũ người nhân danh "cách mạng"!

       Theo Duverger, giáo sư kinh tế đại học Sorbonne (Pháp), đã từng cho rằng thay vì kích động sự ganh tị đố kị thành hận thù giai cấp, bạo lực đấu tranh mà Marx và Engels đã chủ trương, nhà chính trị lãnh đạo quốc gia nên khuyến khích, thúc đẩy tinh thần cạnh-tranh-lành-mạnh-cộng-đồng-đồng-tiến! Sau đệ nhị thế chiến, luận điểm này được áp dụng triệt để trong thế giới tư bản, và nó là sức sống của các nền kinh tế phát triển Âu Mỹ, Nhật Bản, Đại Hàn... Nhà kinh tế học Duverger đã được giải Nobel kinh tế.  
       Ngược lại, để dụ đám bần nông, bần cố nông, loại cặn bả xã hội và kẻ có học mà sa cơ lỡ vận (Chẳng hạn như VNGiáp đã hụt chức quan tri huyện!) với tâm địa hẹp hòi, tay cục trưởng đông phương cục csản đệ tam quốc tế đã đưa ra khẩu hiệu: "Trí địa hào đào tận gốc, róc tận rễ!" HCMinh tỏ ra "kiệt xuất" trong việc khơi dậy sự ganh ghét "trâu cột ghét trâu ăn" mà hậu quả thảm khốc tất yếu của nó là đấu tố-khủng bố-thủ tiêu-sát hại-loại trừ hàng triệu người vô tội ở miền Bắc từ cuộc cải cách ruộng đất cho đến vụ Nhân văn giai phẩm. Thế mà già Hồ và đảng cộng của ông ta gọi đó là cuộc cách mạng long trời lở đất! Cách mạng quỷ quái loại này còn triệt phá tận cội nguồn truyền thống đạo lý luân thường của dân tộc Việt. Chưa hoàn hồn từ bầu không khí khủng bố chết chóc bao trùm miền Bắc "Ta đi không thấy phố thấy nhà - chỉ thấy mưa sa trên hàng cờ đỏ", người dân bị đẩy vào các nông trường quốc doanh và nông trường tập thể. Chẳng bao lâu sau đó, trong dân chúng có những lời rì rầm, "Hợp tác, hợp tác, hợp te - chỉ ba tấc vải đủ che cái l..!" Đây là thứ văn chương truyền khẩu dân gian đã ghi lại đậm nét tính "ưu việt" về chính sách bần cùng hóa của thời đại HCMinh ở thời kỳ đầu. Trên toàn miền Bắc XHCN, mọi người "phát hiện" ra nhau: tất cả đều bần cùng!    
       Để "bao yểm" sự tàn độc của chủ nghĩa csản gieo rắc ở miền Bắc, lãnh tụ đảng cộng (cũng theo sự rỉ tai của MTĐông) tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam núp dưới chiêu bài "giải phóng". Và chủ tịch nước VNDCCH bèn ra độc chiêu, "Ta không có gì để mất cả. Giải phóng được miền Nam, ta sẽ có những gì gấp 10 lần to đẹp hơn!" Thế là hàng hàng lớp lớp thanh thiếu niên bị đẩy vào chiến trường miền Nam (nếu trốn, cha mẹ đào biinh bị vạ lây đó là chưa kể bị cắt phần gạo hàng tháng) , và suốt dọc cuộc chiến khoảng 1/5 dân số bên thắng cuộc bị "nướng sạch". Ngoài việc noi gương họ Mao ra, lãnh tụ đảng cộng còn theo gót Stalin. Chính tay trùm đỏ này đã "tắm máu" dân Nga bằng chính sách đày ải, khủng bố thủ tiêu, sát hại, đẩy thanh niên Nga vào chiến tranh như con thiêu thân: có khoảng 60 triệu người Nga chết đủ cách suốt thời ngự trị của tên trùm đỏ! Sau khi lật đổ Stalin năm 1953, để xoa dịu căm hờn của quần chúng, chính chủ tịch nước Liên Xô Nikita Khrushchev sau đó đã ra lệnh đặt xác tay đồ tể khét tiếng kia vào nòng đại bác để bắn đi! Khiếp hãi trước lòng người oán hận, đảng cộng đã và đang bố trí một trung đoàn cộng quân luân phiên canh giữ xác tay lãnh tụ đảng cộng, một thứ tai họa và nghiệp chướng của dân tộc Việt, ngay giữa Hà nội suốt ngày đêm bất kể sự hao tốn tiền bạc phi lý của người dân!
       Bây giờ thử xem những hệ quả gì của thứ "độc chiêu" (Ta không có gì để mất...) khi tay cục trưởng đông phương cục họ Hồ đưa ra nhận định về cuộc chiến tranh núp dưới bình phong "giải phóng" miền Nam? Trước tiên nó tỏ ra khá hấp dẫn đối với một số lớp người mê muội muốn thoát cảnh bần cùng kinh niên ở miền Bắc XHCN: hàng ngàn thanh niên xung phong đi "B" (chiến trường miền Nam) đã diễn ra. Trớ trêu thay, nó cũng còn khá hạp "khẩu vị" của một số hạng người ở miền Nam. Sau khi "lặm" độc chiêu của lãnh tụ đảng cộng, họ cam tâm "nằm vùng" hoặc "nhảy núi"! Đại loại, họ là hạng người sau đây: một số khuôn mặt được che đậy bởi "giáo điều kinh điển" nhưng lại ấp ủ giấc mộng "trần thế" với đầy đủ tham-sân-si; những kẻ gồm đủ loại đã thất bại chốn tình trường khoa cử công danh... Bọn này bèn thốt ra những lời phản chiến, lên án xã hội miền Nam, rũ nhau "xuống đường" quấy rối do thấy chính quyền VNCH "nhẹ tay". Và một số không nhỏ trong bọn họ đã vào bưng biền đi theo "con đường kách mệnh" của tay cáo già HCMinh!
       Oái oăm thay, một số hàng đầu trong lũ-nhảy-núi, có kẻ giữ chức bộ trưởng trong cái gọi là "chính phủ cộng hòa miền nam VN", đã bừng tĩnh cơn mê ngay sau khi Sài Gòn rơi vào tay cộng sản vì biết toàn bộ "MTGPMN" đã bị bọn csản Hà nội vắt chanh bỏ vỏ. Cùng với dân miền Nam, những kẻ-vỡ-mộng loại này đã mở to mắt khi phát hiện tập đoàn Lê Duẩn với " đội quân giải phóng" đã lộ nguyên hình là bầy-người-rừng-rú-đói-rách-hôi-của-cướp-bóc: ngoài 16 tấn vàng cướp đoạt từ tổng ngân khố Sài Gòn, bầy người loại này còn ra sức càn quét mọi thứ của cải tài sản và cào sạch những gì có thể cào được ở miền Nam để chuyển về miền Bắc XHCN, nhất là Hà nội, một thứ hang ổ tội ác của giới "tổng đàn hắc đạo bắc bộ phủ"! Đó là sự thực trần trụi không thể chối cải được, phải vậy không hởi lũ người nhân danh "các mạng và giải phóng"? Nên biết rằng ngay cả giặc Nguyên Mông-Minh-Thanh, thực dân Pháp cũng không đến nổi đã ra tay càn quét cướp bóc hết sức man rợ và ghê tởm như thế khi xâm chiếm đất nước Đại Việt, về sau là Việt Nam dưới các triều đại Trần Lê Nguyễn!
       Sự vơ quét cướp bóc của đám người nhân danh "cách mạng" từ sau 1975 cho đến nay vẫn tiếp diễn nhưng dưới dưới hình thức khá tinh vi hơn. Theo Kazanzaki, nhà văn Nam Tư đoạt giải Nobel văn chương, từng nói rằng bọn csản thống trị đã bày trò thông qua biện pháp hành chánh để đoạt lấy của cải ruộng đất tài sản của người dân bị trị, nhưng những kẻ quen thói cướp loại này vẫn không bao giờ có thể xóa được óc tư hữu của người dân về những gì thật sự là của họ nhưng đã bị csản cướp mất trước đó. Vì vậy, nhà văn Nam Tư kia còn cho rằng chính những người csản đã tạo ra mầm móng các cuộc nổi dậy mai phục sẵn ngay trong lòng xã hội csản! Xem thế, phong trào đòi ruộng đất của dân oan đã dẫn đến các vụ nổ súng ở một số nơi tại Việt Nam đáng được chiêm nghiệm và cổ vũ để kết hợp đồng loạt với những cuộc xuống đường rầm rộ đòi tự do dân chủ nhân quyền của những thành phần khác. Sự thành công trong sự kết hợp, để tạo sức mạnh, còn tùy thuộc vào tài tổ chức! 
       Cộng sản là loài mắc phải chứng nào tật đó, rất khó mà sửa đổi! (A leopard can't change its spots). Chỉ riêng những gì đã và đang diễn ra tại CHXHCNVN do những hành vi tham nhũng-vơ vét-cướp bóc có tính thâm căn cố đế, kinh niên của bọn csản thống trị cũng có thể đẩy bọn chúng đến thứ vực thẩm đầy hiểm họa khó lường. Không có gì khó hiểu khi đảng cộng cứ khư khư ôm giữ điều 4HP và không hề dám chấp nhận đa nguyên đa đảng dân chủ pháp trị! Một tên csản đầu sỏ đã từng nói bỏ điều 4HP là tự sát là thế đó!     
       Người Việt Nam, nhất là mọi thành phần đấu tranh trong và ngoài nước, dứt khoát biết là phải làm gì để cứu dân cứu nước- chẳng lẽ ngồi chờ sung rụng?
                                    Góp ý, xin liên lạc:  trangsiphu@gmail.com
       
      

No comments:

Post a Comment